Sau Khi Ta Mắc Bệnh Nan Y Bọn Họ Đều Hối Hận Không Kịp - Chương 45: Mười Tám Món Quà Và Sợi Dây Buộc Tóc

Cập nhật lúc: 25/01/2026 20:20

Minh Khê nhận ra mình vừa thốt ra lời chua loét như ăn phải táo xanh, lập tức thấy thẹn thùng, không được tự nhiên cho lắm, vội vàng chuyển chủ đề: “Đợi đã, tớ tìm thẻ phòng.”

Nàng mở cửa, đưa tay cắm thẻ phòng vào khe trên tường.

Ánh đèn bật sáng, điều hòa cũng bắt đầu kêu o o.

Phó Dương Hi đi theo vào, cúi người đặt hộp quà lớn xuống cạnh tường.

Ý thức được mình đang vào phòng khách sạn của Triệu Minh Khê, trên giường con gái chắc chắn bày biện nhiều quần áo đồ đạc, vành tai Phó Dương Hi đỏ ửng, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn vào trong.

Cậu đứng cứng đờ cạnh cửa, dáng người cao lớn suýt chạm đỉnh khung cửa, che khuất phần lớn ánh sáng từ hành lang hắt vào.

“Rốt cuộc là tặng gì thế?” Minh Khê vừa về đến nơi, cởi áo khoác ra là nhịn không được ngồi xổm xuống mở quà ngay.

Tim Phó Dương Hi nảy lên một cái, vội vàng tiến tới ấn hộp quà lại: “Khẩu Trang Nhỏ, cậu vội vàng quá đấy, không thể đợi người ta đi rồi mới mở sao? Tôi còn đang ở đây mà ——”

Lời chưa dứt, cả hai đều nhận ra khoảng cách giữa họ đang quá mức thân mật.

Họ có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của đối phương truyền qua lớp quần áo và lớp không khí mỏng manh.

“...”

Triệu Minh Khê ngồi xổm ở đó, thu nhỏ lại thành một cụm, Phó Dương Hi từ trên đỉnh đầu nàng cúi xuống ấn hộp quà, tư thế này nếu thấp xuống chút nữa, cằm cậu sẽ chạm vào đỉnh đầu nàng.

Cảm giác cằm chạm vào đỉnh đầu con gái sẽ thế nào nhỉ, chắc là rất mềm mại, như chạm vào lụa vậy.

Phó Dương Hi rũ mắt nhìn nàng, từ góc độ của cậu, có thể thấy chiếc mũi trắng nõn xinh xắn, chiếc áo len mỏng ôm sát lưng, phác họa ra sống lưng mảnh khảnh của cô gái, mái tóc đen xõa xuống mang theo mùi hương dầu gội thoang thoảng.

Thật đáng yêu.

Hầu kết Phó Dương Hi chuyển động, trái tim như bị những sợi tóc dài của nàng khẽ lướt qua, tê dại và ngứa ngáy.

Còn ngón tay Minh Khê đang định mở hộp cũng vô thức co lại, nàng nhìn chằm chằm vào bóng dáng Phó Dương Hi trước mặt, cảm nhận được hơi thở hormone và cơ thể nóng bỏng của chàng trai phía sau.

Chiếc áo phao đen của cậu không kéo khóa, mùi hương tùng khô ráo như xộc vào mũi nàng, sự ấm áp bao bọc nàng từ đầu đến chân.

Minh Khê cảm thấy đầu óc choáng váng, cũng cứng đờ không kém.

Nếu là trước đây, khi chưa nhận ra mình thích cậu, nàng còn có thể thản nhiên, làm chuyện gì tiếp cận cậu cũng quang minh lỗi lạc.

Nhưng một khi đã nhận ra, mỗi giây mỗi phút tiếp xúc hiện tại đều giống như chuột nhắt trộm dầu, đầy chột dạ.

—— Nàng cứng đờ kỳ quặc thế này, liệu cậu có phát hiện ra nàng thích cậu không?

Tim Minh Khê nhảy lên tận cổ họng.

Nàng vội vàng nghiêng người sang một bên, chui ra khỏi vòng tay đang cúi xuống của cậu.

Động tác của Minh Khê có chút buồn cười, loạng choạng suýt ngã, được Phó Dương Hi nhanh tay đỡ lấy.

Nhưng trong bầu không khí vừa cứng nhắc vừa nóng bỏng này, cả hai cũng chẳng rảnh để tâm đến chuyện đó.

