Sau Khi Sống Lại, Ta Bò Lên Giường Của Hoàng Đế - Chương 4

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:53

Chương 4: Cái tát dằn mặt Thái phi

Điện Tiêu Dao vừa mới dọn dẹp xong.

Mùi trầm hương thoang thoảng còn chưa kịp tan, cung nhân của Thọ An Cung đã hùng hổ gõ cửa.

Thái phi có mời.

Bốn chữ này, mang theo sự uy nghiêm của bề trên chốn thâm cung, ép thẳng vào đỉnh đầu ta.

Cung nữ thân cận Thanh hoàng lo lắng nắm lấy tay áo ta, sắc mặt trắng bệch: "Triệu Di, Thái phi là trưởng bối, lại có mẫu gia của Ngọc Phi chống lưng, chuyến này đi e là dữ nhiều lành ít."

Ta khẽ vỗ nhẹ lên tay nàng ta, gương mặt không một chút gợn sóng.

"Không sao. Sớm muộn gì cũng phải đến."

Ta sửa lại vạt áo lụa màu mộc lan, chậm rãi bước ra khỏi Điện Tiêu Dao.

Kiếp trước, ta sợ nhất là quy củ chốn cung đình, sợ những ánh mắt phán xét, sợ danh tiết bị bôi nhọ. Chính sự nhu nhược đó đã đẩy ta vào tay Khương Úc, để rồi c.h.ế.t không có chỗ chôn.

Kiếp này, ta là Mặc Vân Khanh bước ra từ địa ngục.

Thâm cung này có thể ăn thịt người không nhả xương, nhưng nó không ăn được kẻ không còn gì để mất như ta.

Thọ An Cung.

Không khí bên trong ngập tràn mùi hương đàn hương nồng nặc, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.

Thái phi ngồi chễm chệ trên ghế phượng bọc gấm, gương mặt bảo dưỡng nghiêm túc, đôi mắt sắc lẹm đầy vẻ khinh miệt.

Ngọc Phi Thẩm Ngọc Dung đứng ngay bên cạnh, chiếc khăn lụa trong tay bị ả siết c.h.ặ.t đến nhăn nhúm. ánh mắt ả nhìn ta như muốn rạch trăm ngàn nhát d.a.o, chứa đựng sự ghen tị và căm hận tột cùng.

Cũng phải thôi.

Kế hoạch mượn tay Khương Úc để trừ khử ta của ả đã hoàn toàn thất bại. Ngược lại, ả còn phải trơ mắt nhìn Khương Úc bị phế, còn ta thì danh chính ngôn thuận bước vào hậu cung, chiếm giữ phong hiệu Triệu Di.

"Gặp Thái phi còn không mau quỳ xuống!" Một bà t.ử già bên cạnh Thái phi lập tức nghiêm giọng quát lớn.

Ta đứng thẳng giữa đại điện, hai tay đan chéo đặt trước bụng, khẽ cúi đầu hành lễ theo đúng quy củ của nữ t.ử khuê các, nhưng đầu gối không hề dịch chuyển một phân.

"Mặc Vân Khanh, ngươi to gan lớn mật!" Thẩm Ngọc Dung lập tức bước lên một bước, chỉ thẳng vào mặt ta, giọng điệu bén nhọn, "Ngươi tưởng có Bệ hạ chống lưng thì có thể coi thường quy củ hậu cung sao? Trước mặt Thái phi, một Triệu Di nho nhỏ như ngươi có tư cách gì mà đứng?"

Ta ngước mắt, thản nhiên nhìn ả: "Ngọc Phi nương nương bớt giận. Thần thiếp thân thể có bệnh cũ, đêm qua Bệ hạ đã đặc cách miễn lễ quỳ bái cho thần thiếp tại Điện Dưỡng Tâm. Không biết quy củ của Thọ An Cung lại lớn hơn cả thánh dụ của Bệ hạ sao?"

"Ngươi...!" Thẩm Ngọc Dung tức đến mức n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, quay sang kéo tay áo Thái phi, "Thái phi nương nương, người xem ả hồ ly tinh này ngạo mạn đến mức nào! Cậy sủng sinh kiêu, vừa vào cung đã dám dùng Bệ hạ để ép người!"

