Sau Khi Sống Lại, Ta Bò Lên Giường Của Hoàng Đế - Chương 1

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:53

Chương 1: Đêm tái sinh, bò lên long sàng cầu xin ly hôn

Mùi m.á.u tanh nồng nặc quyện với vị đắng ngắt của t.h.u.ố.c độc bóp nghẹt cổ họng ta.

Ta mở mắt.

Trước mặt là màn giường lụa màu khói quen thuộc của phủ Vĩnh An Hầu. Bản thân ta đang nằm trên nền đất lạnh lẽo, tấm thân gầy gò co giật từng hồi theo cơn đau nhói từ tỳ vị truyền lên não bộ.

Ta đã sống lại. Sống lại vào đúng cái đêm kinh hoàng của ba năm sau khi gả cho Khương Úc. Đêm mà ta bị chính phu quân mình từng dốc lòng yêu thương và ả thiếp thất của hắn ép uống cạn một chén độc d.ư.ợ.c đoạn trường.

Bên ngoài, tiếng mưa rơi xối xả như muốn trút hết mọi tội lỗi của nhân gian. Tiếng sấm chớp rạch ngang trời, soi tỏ bóng dáng hai con người đang đứng ngoài rèm cửa.

Giọng cười khúc khích của Liễu Uyển Nhi lọt vào tai ta, lảnh lót và đầy vẻ châm biếm:

"Hầu gia, tỷ tỷ bên trong chắc đã uống cạn rồi. Chút t.h.u.ố.c độc kia chính là thứ thượng hạng mà thiếp thân cất công tìm kiếm, cam đoan đau thấu tâm can nhưng vẻ ngoài chẳng có chút dấu vết."

Khương Úc cười khẽ, giọng điệu dịu dàng mà ta từng huyễn hoặc bản thân cả đời, giờ đây nghe sao lạnh thấu xương tủy:

"Nàng chịu khổ rồi. Ả đàn bà ngu xuẩn đó cậy mình là nữ nhi Mặc gia, năm xưa lại có chút ân tình với đương kim Thánh thượng nên lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao. Nếu không phải vì thèm khát binh quyền của phụ thân ả, bản hầu gia liếc mắt một cái cũng thấy bẩn thỉu."

"Uống xong chén t.h.u.ố.c đó, từ nay phủ Vĩnh An Hầu này chỉ có một mình nàng là nữ chủ nhân."

Lời nói của hắn giống như những nhát d.a.o rạch nát chút tôn nghiêm cuối cùng của ta.

Kiếp trước, ta là một kẻ ngu muội đến nực cười.

Năm xưa, ta và đương kim Hoàng đế Tiêu Kính Hoằng – khi đó còn là Thái t.ử – vốn là thanh mai trúc mã. Chàng nuông chiều ta, sủng ái ta, hứa hẹn sau khi đăng cơ sẽ phong ta làm Hoàng hậu duy nhất. Nhưng ta lại sợ hãi chốn thâm cung đầy mưu mô, sợ hãi bóng lưng cô độc và tàn nhẫn của chàng khi đứng trên đỉnh cao quyền lực.

Nghe theo lời đường mật của Khương Úc, ta tưởng hắn là đấng lang quân chung tình, sẵn sàng hy sinh tất cả vì ta. Vào đêm trước ngày Tiêu Kính Hoằng nạp phi, ta đã quỳ trước cổng cung suốt một đêm, dập đầu đến mức m.á.u chảy đầm đìa, chỉ để cầu xin chàng ban hôn ta cho Khương Úc.

Ta còn nhớ như in ánh mắt của Tiêu Kính Hoằng đêm đó. Chàng đứng trên bậc thềm rồng cao cao tại thượng, nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng, thất vọng và chứa đựng một sự chiếm hữu điên cuồng bị đè nén. Chàng không gặp ta, chỉ để lại một đạo thánh chỉ thành toàn cho ước nguyện của ta, tha bổng cho cả gia tộc Mặc gia không bị cuốn vào vòng xoáy triều đình.

Ta tưởng mình đã chọn đúng con đường hạnh phúc. Nhưng ba năm làm dâu phủ Vĩnh An Hầu là ba năm ta sống trong địa ngục trần gian.

Khương Úc cưới ta về không phải vì yêu, mà vì hận và vì tham. Hắn hận ta từng là người phụ nữ được Thái t.ử yêu chiều, hắn coi ta là nỗi sỉ nhục của cuộc đời hắn. Sau khi phụ thân ta giao ra binh quyền rồi qua đời, Khương Úc lập tức thay đổi sắc mặt. Hắn ngang nhiên rước Liễu Uyển Nhi vào phủ, dung túng cho ả thiếp thất ấy cắt xén phần ăn mặc của ta, ép ta quỳ gối hành lễ với một kẻ hạ tiện, thậm chí đ.á.n.h đập ta mỗi khi hắn trút giận chuyện triều chính.

