Sau Khi Suýt Ngủ Với Anh Em Của Bạn Trai - Chương 3
Cập nhật lúc: 24/08/2026 02:01
Tôi nhớ lại dáng vẻ vừa hài hước thú vị, vừa có chút đáng ghét của anh mỗi khi trò chuyện với mình.
Thế là tôi khoanh ngay Diệp Tầm Giản, người đang cười rạng rỡ và phóng khoáng nhất trong bức ảnh.
“Chắc chắn là người này rồi.”
Phải rất lâu sau Hà Mặc mới trả lời.
Anh khoanh người đàn ông đeo kính gọng đen trông có phần nghiêm túc đứng bên cạnh Diệp Tầm Giản.
“Người này mới là anh.”
4
Vốn dĩ chuyện nhận nhầm người cũng chẳng có gì đáng nói, chỉ là giữa tôi và Diệp Tầm Giản dường như thật sự tồn tại một thứ duyên phận kỳ lạ.
Chúng tôi vừa quen nhau đã thân thiết như bạn bè lâu năm.
Mỗi khi trò chuyện thường xuyên trêu chọc, đấu khẩu với nhau, nhưng tuyệt đối không bao giờ vượt quá giới hạn.
Bởi cả tôi và anh đều là người biết chừng mực.
Trước đây có một ban nhạc tôi rất thích đến biểu diễn, vé cực kỳ khó mua.
Sau khi Diệp Tầm Giản biết chuyện, chẳng biết anh kiếm đâu ra được vé.
Hơn nữa còn là vé VIP hàng ghế đầu, loại vé có thể chụp ảnh chung với ban nhạc.
Tôi biết loại vé này có tiền cũng chưa chắc mua được, chắc chắn anh đã phải nhờ vả quan hệ mới lấy được.
Vì vậy, tôi kéo Hà Mặc theo rồi mời anh một bữa.
Sau bữa ăn hôm đó, Diệp Tầm Giản vốn định kết bạn WeChat với tôi.
Nhưng lại bị Hà Mặc ngăn cản.
Bầu không khí lúc ấy có phần gượng gạo. Kể từ hôm đó, Hà Mặc cũng hiếm khi dẫn tôi đến những buổi tụ tập với bạn bè nữa.
Tôi và Diệp Tầm Giản vì thế cũng chẳng gặp lại nhau được mấy lần.
Đến ngày sinh nhật Hà Mặc.
Trong phòng riêng không có nhiều người, hầu hết đều là bạn học đại học của anh.
Có một cô gái lần đầu tiên xuất hiện, trông khá lạ mặt.
“Chào chị, em là em gái đồng hương của anh Hà Mặc.”
“Em tên Tăng Uyển.”
Tôi khách sáo trò chuyện với cô ấy vài câu rồi ngồi xuống cạnh Hà Mặc.
Tăng Uyển vốn đang ngồi đối diện tôi bỗng đổi chỗ.
Cô ấy chuyển sang ngồi bên còn lại của Hà Mặc.
“Cô ấy không quen mấy người ở đây, nên ngồi cạnh anh.”
Tôi mỉm cười gật đầu. Xem ra ý thức giữ mình của Hà Mặc cũng khá mạnh.
Trong lúc mọi người trò chuyện, tôi mới biết Tăng Uyển đến đây tìm việc.
Cô ấy vừa đặt chân tới thành phố lớn, chưa biết phải bắt đầu từ đâu nên đến nương nhờ Hà Mặc.
Tăng Uyển thân thiết gọi hết câu này đến câu khác:
“Anh Hà Mặc.”
Nói thật, trong lòng tôi quả thực có chút khó chịu.
Nếu Hà Mặc có năng lực, có điều kiện thì thôi đi. Đằng này bản thân anh còn chưa đứng vững gót chân.
Thì có thể giúp được cô chuyện gì chứ?
Sau vài vòng rượu, Hà Mặc đã hơi say.
Đúng lúc này, trong phòng riêng bỗng vang lên một trận trêu chọc ồn ào.
Diệp Tầm Giản cuối cùng cũng thong thả tới muộn.
Anh xách theo hai túi quà, ngồi xuống vị trí đối diện tôi.
“Hiếm khi thấy Diệp thiếu đến muộn đấy nhé?”
“Chẳng phải tôi bận chuẩn bị quà cho nhân vật chính của chúng ta sao?”
Anh cười, đưa một trong hai túi quà cho Hà Mặc.
Mọi người cũng lần lượt lấy quà của mình ra.
Đến lượt tôi, nụ cười trên mặt đã chẳng thể nào giấu nổi.
Món quà này, tôi đã bắt đầu chuẩn bị từ nửa tháng trước.
Tôi mở điện thoại, đưa thư mời nhận việc ra trước mặt mọi người.
Đó là công việc mà Hà Mặc hằng ao ước, đến từ một trong những công ty công nghệ nổi tiếng nhất trong nước.
Nhưng công ty ấy lại là của bạn bố tôi.
Xét về năng lực, Hà Mặc quả thực còn thiếu một chút, mà công ty này cũng thật sự rất khó vào.
Vì thế suốt nửa tháng qua, tôi vừa làm việc, vừa sắp xếp lại toàn bộ kinh nghiệm và những dự án trước đây của anh.
Tôi còn nhờ người có chuyên môn giúp chỉnh sửa hồ sơ, thường xuyên bận bịu đến tận đêm khuya.
Mãi đến khi chắc chắn mọi thứ đều không còn vấn đề gì, tôi mới dám mở lời nhờ bố giúp.
Bởi tôi biết nếu tặng Hà Mặc món đồ quá đắt tiền, trong lòng anh sẽ cảm thấy áp lực.
Chi bằng tặng anh một cơ hội.
Trên bàn ăn, mọi người đều lộ vẻ ngưỡng mộ.
Dù sao trong số những người có mặt ở đây, ngoài cậu ấm Diệp Tầm Giản chẳng thèm để tâm đến lời mời làm việc này ra.
Những người còn lại đều chỉ là dân công sở bình thường.
“Hà Mặc, cậu có phúc kiểu gì thế? Bạn gái cậu sao mà thần thông quảng đại vậy?”
“Nửa đời sau cứ việc theo bạn gái mà hưởng phúc thôi.”
Mọi người càng khen, tôi càng đắc ý.
Tôi tràn đầy mong đợi nhìn về phía Hà Mặc, nhưng lại chẳng thấy trên gương mặt anh có lấy một chút cảm động.
Sắc mặt anh sa sầm, nghiêm giọng nói:
“Anh không đi.”
5
Cả phòng riêng lập tức im phăng phắc. Không ai ngờ Hà Mặc lại nói ra câu ấy.
Bao nhiêu hào hứng trong tôi lập tức bị dập tắt, gần như buột miệng hỏi:
“Tại sao? Anh có biết vì công việc này của anh mà em đã bỏ ra bao nhiêu công sức không?”
Anh “rầm” một tiếng đập tay xuống bàn, đứng phắt dậy.
“Anh có bảo em làm những chuyện này thay anh sao?”
“Đường Tri Vũ, có phải em nghĩ rằng không có em thì anh chẳng làm nên trò trống gì không?”
Đây là lần đầu tiên kể từ khi yêu nhau, anh quát tôi.
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng phải chịu ấm ức như vậy, đang định mắng trả lại.
Thế nhưng nước mắt đã trào ra, nghẹn đến mức chẳng thốt nổi thành lời.
Xong rồi, cái tật hễ ấm ức là không kìm được nước mắt của tôi lần này đúng là thua triệt để.
“Hà Mặc, cậu đừng có quá đáng.”
Người lên tiếng là Diệp Tầm Giản, giọng anh cũng trở nên nghiêm túc.
“Cậu là gì của cô ấy mà lên tiếng thay cô ấy?”
Hà Mặc đã say, lảo đảo bước về phía Diệp Tầm Giản.
Diệp Tầm Giản vẫn ngồi trên ghế, nhưng khí thế lại áp đảo Hà Mặc đang đứng trước mặt.
