Sau Khi Sống Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Hoàng Đế - Chương 22: Thư Trai Tao Ngộ

Cập nhật lúc: 22/01/2026 10:04

Khương Mật hoảng hốt hành lễ thỉnh tội: "Thần nữ thất lễ trước bệ hạ, mong Bệ hạ thứ tội."

Khương Mật run rẩy, dáng vẻ mong manh như liễu trước gió, chỉ chực ngã quỵ.

Tiêu Hoài Diễn nhìn nàng như vậy, trong lòng dâng lên vài phần thương xót.

Cũng đồng thời cảm thấy có chút tẻ nhạt vô vị.

Tiêu Hoài Diễn phất tay: "Thôi, nàng về đi."

Khương Mật còn tưởng mình nghe nhầm, Tiêu Hoài Diễn thế mà lại dễ dàng tha cho nàng như vậy?

Nàng nhanh ch.óng phản ứng lại, che giấu niềm vui sướng trong đáy mắt: "Tạ ơn Bệ hạ ân điển."

Xung quanh tĩnh lặng như tờ.

Tiêu Hoài Diễn ngồi trên cao không hề đáp lại.

Trong lòng Khương Mật thấp thỏm bất an, không dám nán lại thêm nữa, cúi đầu rụt rè lui xuống, từ đầu đến cuối không dám ngẩng lên nhìn Tiêu Hoài Diễn một cái nào.

Nụ cười trên môi Tiêu Hoài Diễn đã tắt ngấm, đôi mắt phượng hẹp dài trở nên thâm trầm lạnh lẽo.

Hắn lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Khương Mật rời đi, thấy nàng từng bước bước xuống bậc đá, đôi giày thêu lấp ló dưới tà váy.

Thoáng chốc như nghe thấy tiếng chuông reo.

Thanh âm trong trẻo lại triền miên.

Bóng dáng mảnh mai ấy rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt hắn.

Nhưng tiếng chuông vẫn không dứt.

Tiêu Hoài Diễn day trán, âm thanh đó khiến hắn bực bội.

Một luồng cảm giác bạo ngược vô cớ dâng lên trong lòng, Tiêu Hoài Diễn vung tay gạt mạnh, bàn cờ trên bàn ngọc "rầm" một tiếng rơi xuống đất, quân cờ đen trắng b.ắ.n tung tóe khắp nơi.

...

Khương Mật hồn vía chưa định bước xuống khỏi đình các, nhìn thấy Thành Trung đang đợi ở chỗ hòn giả sơn.

Thành Trung cười bước tới: "Nô tài đưa Khương cô nương về phủ."

Khương Mật gật đầu: "Làm phiền Thành công công rồi."

Ngồi lại vào xe ngựa, Khương Mật uống mấy ngụm trà nóng, mới cảm thấy thân thể cứng đờ lạnh lẽo dần ấm lại.

Hành động hôm nay của nàng e là đã chọc giận Tiêu Hoài Diễn.

Nhưng nàng không thể khống chế nỗi sợ hãi của mình, nàng chỉ muốn tránh xa hắn.

Hy vọng sau lần này, Tiêu Hoài Diễn sẽ dẹp bỏ ý định tìm nàng đ.á.n.h cờ nữa.

Cũng không uổng công nàng chịu đựng một phen kinh hồn bạt vía này.

Xe ngựa đi từ nơi vắng vẻ, lại trở về phố xá nhộn nhịp.

Tâm trạng Khương Mật cũng bình ổn hơn, nàng thấy sắc trời còn sớm, nghĩ bụng hiếm khi ra ngoài một chuyến, chi bằng nhân cơ hội này đến thư trai (tiệm sách) một chuyến.

Nàng vén rèm xe gọi ra ngoài: "Thành công công, ta muốn đến thư trai Trí Viễn một lát, không biết có tiện không?"

Thành Trung tự nhiên là gật đầu lia lịa, liền bảo phu xe đ.á.n.h xe đến trước cửa thư trai.

Thành Trung nói: "Cô nương cứ từ từ chọn, nô tài đợi bên ngoài."

Khương Mật đội mũ sa xuống xe, một mình bước vào thư trai Trí Viễn.

Giờ này thư trai không đông lắm, lác đác vài người đang chọn sách.

Có học trò thư viện tìm sách của danh gia đại nho, cũng có các cô nương tìm mua thoại bản mới nhất.

Khương Mật cũng chọn vài cuốn thoại bản mới thịnh hành, nhưng thứ nàng muốn nhất là cuốn du ký của tác giả tên Tùng Tầm.

Trước đây nàng từng đọc một cuốn du ký về Cô Tô của ông ấy. Ghi chép lại những điều tai nghe mắt thấy ở Cô Tô, phong tục tập quán, ẩm thực địa phương cùng danh lam thắng cảnh. Văn phong hài hước dí dỏm, lại có kiến giải độc đáo, khiến người đọc khao khát được đến nơi đó một lần.

Nàng chưa từng rời khỏi kinh thành, tràn đầy tò mò với những danh thắng đó, cũng rất muốn đi xem thử.

Khương Mật tìm trên kệ hồi lâu nhưng không thấy.

Khương Mật gọi tiểu nhị lại hỏi: "Sao không thấy sách của Tùng Tầm tiên sinh vậy?"

Tiểu nhị nghe giọng nói êm tai như vậy, ngẩn người ra một chút, cô nương trước mắt dù đội mũ sa che mặt, cũng có thể nhận ra là một mỹ nhân.

Hắn nhiệt tình đáp: "Sách của Tùng Tầm tiên sinh bán chạy lắm, hai hôm trước vừa về hàng đã gần như bán hết sạch. Để tiểu nhân vào kho tìm giúp cô nương xem sao."

"Làm phiền ngươi rồi." Khương Mật nói.

Tiểu nhị hăng hái đi tìm sách.

Khương Mật đứng trước giá sách, cầm một tập thơ lên lật xem.

Lúc này một cuốn sách bìa xanh được đưa đến trước mặt Khương Mật: "Là cuốn này phải không?"

Giọng nói có chút quen thuộc, Khương Mật ngước mắt nhìn lên, lại là Thẩm Khiêm Tu.

Khương Mật ngạc nhiên: "Thẩm công t.ử? Sao công t.ử lại ở đây?!"

Thẩm Khiêm Tu mỉm cười dịu dàng với nàng: "Ta đang chọn sách, vừa nghe thấy Khương cô nương hỏi tiểu nhị, nhận ra giọng của cô nương, nên mạo muội đến làm phiền."

Khương Mật vén mũ sa lên, cười đáp lại Thẩm Khiêm Tu: "Sao lại gọi là làm phiền chứ."

Nàng nhận lấy cuốn sách trong tay Thẩm Khiêm Tu: "Cuốn ta đang tìm chính là cuốn này. Lại phải đa tạ Thẩm công t.ử rồi."

"Chuyện nhỏ thôi mà. Khương cô nương khách sáo rồi." Thẩm Khiêm Tu thấy nàng cầm cuốn du ký vẻ mặt vui vẻ, bèn hỏi: "Khương cô nương thích đọc du ký sao?"

Khương Mật gật đầu: "Tuy tiếc nuối không thể giống như người trong sách đi ngàn dặm đường, du ngoạn núi sông, trải nghiệm phong tục tập quán khác lạ, nhưng tác giả viết ra những điều này, khiến ta có cảm giác như mình cũng đang được đi du ngoạn vậy."

Thẩm Khiêm Tu trầm ngâm nói: "Đời người dài đằng đẵng, Khương cô nương sao biết sau này mình không thể đi chứ?"

Khương Mật ngẩn người, rồi cười rạng rỡ, ánh mắt sáng như sao trời: "Phải ha, mượn lời chúc tốt lành của Thẩm công t.ử vậy."

Thẩm Khiêm Tu có chút thất thần, hắn ép mình phải dời mắt đi, nhìn sang chỗ khác.

Khương Mật không hề hay biết, nàng đang lật xem cuốn sách trên tay, lướt qua nội dung bên trong.

Thẩm Khiêm Tu hỏi: "Khương cô nương đi một mình sao? Không mang theo tỳ nữ à?"

Tay lật sách của Khương Mật khựng lại, nàng nghĩ đến đám người Thành Trung đang đợi bên ngoài, tâm trạng trầm xuống vài phần.

Khương Mật lắc đầu với Thẩm Khiêm Tu: "Đang ở bên ngoài. Thẩm công t.ử, ta phải về rồi."

Khương Mật buông mũ sa xuống, gọi tiểu nhị đến gói lại những cuốn sách nàng đã chọn.

Thẩm Khiêm Tu phải cố gắng lắm mới kìm nén được ý định trả tiền thay nàng.

Thấy Khương Mật đã cầm sách xong, hắn chắp tay với nàng: "Hẹn ngày tái ngộ, Khương cô nương."

Khương Mật mỉm cười, nhún gối đáp lễ.

...

Thẩm Khiêm Tu đợi Khương Mật rời đi, tùy tiện chọn vài cuốn sách, rồi cũng rời khỏi thư trai.

Chưa đi được bao xa, một nha hoàn chạy đến gọi hắn lại: "Tam công t.ử, Tam công t.ử! Tứ cô nương đang ở trong phòng bao trà lâu đối diện, cô nương bảo nô tỳ mời người lên ạ."

Thẩm Khiêm Tu nhíu mày, đây chẳng phải là nha hoàn bên cạnh Thẩm Yểu Vi sao? Sao muội ấy lại ra ngoài rồi?

Thẩm Khiêm Tu nhạt giọng: "Dẫn đường đi."

Thẩm Khiêm Tu đẩy cửa bước vào, Thẩm Yểu Vi đứng dậy, trách móc: "Tam ca ca, huynh làm muội tìm mỏi mắt."

Thẩm Khiêm Tu đặt sách lên bàn, khó hiểu hỏi: "Tìm ta làm gì? Muội tự ý ra ngoài đã xin phép mẫu thân chưa?"