Rầm!

Thái phi đập mạnh vòng ngọc trên tay xuống bàn gỗ, sắc mặt sa sầm đầy giận dữ:

"Hồ nháo! Mặc gia các ngươi dạy dỗ ra thứ con gái lăng loàn, trơ trẽn như vậy sao? Một nữ nhân đã qua một đời chồng, vừa hòa ly hôm trước, hôm sau đã vội vã bò lên giường của Hoàng đế. Ngươi biến hậu cung của Đại Yến thành cái nơi bẩn thỉu gì rồi?"

"Hồ ly tinh quyến rũ thiên t.ử, làm ô uế thanh danh hoàng gia! Hôm nay nếu ai gia không dạy dỗ ngươi, triều thần bên ngoài sẽ nhìn hoàng thất bằng ánh mắt gì?"

Bà ta nghiến răng, phất tay hạ lệnh: "Người đâu! ấn ả quỳ xuống cho ai gia! Vỗ miệng năm mươi cái, vứt ra ngoài nắng quỳ ba canh giờ!"

Mấy bà t.ử thô kệch, lực lưỡng của Thọ An Cung lập tức nhe răng cười ác độc, sải bước lao về phía ta.

Thanh Hoàng sợ hãi hét lên, muốn lao ra chắn trước mặt ta nhưng bị một tên thái giám đẩy ngã nhào xuống đất.

Ta lẳng lặng nhìn hai bà t.ử đang đưa tay định tóm lấy bả vai mình.

Cơ thể ta khẽ nghiêng sang một bên, né tránh cái tóm tay của tên đi đầu. Ngay sau đó, ta rút chiếc trâm cài tóc bằng vàng ròng sắc nhọn trên đầu xuống, dứt khoát đ.â.m thẳng vào mu bàn tay của mụ bà t.ử thứ hai.

"Á...!" Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên.

Máu tươi rỉ ra, tên bà t.ử ôm lấy bàn tay đau đớn lùi lại.

"Kẻ nào dám chạm vào ta?" Ta lạnh lùng quét mắt nhìn đám cung nhân xung quanh, khí thế sát phạt từ người cha vị tướng quân năm xưa như bừng tỉnh, khiến đám hạ nhân trong nhất thời bị chấn nhiếp, không ai dám tiến lên.

Thái phi tức giận đến mức đứng bật dậy, ngón tay run rẩy chỉ vào ta: "Hết t.h.u.ố.c chữa! Ngươi dám hành hung cung nhân ngay tại Thọ An Cung? Ngươi muốn tạo phản sao?"

Thẩm Ngọc Dung đắc ý cười thầm, ả biết rõ ta càng phản kháng thì tội danh càng nặng, Tiêu Kính Hoằng dù có muốn bảo vệ cũng không thể chống lại tội danh bất kính với trưởng bối.

"Mặc Vân Khanh, ngươi đúng là tự tìm đường c.h.ế.t!" Thẩm Ngọc Dung hét lên.

Ta không thèm liếc nhìn Thẩm Ngọc Dung một cái. Ta chậm rãi bước từng bước lên thềm điện, hướng thẳng về phía vị trí của Thái phi.

Đám cung nhân định ngăn cản, nhưng ánh mắt lạnh lẽo, tràn ngập t.ử khí của ta khiến bọn họ chùn bước. Kẻ từng c.h.ế.t một lần như ta, ánh mắt chứa đựng sự đáng sợ mà những kẻ sống trong nhung lụa chưa từng thấy qua.

Ta đứng trước mặt Thái phi, khoảng cách gần đến mức có thể nhìn rõ lớp phấn dày cộp đang nứt ra trên mặt bà ta vì tức giận.

"Ngươi... ngươi muốn làm gì?" Thái phi hoảng hốt, theo bản năng lùi lại một bước.

Chát!

Một tiếng động giòn giã, vang dội vang lên, xé rách bầu không khí ngột ngạt của Thọ An Cung.

Ta dùng hết mười phần sức lực của bàn tay, tát thẳng vào mặt Thái phi.

Lực đạo mạnh đến mức khiến đầu bà ta ngoẹo sang một bên, chiếc trâm phượng trên tóc rơi bộp xuống đất, khóe môi lập tức rỉ ra một vệt m.á.u tươi.