Phó Dương Hi vội vàng buông cổ tay nàng ra, vành tai đỏ bừng, quay mặt đi chỗ khác, tầm mắt không biết đặt vào đâu, cuối cùng dừng lại trên trần nhà: “Trần nhà... màu sắc cũng được đấy.”

Minh Khê: “...”

Phó Dương Hi lắp bắp: “Vậy, vậy tôi... về đây.”

—— Cứ thế về sao?

Minh Khê rũ mắt: “... Ừm.”

Phó Dương Hi nói về, nhưng nhìn Triệu Minh Khê, chân lại chẳng hề nhúc nhích.

Minh Khê l.i.ế.m đôi môi khô khốc, ngẩng đầu nhìn cậu, tầm mắt dừng lại trên bóng tối nơi xương mày tuấn tú của cậu, cũng không thúc giục.

Không khí bỗng chốc im lặng đến ngượng ngùng.

...

Cả hai bỗng nhiên đồng thời lên tiếng.

Minh Khê: “Ngày mai cậu có rảnh không?”

Phó Dương Hi: “Ngày mai cùng ăn cơm nhé?”

Minh Khê: “Cậu nói trước đi.”

Phó Dương Hi: “Cậu nói trước đi.”

Minh Khê: “...”

Phó Dương Hi: “...”

Lời nói bất ngờ đụng nhau, không khí càng thêm ngượng ngùng.

Cả hai vội vàng quay mặt sang hai hướng khác nhau, sắc mặt đỏ bừng như hai quả cà chua chín.

Phó Dương Hi nhìn chằm chằm vào khung cửa bên cạnh, ra vẻ đang nghiên cứu xem khung cửa làm bằng vật liệu tổng hợp hay thép tấm, hai tay đút túi quần, cố gắng tỏ ra lạnh lùng ngầu lòi: “Ngày mai chẳng phải là chủ nhật sao, tôi vừa hay có chút việc gần đây, nếu cậu không bận gì thì có thể cùng ăn trưa.”

Nói xong Phó Dương Hi tìm một cái cớ: “Hại, Khẩu Trang Nhỏ cậu đừng nghĩ nhiều, tiểu gia đây chỉ là tình cờ có việc gần đây, lại nhớ ra chưa từng mời bạn cùng bàn ăn cơm thôi. Tôi đối với bạn cùng bàn trước đây cũng rất hào phóng, đều mời ăn cơm cả.”

Minh Khê cảm thấy mình đã mất trí rồi. Rõ ràng thấy lời này của Phó Dương Hi đầy lỗ hổng —— cậu ấy trước đây làm gì có bạn cùng bàn, lấy đâu ra chuyện mời bạn cùng bàn ăn cơm? Nhưng tim nàng cứ đập loạn xạ, chẳng màng đến chuyện đó nữa.

Nàng nóng đầu đáp ứng ngay lập tức: “Vâng.”

Phó Dương Hi thấy Minh Khê im lặng hồi lâu, còn tưởng nàng định từ chối, đang định lôi Kha Thành Văn hay ai đó ra làm bia đỡ đạn: “Hay là gọi cả Hạ Dạng với Kha Thành Văn ——”

Kết quả lời chưa dứt đã nghe thấy Triệu Minh Khê đồng ý.

Nàng đồng ý rồi?!

Ăn cơm riêng! Nàng đồng ý rồi.

Quen nhau lâu như vậy, thực ra hai người chưa từng ăn cơm riêng hay cùng nhau trải qua chuyện gì mà không có đám bóng đèn như Kha Thành Văn đi cùng. Đây là lần đầu tiên.

Khóe miệng Phó Dương Hi suýt nhếch lên tận trời, lén liếc nhìn Triệu Minh Khê một cái.

Minh Khê nén nụ cười vui sướng, cũng nhìn sang cậu.

Phó Dương Hi như bị điện giật, vội vàng quay mặt đi, khôi phục vẻ cao lãnh: “Ngô, vậy quyết định thế nhé, mai liên lạc qua WeChat.”

Trong lòng Minh Khê nghĩ ăn cơm riêng tính ra cũng coi như là hẹn hò, miệng thì nhanh ch.óng đáp ứng không chút do dự: “Vâng!”

Phó Dương Hi kinh ngạc nhìn nàng.

Khẩu Trang Nhỏ đồng ý mà hớn hở thế làm gì?!

Đầu Phó Dương Hi nóng lên, suýt chút nữa lại tưởng Triệu Minh Khê thích mình.

Nhưng rút kinh nghiệm từ lần tự mình đa tình trước, cậu không dám suy nghĩ lung tung nữa.

Dù sao, chỉ cần nàng không thích Thẩm Lệ Nghiêu là đã tiến bộ rồi —— trong lòng Phó Dương Hi đã thấy đủ mãn nguyện.

Phó Dương Hi: “Vậy tôi về đây.”

Nói xong câu này Phó Dương Hi cũng thấy mình thật ngốc, trong vòng mười phút nói “về” hai lần mà vẫn cứ đứng lì ở đây, chẳng khác nào “lòng Tư Mã Chiêu ai ai cũng biết”.

Mặt cậu nóng bừng vì ngượng, lùi lại hai bước, đi ra ngoài cửa, sau đó vẫy tay với Triệu Minh Khê: “Đừng tiễn.”

Câu “Để tớ tiễn cậu xuống lầu” của Minh Khê lập tức nghẹn lại trong cổ họng, hình như đúng là vậy, Phó Dương Hi là chàng trai cao 1m88, chẳng lẽ xuống lầu còn gặp nguy hiểm sao? Mình tiễn cậu ấy xuống, tâm tư lộ liễu quá.

Vì thế Minh Khê nén sự thẹn thùng, vịn vào khung cửa, gật đầu nhẹ nhàng nói: “Ngày mai gặp.”

“Ngày mai gặp.” Trong lòng Phó Dương Hi như được tẩm đường, vẫy tay với Triệu Minh Khê, cậu không quên xách chiếc bánh kem dưới đất lên mang đi ném, vừa nhìn nàng vừa lùi lại hai bước.

Kết quả lùi đúng đến góc cầu thang đối diện, chân cậu hụt một cái, dáng người cao ráo lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào.

“Phó ——”

Minh Khê kinh hãi, nhưng Phó Dương Hi với khả năng thăng bằng kinh người đã đứng vững lại ngay.

“...”

Phó Dương Hi chỉ thấy mất mặt, mặt đỏ tai hồng nhìn Triệu Minh Khê một cái, rồi xoay người chạy biến xuống lầu.

Minh Khê đứng ở cửa một lát, bình ổn lại nhịp tim đang đập loạn xạ, xoa xoa gò má đang cứng đờ vì lạnh nhưng lại không ngừng mỉm cười, lúc này mới đóng cửa quay vào phòng.

Việc đầu tiên nàng làm là chạy ngay đi mở quà.

Quà của người khác nàng tạm thời không quan tâm, ngồi xổm cạnh tường, mở ngay hộp quà lớn của Phó Dương Hi. Hộp lớn mở ra, bên trong lại là từng chiếc hộp nhỏ, cũng không hẳn là nhỏ —— kích thước to nhỏ không đều, cái to bằng quả bóng rổ, cái nhỏ nhất chỉ bằng lòng bàn tay.

Các hộp quà cũng không giống nhau, tất cả đều được thắt nơ, kỹ thuật thắt nơ y hệt như lúc Phó Dương Hi buộc dây giày cho nàng.

Là cậu ấy tự tay thắt sao?

Minh Khê đoán vậy, nhịn không được lại l.i.ế.m môi.

Nàng đếm thử, tổng cộng có mười tám chiếc hộp nhỏ trong hộp lớn.

Nhìn chằm chằm vài giây, Minh Khê chọn một chiếc hộp màu xanh lam bằng lụa lấy ra. Chỉ cần cầm trong tay, Minh Khê đã cảm thấy như cầm hòn than nóng, tim đập thình thịch. Nàng định mở ra, nhưng lại thấy ngồi xổm ở đây mở quà thật chẳng có chút nghi thức nào, thế là nàng ôm món quà hân hoan nhảy lên giường.

Nàng cởi dải lụa nhung màu xanh trên hộp, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng bên trong.

Chẳng lẽ là nước hoa ——? Minh Khê tò mò nghĩ.

Mở ra xem.

Lại phát hiện là một chiếc trống bỏi rất tinh xảo dùng để dỗ trẻ con.

Mùi hương tỏa ra chính là mùi gỗ đàn hương của chiếc trống bỏi.

“...”

Minh Khê:???

Đây là món quà kiểu thẳng nam gì thế này, tặng nàng trống bỏi làm gì? Nàng 18 tuổi chứ không phải 3 tuổi!

Vẻ mặt Minh Khê lập tức đờ đẫn.

Nhưng ngay sau đó, nàng phát hiện dưới đáy gỗ của chiếc trống bỏi có khắc chữ.

Là mấy từ tiếng Anh.

—— stream two years old. (Dòng chảy năm 2 tuổi)

Minh Khê nhất thời không hiểu ý nghĩa là gì, theo bản năng tưởng là tên thương hiệu.

Nàng quay lại mở những chiếc hộp nhỏ khác trong hộp lớn, phát hiện bên trong còn rất nhiều thứ khác, có chiếc đồng hồ vàng khắc hình lông vũ, có b.út máy, có kẹp tóc cho trẻ em, và cả một lọ nước hoa màu xanh ngọc lục bảo trong suốt.

Nước hoa chắc không phải do Phó Dương Hi chọn, không phải loại nước hoa thiếu nữ thường thấy, mà tỏa ra mùi hương thanh khiết u nhã, tựa như tiếng đàn cello vọng lại từ bầu trời sau cơn mưa. Tên nước hoa đúng là “Thiếu nữ chơi đàn Cello”.

Và dưới đáy lọ nước hoa có khắc những từ tiếng Anh khác.

—— stream eighteen years old. (Dòng chảy năm 18 tuổi)

Trong chớp mắt, Minh Khê như được khai sáng, lập tức hiểu ra ý nghĩa món quà của Phó Dương Hi.

Từ 1 tuổi đến 18 tuổi, cậu ấy đã bù đắp quà sinh nhật cho mỗi năm của nàng.

...

Minh Khê ôm chiếc hộp, trong lòng dâng lên những cảm xúc khó tả, vừa chua xót vừa ngứa ngáy, trong căn phòng yên tĩnh, nàng có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.

Từng nhịp, từng nhịp một.

Nặng nề.

Như những hạt mưa xối xả trút xuống.

—— Tại sao cậu ấy lại tặng món quà dụng tâm đến thế.

Chẳng lẽ cậu ấy cũng thích ——

Tâm trạng Minh Khê lúc này giống như có con kiến bò vào tim, gãi cho nàng ngứa ngáy, nhưng con kiến đó cứ gãi mãi mà không chịu bò đi.

Nàng không dám khẳng định một cách võ đoán như vậy.

Nhưng dù thế nào, Minh Khê cũng biết, đây là sinh nhật nàng được che chở nhất, vui vẻ nhất từ trước đến nay.

Nàng l.i.ế.m môi, ôm hộp nước hoa lăn lộn trên giường, gò má vẫn nóng bừng, nàng thẹn thùng vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, lăn qua lăn lại một hồi. Tiếp đó nàng hít sâu một hơi, nhưng sự xao động trong lòng vẫn không thể bình lặng.

Muốn gửi tin nhắn.

Muốn trò chuyện.

Minh Khê nghĩ thầm trong lòng.

Dù sao cũng đã qua 12 giờ, không học bài được nữa, hay là hỏi xem cậu ấy đã về nhà chưa, rồi nói bừa vài câu rồi thôi.

Minh Khê nhìn cuốn bài tập đang mở trên bàn, vừa cảm thấy tội lỗi vừa vớt điện thoại lại.

Nàng băn khoăn gõ chữ.

Và ngay khi nàng còn đang phân vân không biết gửi gì, vẫn đang ở trạng thái “đang nhập văn bản”.

Bên kia đã gửi tin nhắn tới.

—— Ngủ mau đi.

Minh Khê giật mình, chỉ thấy thẹn thùng vô cùng, chẳng lẽ trạng thái “đang nhập văn bản” của mình bị bắt quả tang rồi? Vấn đề là sao Phó Dương Hi biết nàng đang gõ chữ? Trừ khi cậu ấy cũng đang nhìn chằm chằm vào điện thoại!

A a a, Minh Khê che mặt, không dám nhìn điện thoại nữa, vội vàng tắt máy, chui tọt đầu vào gối.

Nóng quá.

Tim cũng đập nhanh quá.

Bên này.

Phó Dương Hi vẫn cầm khư khư điện thoại, ngã nhào từ sofa xuống, cậu vội vàng bò dậy.

Xung quanh không có ai, khóe miệng cậu nhếch lên tận trời một cách không kiêng nể.

Cậu ngồi bệt xuống đất, nhìn chằm chằm vào điện thoại, đợi Triệu Minh Khê nhắn lại —— rốt cuộc lúc nãy cô ấy định nói gì mà cứ “đang nhập văn bản” mãi thế?

...

Kết quả đêm đó, Khẩu Trang Nhỏ chẳng gửi tin nhắn nào qua cả.

Phó Dương Hi: “...”

Hôm sau, Phó Dương Hi với đôi mắt gấu trúc, bước chân phù phiếm đi ra quầy bar rót nước, đầu nặng chân nhẹ mở điện thoại bắt đầu tìm kiếm:

—— Cụm từ “Ngủ mau đi” có phải quá kiểu thẳng nam khiến con gái không vui không??

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.