"Mẫu thân đương nhiên đồng ý rồi. Tam ca ca bây giờ khác xưa rồi, chúng ta cũng không cần phải cẩn thận dè dặt như trước nữa. Hôm nay muội đến Trân Bảo Các xem trang sức, thấy hơi mệt nên vào trà lâu này uống trà, tiện thể đợi huynh."

Thẩm Yểu Vi rót cho Thẩm Khiêm Tu một chén trà: "Tam ca ca mệt rồi phải không? Huynh thử trà này đi, tuy không bằng ở nhà, nhưng cũng tạm được."

Thẩm Khiêm Tu nhấp một ngụm trà, hỏi: "A Vi, muội tìm ta có việc gì?"

Thẩm Yểu Vi ngồi xuống cạnh hắn, ấp úng nói: "Tam ca ca, gần đây huynh có phải đã làm chuyện anh hùng cứu mỹ nhân không?"

Ánh mắt Thẩm Khiêm Tu lạnh đi, nhìn chằm chằm Thẩm Yểu Vi.

Thẩm Yểu Vi sợ nhất là Tam ca ca lạnh mặt, vội vàng khai thật: "Tam ca ca tuy đã bắt tùy tùng kín miệng, nhưng cũng có tin tức truyền ra từ nơi khác. Chuyện huynh giúp đỡ Khương cô nương của Thừa Ân Hầu phủ ở Vọng Tiên Lâu, muội đã lén biết được rồi."

Thẩm Yểu Vi thấy Thẩm Khiêm Tu không nói gì, không nhịn được nói ra suy nghĩ trong lòng: "Tam ca ca, huynh thấy Khương cô nương đó có đẹp không?"

Theo hiểu biết của nàng về Tam ca ca, hắn không phải người thích lo chuyện bao đồng, nếu gặp chuyện ác bá trêu ghẹo dân nữ, tuy không đến mức làm ngơ, nhưng cùng lắm chỉ sai tùy tùng đi báo quan, bản thân hắn sẽ không lộ diện.

Thẩm gia và Thừa Ân Hầu phủ không có giao tình, sau này nàng sẽ vào cung, nếu Khương cô nương đó gặp xui xẻo, đối với Thẩm gia mà nói thực ra cũng coi như một chuyện tốt.

Thẩm Khiêm Tu trầm giọng: "A Vi, muội không nên hỏi câu này."

Thẩm Yểu Vi nói: "Tam ca ca không chịu nói. Vậy muội nói suy nghĩ của muội nhé. Tam ca ca, vị Khương cô nương đó đẹp hơn muội, đẹp hơn rất nhiều người. Dáng vẻ nàng ta đàn cầm trong yến tiệc Vạn Thọ tiết hôm đó đến giờ muội vẫn còn nhớ như in. Nàng ta đẹp đến mức đầy tính đe dọa. Tuy Bệ hạ thích mỹ nhân đoan trang hiền thục, nhưng Khương cô nương kiều diễm như đóa phù dung cũng khiến người ta không thể rời mắt. Nàng ta không chỉ đẹp, còn là cháu gái Thái hậu, lại đàn hay, Bệ hạ còn ban thưởng danh cầm Lục Ỷ, nàng ta đã chiếm được sự ưu ái của Bệ hạ trước mọi người rồi. Nếu nàng ta vào cung, muội còn có chỗ đứng nào trong lòng Bệ hạ nữa?"

Thẩm Yểu Vi khẽ thở dài, hạ thấp giọng: "Tam ca ca, muội không muốn giống như Thái hậu bị sủng phi đè đầu cưỡi cổ mấy chục năm đâu."

"Câm miệng!" Thẩm Khiêm Tu quát lớn.

"Đương kim Thánh thượng quân t.ử đoan chính, cao phong lượng tiết, không phải kẻ háo sắc. Muội làm tốt bổn phận của mình, Bệ hạ tự nhiên sẽ hậu đãi muội!"

Thẩm Yểu Vi thấy Tam ca ca nổi giận, có chút chùn bước.

Nhưng khó khăn lắm mới tìm được cơ hội nói những lời này với Tam ca ca, nàng không muốn dễ dàng bỏ cuộc.

Thẩm Yểu Vi nói: "Tam ca ca, muội biết Bệ hạ nể tình tỷ tỷ sẽ đối xử tốt với muội. Nhưng nếu Khương cô nương có thể tìm được lang quân như ý sớm gả đi, không thể vào cung, vậy thì nàng ta sẽ không còn là mối đe dọa với muội nữa phải không?"

"Tam ca ca, không biết huynh có nguyện ý giúp muội muội chuyện này không?"

Thẩm Khiêm Tu im lặng hồi lâu, nhìn Thẩm Yểu Vi bằng ánh mắt xa lạ.

Hắn không ngờ muội muội của mình lại trở nên như thế này từ bao giờ.

Nhưng điều khiến hắn tự khinh bỉ bản thân hơn cả là, hắn đã không lập tức từ chối.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.