Suốt ba năm qua, Tiêu Kính Hoằng ngồi trên ngai vàng chưa từng hỏi han đến ta một lời. Ta cứ ngỡ chàng đã quên ta, ngỡ rằng sự lạnh lùng của đế vương đã xóa nhòa đi bóng hình năm cũ. Ta ôm lấy lòng tự trọng đáng thương của mình, chịu đựng mọi nhục nhã ở Hầu phủ, cho đến khi nhận được chén t.h.u.ố.c độc này.

"Khương Úc, Liễu Uyển Nhi, món nợ m.á.u này, kiếp này ta bắt các người phải trả bằng cả mạng sống."

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, dùng chút lý trí và sức tàn còn sót lại sau cơn chấn động của việc trọng sinh. Kiếp này, cơ thể ta chưa hoàn toàn ngấm độc, đây là thời điểm ta vừa bị ép uống nhưng đã lén nôn ra một nửa nhờ vào chiếc khăn tay giấu trong tay áo.

Ta nhìn quanh căn phòng tối tăm. Phải trốn đi. Nếu ở lại đây, ta chắc chắn sẽ bị bọn chúng phát hiện và bóp c.h.ế.t.

Ta bò rạp dưới đất, nén cơn đau thắt ở dạ dày, lết từng chút một về phía cửa sổ phía sau. Nhờ vào tiếng sấm chớp và tiếng mưa rơi xối xả che giấu tiếng động, ta trèo qua bệ cửa sổ, ngã nhào xuống bãi bùn lầy bên ngoài.

Nước mưa tầm tã dội thẳng vào mặt ta, gột rửa đi chút hơi tàn sưởi ấm duy nhất. Ta mặc độc một chiếc trung y trắng mỏng manh, mái tóc dài xõa tung, rối bời bết c.h.ặ.t vào khuôn mặt tái mét vì trúng độc và lạnh giá. Đôi chân trần giẫm lên sỏi đá sắc nhọn đến rỉ m.á.u, nhưng ta không dám dừng lại.

Chỉ có một người mới cứu được ta. Chỉ có quyền lực của người đó mới có thể nghiền nát phủ Vĩnh An Hầu.

Ta điên cuồng chạy lao ra khỏi cửa hông của Hầu phủ, nhắm thẳng về hướng con phố lớn dẫn ra ngoại thành kinh nội. Đêm nay là đêm rằm tháng bảy, theo ký ức kiếp trước của ta, Tiêu Kính Hoằng sẽ bí mật vi hành ngoại thành để kiểm tra đê điều phòng lũ. Đây là cơ hội duy nhất, cũng là canh bạc duy nhất của cuộc đời ta.

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên giữa màn mưa trắng xóa. ánh đèn l.ồ.ng từ xa tiến lại gần, mang theo biểu tượng rồng vàng ẩn hiện trong bóng đêm.

Là long giá của Hoàng đế.

Ta không màng đến sống c.h.ế.t, lấy hết sức bình sinh lao thẳng ra giữa đường, chặn đứng trước đầu con hắc mã dẫn đầu.

"Hí...!" Con ngựa chiến trung đoàn của cấm vệ quân giật mình, chồm hai chân trước lên không trung, suýt chút nữa đã giẫm nát l.ồ.ng n.g.ự.c gầy gò của ta.

"Kẻ nào táo gan dám chặn long giá!" Tiếng quát tháo của Thống lĩnh cấm vệ quân vang lên như sấm bên tai.

Ta quỳ sụp xuống vũng nước bùn lầy lội, hai tay bám c.h.ặ.t lấy bánh xe của cỗ kiệu hoàng gia. Gió lạnh thổi qua làm cơ thể ta run rẩy dữ dội, nước mưa hòa lẫn với nước mắt tuôn rơi lã chã.

"Bệ hạ...! Thần thiếp Mặc Vân Khanh cầu kiến Bệ hạ!" Ta dùng hết chút dưỡng khí cuối cùng hét lên, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào vì uất ức và đau đớn.

Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mui kiệu.

Bức rèm che bằng lụa thêu chỉ vàng từ từ được vén lên.

Một gương mặt góc cạnh như tạc, ngũ quan thâm trầm, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng nhìn thẳng xuống người ta. Tiêu Kính Hoằng ngồi đó, trên người khoác chiếc long bào đen thêu rồng vàng, toàn thân toát ra khí thế vương giả, lạnh lùng và uy nghiêm khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Chàng nhìn ta. ánh mắt chàng dừng lại trên mái tóc rối bời, trên bộ trung y ướt sũng dính đầy bùn đất, và trên đôi bàn tay đang rỉ m.á.u vì bám vào bánh xe sắc nhọn của ta.

Đôi đồng t.ử của Tiêu Kính Hoằng co rụt lại trong một khoảnh khắc, nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ lạnh lùng như băng tuyết. Chàng không lên tiếng, chỉ nhìn ta như nhìn một kẻ xa lạ xa xôi nào đó.

Ba năm rồi. Người đàn ông này đã dùng ba năm để trừng phạt sự phản bội và ngu xuẩn của ta.

Ta quỳ gối tiến lại gần hơn, dập đầu xuống bùn:

"Bệ hạ, xin hãy thương xót thần thiếp... Khương Úc mưu hại thê t.ử, thiếp thất hành hạ chính thất. Thần thiếp cầu xin Bệ hạ làm chủ, ban chiếu chỉ cho thần thiếp được ly hôn với Vĩnh An Hầu!"

"Thần thiếp biết sai rồi... Bệ hạ, xin người hãy cứu mạng thần thiếp."

Ta khóc đến mức tắt tiếng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, độc tính trong người lại bắt đầu phát tác khiến ta nôn ra một ngụm m.á.u tươi ngay trước thềm kiệu. Màu m.á.u đỏ tươi hòa tan nhanh ch.óng vào nước mưa lầy lội.

Tiêu Kính Hoằng rốt cuộc cũng không thể ngồi yên được nữa.

Chàng đứng bật dậy, bước nhanh xuống khỏi long giá. Chàng không màng đến nước mưa đang làm ướt sũng chiếc long bào cao quý, không màng đến bùn đất dưới chân, sải bước dài đến trước mặt ta.

Bàn tay to lớn, ấm áp nhưng đầy vết chai sạn vì cầm binh đao của chàng đột ngột bóp c.h.ặ.t lấy cằm ta, ép ta phải ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt chàng.

Ánh mắt chàng tối sầm như mực, sâu thẳm và cuộn trào những đợt sóng ngầm điên cuồng khó hiểu. Nhìn thấy vệt m.á.u nơi khóe môi ta và khuôn mặt trắng bệch không còn giọt m.á.u, bàn tay chàng run lên một nhịp rất nhẹ.

"Mặc Vân Khanh, nàng tự tay đẩy trẫm ra, tự mình cầu xin gả cho hắn. Ba năm qua, trẫm không màng đến nàng, nàng liền biến bản thân thành cái bộ dạng rách nát này để đến gặp trẫm?" Giọng chàng khàn đặc, chứa đựng sự tức giận lôi đình nhưng lại ẩn giấu một nỗi xót xa thấu tận tâm can.

Ta không trả lời, chỉ biết bám lấy tay áo của chàng như bám lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất: "Đau... Bệ hạ, thần thiếp đau lắm..."

Tiêu Kính Hoằng nhìn những giọt nước mắt hòa lẫn nước mưa trên mặt ta, l.ồ.ng n.g.ự.c chàng phập phồng kịch liệt. Chàng cúi đầu, ghé sát tai ta, thanh âm trầm thấp mà nguy hiểm:

"Nỗi đau như vậy sao?"

Ta nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự chiếm hữu điên cuồng của chàng, lấy hết can đảm dồn chút sức lực cuối cùng, rướn người lên, chủ động áp môi mình lên đôi môi mỏng lạnh lẽo của chàng. Nụ hôn mang theo vị chát của nước mưa, vị tanh của m.á.u và sự tuyệt vọng của một kẻ vừa từ cõi c.h.ế.t trở về.

"Bệ hạ nói nó đau thấu xương thần." Ta thầm thì, mi mắt khép lại, hoàn toàn mất đi ý thức, đổ gục vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của chàng.

Cảm giác cuối cùng trước khi chìm vào bóng tối là một vòng tay mạnh mẽ, siết c.h.ặ.t lấy eo ta như muốn khảm ta vào xương tủy của chàng.

Tiêu Kính Hoằng bế thốc ta lên, bước chân vững chãi hướng thẳng về phía long sàng bên trong cỗ kiệu hoàng gia. Chàng đặt ta nằm trên tấm nệm lụa gấm mềm mại, bàn tay thô ráp vuốt ve khuôn mặt lạnh ngắt của ta, lau đi vệt m.á.u nơi khóe môi.

Chàng nhìn người con gái mình từng sủng ái nâng niu như bảo vật, giờ đây lại chịu tổn thương đến mức này, sát khí trong mắt chàng bừng lên, nhuộm đỏ cả không gian thâm trầm.

Chàng đắp chiếc chăn lông cáo ấm áp lên người ta, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, để mặc cho hơi ấm từ cơ thể chàng bao bọc lấy sự lạnh giá của ta.

"Mặc Vân Khanh, nếu nàng đã tự mình bò lên giường của trẫm, thì từ nay về sau, đừng hòng nghĩ đến chuyện chạy trốn nữa."

"Mạng của nàng là của trẫm. Những kẻ làm nàng đau, trẫm sẽ khiến chúng phải trả giá gấp trăm ngàn lần."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Sống Lại, Ta Bò Lên Giường Của Hoàng Đế - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD