Sau Khi Sống Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Hoàng Đế - Chương 83.1: Gặp Lại

Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:00

Khương Mật vừa thoát khỏi mật đạo, sức cùng lực kiệt, lại chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, chẳng khác nào chim sợ cành cong.

Nàng trốn sau gốc cây, hồn vía chưa định, bỗng nghe một tiếng động nhẹ, chưa kịp ngẩng đầu lên nhìn thì đã bị một bóng người kéo vào lòng.

Khương Mật bị lực đạo đó giữ c.h.ặ.t, không thể vùng vẫy.

Mùi long diên hương quen thuộc cùng cái ôm nghẹt thở này xâm chiếm lấy nàng.

Cùng lúc đó, tiếng gọi khẽ khàng như tiếng thở dài vang lên bên tai nàng.

"Đường Đường..."

Toàn thân Khương Mật cứng đờ.

Nàng cảm thấy vô cùng hoang đường, thậm chí nghi ngờ mình chưa bao giờ bước ra khỏi mật đạo, tất cả chỉ là giấc mơ khi chìm vào bóng tối quá lâu.

Làm sao có thể gặp Tiêu Hoài Diễn ở đây được.

Làm sao hắn có thể gọi tên thân thiết của nàng.

Tất cả đều quá kỳ lạ.

Không được, nàng không thể tiếp tục mơ nữa, nàng phải thoát khỏi bóng tối này.

Khương Mật định đưa tay lên c.ắ.n mạnh vào cổ tay để tỉnh mộng.

Bất chợt, người đang ôm c.h.ặ.t nàng buông tay, nắm lấy vai nàng, nhìn nàng chằm chằm.

Khương Mật nhìn ánh mắt người đối diện, cảm thấy rợn cả tóc gáy.

Ánh mắt đó như muốn nuốt chửng nàng. Tiêu Hoài Diễn trong mơ lần sau còn bất bình thường hơn lần trước.

Tiêu Hoài Diễn ôm c.h.ặ.t lấy ảo ảnh này, sợ buông tay ra nàng sẽ biến mất.

Hắn cảm nhận được ảo ảnh trong lòng đang giãy giụa, nàng không lạnh lẽo, nàng có hơi ấm, có nhịp tim.

Tiêu Hoài Diễn bừng tỉnh, hắn cúi đầu nhìn người trong lòng.

Khuôn mặt trắng ngần lấm lem bụi đất, đôi mắt hạnh ngập nước đầy vẻ kinh hoàng.

Hắn đưa tay chạm vào khuôn mặt ấy.

Ấm áp.

Có hơi thở.

"Đường Đường." Giọng Tiêu Hoài Diễn khô khốc, khàn đặc: "Là nàng."

Khương Mật căng thẳng nuốt nước bọt.

Là nàng thì sao chứ!

Nàng cảm thấy giấc mơ này quái dị vô cùng, không dám lên tiếng, không biết nghe ở đâu nói, trong mơ có người gọi tên mình thì đừng trả lời.

Tiêu Hoài Diễn nhắm mắt rồi mở ra, người trước mắt vẫn không biến mất.

Phải mất vài nhịp thở Tiêu Hoài Diễn mới trấn tĩnh lại cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, kiềm chế đặt một nụ hôn lên trán nàng.

Sau đó bế thốc thân hình nhỏ bé ấy lên.

...

Mọi người ở lại tại chỗ nhìn thấy Bệ hạ của họ bước ra từ khu rừng tối tăm, dưới ánh đuốc bập bùng, họ thấy trong lòng ngài ôm một nữ t.ử.

Khi mấy cận thần và tùy tùng nhìn rõ khuôn mặt nữ t.ử đó, ai nấy đều chấn động.

Tuy Bệ hạ khẳng định t.h.i t.h.ể rơi xuống vực không phải Khương cô nương, nhưng trong lòng họ đa phần đều nghĩ Khương cô nương e là đã gặp chuyện không may rồi. Tra khảo bao nhiêu loạn đảng cũng không ai biết nàng bị giấu ở đâu, thậm chí còn không biết sự tồn tại của nàng. Chỉ có Chu Mặc biết, nhưng hắn khai rằng Khương cô nương đã bị ép uống t.h.u.ố.c độc rồi ném xác nơi hoang dã. Mãi đến khi không chịu nổi cực hình, hắn mới khó khăn khai ra trong "Hữu Viên" có thể có một mật đạo, nhưng chỉ chủ nhân "Hữu Viên" mới biết.

Mà chủ nhân "Hữu Viên" là Tiết Tĩnh Lâm đã uống t.h.u.ố.c độc tự sát, không ai biết mật đạo ở đâu, thông tới đâu.

Bệ hạ sai người lật tung "Hữu Viên" lên tìm kiếm, tuy tìm được mật đạo nhưng đã bị bịt kín, nếu dùng t.h.u.ố.c nổ phá cửa thì đường hầm bên trong cũng sẽ sập theo.

Họ dẫn người tìm kiếm khắp nơi trên núi mà không có manh mối gì.

Họ nghĩ Khương cô nương là một nữ t.ử yếu đuối như vậy, rất có thể đã hương tiêu ngọc vãn rồi.

Bệ hạ không ăn không ngủ, khoanh vùng mấy khu rừng gần "Hữu Viên", đích thân dẫn người đi tìm, còn mang theo mấy tên loạn đảng để nhận diện từng nơi.

Khu vực khoanh vùng lần này bất ngờ trùng khớp với đáy vực nơi xe ngựa của Khương cô nương rơi xuống.

Họ vốn nghĩ hy vọng mong manh, nào ngờ khi trời vừa tối, Bệ hạ đột nhiên nhìn chằm chằm về một hướng, rồi đi về phía đó.

Thế mà lại bế một nữ t.ử từ trong rừng rậm bước ra.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, họ suýt nữa đã nghi ngờ đó là ma quỷ trong rừng sinh ra từ chấp niệm của Bệ hạ.

...

Khương Mật ngồi trên xe ngựa, nghe tiếng vó ngựa bên ngoài, nhìn người ngồi đối diện, và chén trà nóng trên tay.

Nàng mới nhận ra mình không phải đang mơ.

Nàng thực sự đã bước ra khỏi mật đạo tối tăm đó.

Và nàng lại được Tiêu Hoài Diễn cứu.

Khương Mật cúi đầu nhìn chén trà trong tay, ngón tay siết c.h.ặ.t thành chén, cố lờ đi hơi ấm còn vương lại trên trán.

Lúc này khóe mắt nàng cảm nhận được một bóng đen nghiêng về phía mình, nàng theo phản xạ quay đầu né tránh.

Nhưng nàng lúc này vốn đã yếu ớt, dù có ý định tránh cũng không tránh được một vật mềm mại lau qua mặt.

Khương Mật ngẩng lên, thấy tay Tiêu Hoài Diễn đang cầm một chiếc khăn tay, có vẻ như muốn lau mặt cho nàng.

Ánh mắt hắn nhìn nàng thật lạ lùng, khiến Khương Mật vô cớ hoảng hốt.

Nàng nhớ ra mình lúc này nhếch nhác t.h.ả.m hại, y phục và mặt mũi chắc chắn dính đầy bùn đất.

Khương Mật nghiêng người cúi đầu: "Thần... thần nữ thất lễ, mong Bệ hạ thứ tội."

Tiêu Hoài Diễn thấy nàng vẫn sợ hắn, trốn tránh hắn.

Nhưng trong lòng lại thấy may mắn vì nàng vẫn còn sống sờ sờ ngồi trước mặt, để hắn được nhìn thấy nàng.

"Nàng không thất lễ." Tiêu Hoài Diễn kìm nén suy nghĩ trong lòng, đè xuống sự nôn nóng.

Hắn đặt chiếc khăn vào tay Khương Mật, rồi dựa vào thành xe nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trong xe ngựa thoang thoảng mùi trà, mùi hương nhàn nhạt đặc trưng trên người nàng, cơn đau đầu như d.a.o cứa của hắn dường như cũng dịu đi đôi chút.

Khương Mật cảm thấy ánh nhìn áp bức biến mất, Tiêu Hoài Diễn không nói gì nữa.

Nàng lén nhìn, thấy Tiêu Hoài Diễn dường như đã ngủ.

Nàng nhìn chiếc khăn sạch sẽ trong tay, do dự hồi lâu rồi cầm lấy, quay lưng về phía Tiêu Hoài Diễn lau mặt.

Chỉ lau qua loa vài cái đã thấy khăn dính đầy bụi bẩn.

Khương Mật nhíu mày, nhét khăn vào tay áo.

Không biết có phải do quá mệt mỏi hay không, khi đã thoát khỏi nơi nguy hiểm, tinh thần thả lỏng, cơn buồn ngủ ập đến.

Khương Mật cũng thiếp đi lúc nào không hay.

...

Khương Mật ngủ không yên giấc, mở mắt ra thấy xe ngựa đã dừng, nàng vừa định cử động thì phát hiện cổ tay mình bị ai đó nắm c.h.ặ.t.

Nàng nhìn sang, Tiêu Hoài Diễn vẫn nhắm mắt, nhưng không biết từ lúc nào đã nắm lấy cổ tay nàng.

Khương Mật muốn rút tay ra, thử mấy lần không được, ngược lại còn làm rơi cái chén rỗng xuống t.h.ả.m.

Tiếng động không lớn, không làm Tiêu Hoài Diễn tỉnh giấc, nhưng lại kinh động đến Thành Trung đang canh ngoài xe.

Thành Trung vội vén rèm xe, tưởng bên trong có gì sai bảo.

Kết quả nhìn vào thấy Khương cô nương đã tỉnh.

Thấy động tác của Khương cô nương tưởng nàng muốn xuống xe, hắn hạ giọng nói: "Cô nương, người đợi thêm chút nữa. Bệ hạ vì tìm người mà mấy ngày mấy đêm không chợp mắt rồi, người để ngài ấy ngủ thêm một lát."

Nói xong Thành Trung lại rụt đầu ra ngoài.

Khương Mật lặng lẽ nhìn cổ tay bị nắm c.h.ặ.t.

Khi bị cưỡng ép thay y phục, nàng đã nghĩ mình sẽ c.h.ế.t. Nhưng lúc đó Tiết thế t.ử không g.i.ế.c nàng, sau đó hắn đến một lần, nói vài câu rồi sai tỳ nữ ép nàng uống một bát t.h.u.ố.c.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.