Sau Khi Sống Lại Và Tăng Cân, Thái Tử Lại Chọn Ta - Chương 4
Cập nhật lúc: 02/07/2026 08:03
Ta cúi đầu, làm bộ thẹn thùng.
Lý Thận cười khẽ một tiếng: "Cô biết rồi! Nàng là muốn đại hôn mặc giá y không thua kém tỷ tỷ nàng. Nữ t.ử các nàng chính là thích âm thầm so kè. Thôi thôi, ngày khác nàng nhập cung ăn cũng chưa muộn."
Ta hơi động lòng, ngẩng đầu lên: "Điện hạ có còn nhớ kết cục của tỷ tỷ kiếp trước không?"
Lông mày Lý Thận nhíu lại: "Nhớ! Nàng ấy gả cho đường huynh ba năm thì hương tiêu ngọc vẫn, cô vì chuyện này còn suy sụp một thời gian."
Nói xong, hắn ta lại vội vàng giải thích: "Đó đều là chuyện kiếp trước, lần này cô đã nhìn rõ tâm ý của mình, sẽ không còn bất kỳ ý nghĩ nào với nàng ấy nữa."
"Ta tin điện hạ! Chỉ là dù sao nàng ấy cũng là tỷ tỷ của ta, lần này ta không muốn nhìn nàng ấy héo tàn sớm, điện hạ có cách nào giúp tỷ tỷ từ chối hôn sự của Vương phủ không."
Như vậy, ta không cần gả vào Vương phủ, vấn đề cũng có thể giải quyết êm đẹp.
Lý Thận trầm ngâm một lát, thở dài: "Cô cũng muốn giúp nàng ấy! Nhưng... lần này đi quốc tự cầu phúc cùng mẫu hậu, cô đã thỉnh giáo đại sư quốc tự về chuyện sống lại. Ý của đại sư là, duy trì như cũ, mới có thể đi đến cuối cùng.”
"Kiếp trước, cô cũng phải vượt qua muôn vàn khó khăn mới vinh đăng đại bao. Nếu can thiệp vào nhân quả của người khác, sợ rằng một bước sai từng bước sai, thua cả ván cờ!”
"Vãn Tinh, nàng là thê t.ử của cô, nên cùng tiến cùng lùi với cô. Tỷ tỷ nàng cẩu thả với người khác, vốn dĩ là nàng ấy sai trước, đường huynh chán ghét nàng ấy cũng là nên."
Không phải như vậy...
Ta muốn giải thích cho tỷ tỷ, nhưng vẫn cứng rắn nuốt lời nói xuống cổ họng.
Thiên gia vô tình!
Lý Thận vì đế vị, tuyệt đối sẽ không giúp tỷ tỷ.
Ánh mắt rơi vào giấy dầu trên tay hắn ta. Vậy phần ngỗng quay này rốt cuộc có mấy phần là thật lòng?
08
Tiễn Thái t.ử đi, ta quay người về phòng.
Tỷ tỷ đợi ta trong phòng: "Chuyện của ta và Thái t.ử kiếp trước, ta đều nhớ gần hết rồi. Nhưng ta luôn cảm thấy sẽ bị lộ tẩy..."
Vốn dĩ ta nghĩ để tỷ tỷ học dáng vẻ của ta, đừng để bị phát hiện, bây giờ ta đột nhiên thay đổi chủ ý.
Ta kéo tỷ tỷ ngồi xuống: "Không cần nhớ nữa, đứa bé cũng không bỏ nữa. Đêm đại hôn, tỷ cứ lộ tẩy là được."
09
Ngày hôm sau, Thế t.ử đến cầu hôn. Cha như kiếp trước định ngày ta nhập cung.
Thoắt cái đã một tháng trôi qua. Để che giấu việc mang thai, tỷ tỷ luôn không dám ăn nhiều, nhìn qua lại không phát hiện ra chút nào. Ta cũng đói đến gầy rộc. Hai người đứng cạnh nhau, ngay cả cha và mẹ cũng có chút không phân biệt được. Nhưng Lý Thận lần nào cũng nhận ra là ta.
Dẫu sao cũng là phu thê nhiều năm, chỉ cần một ánh mắt là xác nhận được đối phương.
Một tháng này, Lý Thận rất siêng chạy đến nhà ta. Minh châu Đông Hải, mã não Tây Dương, thậm chí ngay cả vòng ngọc gia truyền của Hoàng hậu cũng được mang tới. Người trong kinh thành ai ai cũng khen ta số tốt.
Lý Thận lại càng ra vẻ si tình: "Lần này, cô sẽ đối xử tốt với nàng, bù đắp những thiếu sót kiếp trước."
Ta vô cùng cảm động, cùng hắn ta dốc bầu tâm sự. Có đôi khi trò chuyện muộn, ta liền để hắn ta ở lại trong phủ.
Ngày cưới đã đến. Ta và tỷ tỷ đã đổi phòng từ trước. Người của Đông cung vừa đến, người nhìn thấy chính là tỷ tỷ.
Bọn họ đều biết Thái t.ử từng ở lại trong phủ vài đêm, việc kiểm tra thân thể cũng chỉ làm cho có lệ.
Sau khi hoàn tất mọi nghi lễ, người của Đông cung mang tỷ tỷ đi. Ta mặc giá y chờ trong phòng.
Giờ lành đã qua nửa canh giờ, Thế t.ử Lý Tùy mới chậm trễ tới nơi. Hắn ta bước đi loạng choạng, dường như vừa tỉnh sau cơn say. Cha có chút bất mãn, nhưng vì thân phận, cũng không dám nổi giận.
Mẹ nắm tay ta, không ngừng lau nước mắt: "Đều tại cha và mẹ vô dụng mới khiến con bị người ta xem nhẹ như thế. May mà bây giờ muội muội con là Thái t.ử phi rồi, nghĩ đến việc Vương phủ cũng không dám bạc đãi con."
Không dám sao?
Sự bạc đãi của Vương phủ chẳng phải đã bắt đầu từ bây giờ rồi sao?
Kiếp trước, tỷ tỷ chính là gả vào Vương phủ như thế này. Nàng ấy chắc hẳn phải đau lòng lắm!
10
Việc cưới xin của Thế t.ử đơn giản hơn nhiều. Trời vừa chập tối, ta đã ngồi trong hỉ phòng.
Lý Tùytiếp rượu xong, bước chân còn loạng choạng hơn trước.
"Thế t.ử, mời vén khăn đỏ, uống rượu hợp cẩn..."
"Cút ra ngoài!"
Lý Tùy quát lên một tiếng.
Một lát sau, trong phòng trở nên yên tĩnh. Khăn đỏ bị giật phăng một cách thô bạo.
Chát!
Ta còn chưa kịp phản ứng, đã bị một cái tát làm cho choáng váng.
"Thứ vô dụng!"
Lý Tùy một tay đè vai ta, một tay bóp cằm bắt ta ngẩng mặt lên.
"Ngươi sẽ không thực sự cho rằng bổn Thế t.ử để ý đến ngươi chứ? Hôm mưa bão đó, nô tài thân cận của Lý Thận tìm bổn Thế t.ử cứu người, còn dặn dò kỹ lưỡng phải bảo vệ cho cô nương cùng trú mưa.”
"Bổn Thế t.ử liền biết, đường đệ đây là đã động lòng. Người hắn ta để ý, bổn Thế t.ử lại cứ muốn hủy hoại. Cứ tưởng phải tốn chút tâm tư, không ngờ ngươi lại trắc nết như vậy, cứ thế mà thuận theo.”
"Ngươi có biết không, khoảng thời gian này bổn Thế t.ử mong chờ biết bao! Chỉ chờ Lý Thận phong ngươi làm Thái t.ử phi, rồi phát hiện ngươi là một món đồ nát, xem biểu cảm của hắn ta thú vị đến mức nào.”