Cả cung điện c.h.ế.t lặng.

Không một tiếng động. Ngay cả tiếng hít thở cũng như bị bóp nghẹt.

Thẩm Ngọc Dung trợn tròn mắt, hai tay bịt c.h.ặ.t lấy miệng, toàn thân run rẩy vì kinh hoàng. Ả không thể tin được, một Triệu Di mới nhập cung lại dám ra tay đ.á.n.h Thái phi, người có địa vị tối cao trong hậu cung hiện tại.

Đám thái giám, cung nữ quỳ sụp xuống đất, mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Bọn họ biết, hôm nay bản thân đã chứng kiến một sự kiện kinh thiên động địa, cái đầu trên cổ chưa chắc đã giữ được.

Thái phi ôm lấy một bên má sưng đỏ, đôi mắt trợn ngược lên vì nhục nhã và kinh hãi. Bà ta run rẩy chỉ vào ta, giọng nói lạc đi: "Ngươi... ngươi dám tát ai gia? Ngươi điên rồi! Điên thật rồi!"

Ta thản nhiên buông bàn tay đang tê rần xuống vạt áo, lấy khăn tay ra chậm rãi lau sạch từng ngón tay, giọng nói bình tĩnh đến rợn người:

"Cái tát này, là ta tát thay cho phụ thân đã khuất của ta. Năm xưa phụ thân ta đổ m.á.u ngoài chiến trường để bảo vệ giang sơn Đại Yến, bảo vệ cho chiếc ghế phượng mà bà đang ngồi. Vậy mà bà dám mở miệng mắng Mặc gia chúng ta là thứ bẩn thỉu?"

Ta tiến lên thêm nửa bước, áp sát khuôn mặt mình vào sát tai bà ta, thì thầm bằng chất giọng chỉ có hai người nghe thấy:

"Thái phi nương nương, thời thế thay đổi rồi. Người ngồi trên ngai vàng hiện tại là Tiêu Kính Hoằng, chứ không phải vị tiên đế đã nằm sâu dưới lòng đất kia nữa. Bà cậy vào mẫu gia của Thẩm Ngọc Dung để làm càn, có từng nghĩ xem Tiêu Kính Hoằng có thèm nể mặt cái mẫu gia đó không?"

Bà ta nhìn ta, trong đôi mắt già nua bắt đầu xuất hiện một tia hoảng sợ thực sự. Bà ta nhận ra, người phụ nữ trước mặt không hề có chút sợ hãi nào của một kẻ phạm tội, ngược lại hoàn toàn làm chủ cục diện.

Thẩm Ngọc Dung lúc này mới hoàn hồn, điên cuồng hét lên: "Người đâu! Bắt ả lại! Lăng trì ả cho ta! Ả mưu sát Thái phi!"

Ta quay người lại, đứng trên bậc thềm cao của Thọ An Cung, nhìn xuống Thẩm Ngọc Dung đang hoảng loạn phía dưới. Khóe môi ta khẽ cong lên một độ cong đầy châm biếm.

"Bệ hạ còn chưa bắt ta quỳ."

"Các người dựa vào đâu?"

Từng chữ một vang lên, đập thẳng vào tâm trí của tất cả những kẻ có mặt trong điện.

Phải rồi, Tiêu Kính Hoằng còn chưa lên tiếng. Sự độc sủng và điên cuồng của vị bạo quân kia đối với Mặc Vân Khanh, hậu cung này ai mà không biết.

Thẩm Ngọc Dung cứng đờ người tại chỗ, không dám hạ lệnh tiếp theo.

Ta không thèm nhìn lại hai người bọn họ, xoay người, dứt khoát bước ra khỏi đại điện Thọ An Cung, để lại sau lưng một đống hỗn độn và sự nhục nhã tột cùng của vị Thái phi cao cao tại thượng.

Gió lạnh ngoài điện thổi qua làm tỉnh táo tâm trí ta.

Ta biết, Thẩm Ngọc Dung chắc chắn sẽ đem chuyện này đến khóc lóc với Tiêu Kính Hoằng. Trận chiến thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Sống Lại, Ta Bò Lên Giường Của Hoàng Đế - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD