Sau Khi Sống Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Hoàng Đế - Chương 18.2: Lời Thỉnh Cầu Nơi Gốc Cây
Cập nhật lúc: 22/01/2026 10:04
Khương Nghi có chút ngại ngùng: "Thì... thì là đi cùng ta tìm cái tên than đen hôm qua."
"Tỷ muốn lén lút gặp riêng Trương công t.ử?" Khương Mật thực sự kinh ngạc.
"Phi phi phi, cái gì mà lén lút gặp riêng chứ. Chỉ là tìm hắn nói cho rõ ràng thôi."
Khương Nghi vặn khăn tay nói: "Mẫu thân ta dường như chưa từ bỏ ý định, ta sợ bà ấy đồng ý thật. Nên định đi tìm Trương công t.ử đó nói rõ, để hắn về nói với gia đình hắn. Chỉ cần bên hắn không có ý, mẫu thân ta có muốn cũng không được, hôn sự này sẽ không thành."
Khương Mật không ngờ nàng ta lại có ý định này, không tán thành nói: "Nghi tỷ tỷ, muội thấy việc này không ổn. Nếu để Đại bá mẫu biết được nhất định sẽ không tha cho tỷ đâu."
"Đường Đường, hôn sự của muội có Thái hậu làm chủ rồi, muội không cần lo lắng những chuyện này. Nhưng ta, ta không tốt số như muội, bị mẫu thân ép đi xem mắt, không ưng ý còn bị mắng. Ta chỉ muốn biết ý tứ bên kia thế nào, nếu hắn cũng không có ý đó thì cả nhà cùng vui, cần gì phải làm một đôi oán ngẫu. Đường Đường, rốt cuộc muội có giúp hay không? Nếu muội không giúp, ta sẽ nghĩ cách khác để ra ngoài!"
Khương Mật thấy tỷ ấy khăng khăng làm theo ý mình, không ngăn được.
Đành phải đồng ý, có nàng đi cùng, cũng có thể trông chừng một chút.
...
Khương Nghi lấy cớ cùng Khương Mật đi xem son phấn, được Thừa Ân Hầu phu nhân đồng ý, liền thuận lợi ra ngoài.
Ngồi trên xe ngựa, Khương Mật lên tiếng hỏi: "Nghi tỷ tỷ không thích Trương công t.ử kia, có phải là đã có người trong lòng?"
Khương Nghi cười nói: "Người trong lòng à, thì chưa có. Nhưng những công t.ử chưa thành thân trong kinh thành, ta cũng có để ý."
Nhắc đến chuyện này, Khương Nghi cũng có chút thẹn thùng, nhưng thấy Khương Mật vốn cái gì cũng hơn mình lại lộ vẻ tò mò muốn biết, nàng ta liền mở máy nói: "Trong các quý nữ thế gia, ngoài những người muốn vào cung hầu hạ Hoàng thượng, còn có rất nhiều người ái mộ Tam công t.ử Thẩm Khiêm Tu nhà Thẩm các lão. Thế t.ử Trấn Quốc công Tiết Tĩnh Lâm cũng là lựa chọn thượng thừa, chỉ là hắn sức khỏe không tốt, rất ít khi lộ diện. Tiếp đó là Tam công t.ử Tiết Tĩnh Viễn của Trấn Quốc công phủ, và Tiểu tướng quân Cố Xưởng của Trung Dũng Hầu phủ. Những người còn lại không phải công t.ử Hầu phủ Bá phủ thì cũng là đợi bảng vàng kỳ thi mùa xuân. Đây đều là những người ai cũng muốn gả! Nhưng muội có biết người mà ai cũng sợ nhất, không muốn gả nhất là ai không?"
Khương Mật: "Ai vậy?"
Khương Nghi nhỏ giọng: "Là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Bùi Trì."
Nói xong nàng ta thở phào, lại nói: "Nhưng mấy chuyện này chẳng liên quan gì đến muội, muội chỉ cần đợi vào cung là được."
Khương Mật chỉ cười cười, không nói gì.
Đến nơi, Khương Mật và Khương Nghi đội mũ sa, phía sau có vài tỳ nữ đi cùng bước vào t.ửu lâu.
Khương Nghi dò hỏi được Trương công t.ử kia ngày thường đều đến t.ửu lâu này dùng bữa, nên muốn ôm cây đợi thỏ ở đây.
Lúc này không còn phỏng riêng, chỉ còn ghế nhã (chỗ ngồi lịch sự có vách ngăn) trên tầng hai.
Khương Nghi chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nhìn chằm chằm xuống dưới lầu và khách khứa đi lên.
Khương Mật thì lại rất hứng thú với các món ăn của t.ửu lâu.
Nghe tiểu nhị báo một tràng tên món ăn xong, nàng chọn vài món.
Khương Mật: "Nghi tỷ tỷ, tỷ còn muốn ăn gì nữa không?"
Khương Nghi xua tay: "Không cần không cần, muội làm chủ là được."
Khương Mật ngày thường ít có cơ hội ra ngoài, nhất là đến những t.ửu lâu thế này, nàng có chút tò mò và phấn khích.
Đợi món ăn lên đủ.
Khương Nghi thấy mũ sa vướng víu, liền tháo xuống.
Khương Mật thấy vậy cũng tháo theo.
Khương Nghi mới ăn hai miếng đã uống liên tục mấy ngụm nước: "Đường Đường, sao muội gọi nhiều món cay thế?"
Khương Mật ăn cũng toát mồ hôi, có chút ngượng ngùng. Nàng chỉ chăm chăm nghe tên món ăn hay hay thôi.
Khương Nghi gọi tiểu nhị tới, gọi thêm hai món nữa.
Khi hai người đang ăn, một bàn toàn nam giới ngồi xéo đối diện liên tục nhìn sang phía họ.
Trong đó một nam t.ử mặc áo gấm màu xanh lam, dáng người hơi mập, ợ một tiếng rượu, cầm ly rượu lảo đảo đứng dậy, đi về phía bàn Khương Mật.
Mấy nam t.ử mặt đỏ gay khác cũng đi theo sau.
"Món chân ngỗng trộn này không tệ, Đường Đường muội thử xem." Khương Nghi chỉ vào đĩa thức ăn bên trái.
Khương Mật đang định đưa đũa, liền thấy có người đi tới.
Thu Ngọc và Thái Hạnh (nha hoàn của Khương Nghi) chắn trước mặt hai người: "Các người muốn làm gì?"
Nam t.ử đi đứng không vững, cầm ly rượu say khướt nói: "Các nàng là cô nương nhà ai? Tiểu gia qua mời chén rượu, làm quen chút được không?"
Người đứng sau nam t.ử đó hùa theo: "Đây là Thế t.ử gia của Tạ Quốc công phủ, được ngài ấy để mắt tới là phúc khí của các cô nương đấy! Còn không mau nhận lấy chén rượu này!"
Khương Nghi tính tình nóng nảy, tức đến muốn c.h.ử.i người, nhưng thấy đối phương đông người, sợ chịu thiệt. Đang định xưng danh thì bị Khương Mật giữ tay lại.
Khương Mật cau mày kéo Khương Nghi lùi lại phía sau, ở những nơi thế này nữ t.ử không tiện lộ thân phận, nếu truyền ra ngoài, đối phương ảnh hưởng không lớn chỉ coi như một giai thoại phong lưu, nhưng nếu cô nương nhà ai bị trêu ghẹo ở t.ửu lâu, đối với danh tiếng nữ t.ử là bất lợi.
Khương Mật lên tiếng: "Hóa ra Thế t.ử Tạ Quốc công phủ cũng có thể bị mạo danh sao?"
Câu nói này khiến đám người đối diện sững sờ.
"Nghe nói Tạ Minh San tiểu thư của Tạ Quốc công phủ tri thư đạt lý, tú ngoại tuệ trung, sao lại có huynh trưởng là phường giá áo túi cơm thế này được chứ?! Chẳng lẽ là giả mạo? Thu Ngọc, sai người đi báo quan!"
Đám nam nhân say khướt kia phản ứng lại, tiểu nương t.ử này đang c.h.ử.i khéo mình đây mà.
Có kẻ mượn rượu làm càn, đưa tay đẩy nha hoàn ra: "Tiểu nương t.ử đây là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt."
Mắt thấy sắp đẩy ngã nha hoàn xuống đất, cửa một phòng bao bên cạnh mở ra, một công t.ử trẻ tuổi bước ra: "Dừng tay!"
Sau lưng vị công t.ử trẻ tuổi đó còn có ba thư sinh đi theo, trên mặt đều lộ vẻ phẫn nộ.
Khương Mật ngước mắt nhìn lên, nam t.ử mặc nho phục kia, chẳng phải là Thẩm Khiêm Tu nàng từng gặp ở chùa Thiên Sương sao?
