Sau Khi Ta Mắc Bệnh Nan Y Bọn Họ Đều Hối Hận Không Kịp - Chương 56: Nụ Hôn Bất Ngờ, Tình Yêu Công Khai

Cập nhật lúc: 25/01/2026 20:26

Bên ngoài còn đang đổ tuyết.

Minh Khê dựa dù vào chân tường, đẩy cửa phòng bệnh VIP đi vào.

Trên giường bệnh Phó Dương Hi nửa dựa vào đầu giường, đang trông mòn con mắt, mắt mong mỏi chờ nàng đến.

Nhưng mà vừa thấy cửa bị đẩy ra, người bước vào chính là nàng, sắc mặt hắn lại nhanh ch.óng đỏ bừng, cả người cứng đờ, tầm mắt nhanh ch.óng dời đi.

Minh Khê cởi áo khoác, treo ở cạnh cửa, đi qua, sắc mặt Phó Dương Hi càng ngày càng xấu hổ và giận dữ muốn c.h.ế.t, cuối cùng hắn tự sa ngã mà kéo chăn lên, vùi đầu toàn bộ vào trong: “Đừng tới đây, Triệu Minh Khê, cậu đi nhầm phòng bệnh rồi!”

Minh Khê: “…”

“Phó thiếu, vậy tôi ra ngoài trước.” Tiểu Lý bên cạnh tầm mắt lướt qua hai người, cơ bản đoán được một chút sự tình.

Hắn cười một cái, gật đầu với Minh Khê: “Hai người cứ nói chuyện, có việc gọi tôi.”

Minh Khê nói: “Được.”

Tiểu Lý vừa ra ngoài, trong phòng bệnh liền càng thêm an tĩnh.

Cửa sổ đã đóng, trong phòng bệnh sạch sẽ trống không một vật, trên sô pha vứt áo khoác của Phó Dương Hi, mép giường vương vãi một ít băng gạc chưa thu dọn, trong không khí tràn ngập một chút yếu tố khiến người ta có chút xấu hổ đỏ mặt.

Minh Khê cúi người nhặt băng gạc lên, ném vào thùng rác, sau đó nhìn mắt mắt cá chân trái đang treo lên của hắn, nàng vừa rồi trước khi vào đã đi hỏi bác sĩ, bác sĩ nói không có vấn đề lớn, chỉ là gãy xương nhẹ, cậu bé tuổi này khả năng hồi phục rất mạnh, không quá 40 ngày hẳn là có thể tháo bột. Chỉ là – không khỏi cũng quá bất cẩn.

Tầm mắt Minh Khê lại dừng lại ở đống chăn đang củng lên, biết mình lúc này tuyệt đối không thể cười phá lên, nếu không e rằng sẽ bị Phó Dương Hi nhớ cả đời.

Nàng cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, ngồi xuống ghế cạnh giường, hỏi: “Cậu ngã từ đâu xuống? Đau không? Trừ mắt cá chân trái gãy xương, còn có chỗ nào khác bị ngã hỏng không?”

Phó Dương Hi vùi mình trong chăn không nói lời nào, lộ ra ngoài chỉ có một cái chân dài bó bột, và một chút vành tai.

Chút vành tai lộ ra ngoài của hắn càng lúc càng đỏ, sắp chảy m.á.u.

Cho dù bị chăn làm ngạt c.h.ế.t hắn cũng không ra.

Thật sự quá mất mặt!

Hắn tám đời cũng chưa từng mất mặt như vậy!

Tại sao lại thế này?!

Cái này với cảnh tỏ tình ngầu lòi, bá đạo, ngông cuồng mà hắn tưởng tượng hoàn toàn không dính dáng gì!

Hơn nữa nàng còn cười hắn! Hắn gãy chân nàng còn cười hắn!

Chân trước nàng nói thích hắn, sau lưng liền cười hắn! Chẳng lẽ vì hắn làm ra chuyện mất mặt như vậy nàng liền không thích hắn nữa sao?!

Phó Dương Hi một khuôn mặt vùi trong chăn đỏ bừng như cà chua, kiềm chế chút thấp thỏm bất an trong lòng, cả người đều có chút sống không còn gì luyến tiếc.

Minh Khê hỏi: “Ừm? Sao không nói gì? Đã chụp phim chưa?”

“Chụp rồi.” Phó Dương Hi ý đồ cứu vãn chút mặt mũi của mình, cố gắng làm giọng mình trầm thấp từ tính một chút, nghe như giọng của loại soái ca rất trưởng thành: “Không phải vấn đề của tôi, là dép lê quá trơn, cũng không biết tối qua ai lau sàn, ngày đông đến sáng sớm còn làm không khô!”

Minh Khê hiểu rõ nói: “Vậy thì khẳng định rồi.”

Phó Dương Hi thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Minh Khê cười mắt cong cong, kéo dài giọng: “Vậy khẳng định là vì mặt đất quá trơn, không phải vì cậu nghe được tớ nói ‘thích cậu’ mà quá kích động.”

Phó Dương Hi: “…”

Minh Khê: “Có vui vẻ đến vậy sao, nghe thấy tớ nói thích cậu?”

Phó Dương Hi: “…”

Minh Khê thấp thấp thở dài: “May mắn tớ chưa nói quá nhiều, bằng không tớ thật sự rất lo lắng cậu ngã nặng hơn.”

Phó Dương Hi: “………………”

Phó Dương Hi nắm c.h.ặ.t góc chăn, thẹn quá thành giận, quát trong chăn: “Mắt nào của cậu thấy tôi rất vui vẻ? Tôi không có vui vẻ! Tôi làm gì phải vui vẻ? Chẳng phải là bị tỏ tình sao, chuyện lớn gì đâu! Cậu tưởng tiểu gia tôi từ nhỏ đến lớn đều chưa từng bị tỏ tình sao? Tôi thân kinh bách chiến được không?”

“Thật sao?” Minh Khê cười nói: “Mặt cậu cũng bị té bị thương sao? Vén lên cho tớ xem.”

Sắc mặt Phó Dương Hi đỏ bừng, hai tay nắm c.h.ặ.t chăn, chỉ có thể từ chăn phán đoán ra hình dáng đầu hắn.

Minh Khê vươn tay đi vén.

Phó Dương Hi thà c.h.ế.t không từ.

Sức lực Minh Khê đương nhiên không lớn bằng hắn, kéo nửa ngày cũng không có cách nào kéo chăn ra khỏi tay hắn.

Trái phải đều không nhìn thấy mặt hắn, chỉ có thể thấy tai hắn đỏ đến sắp chảy m.á.u.

“Vậy tớ đi đây.” Minh Khê cố ý nói, nói rồi đứng dậy.

Ghế bị đầu gối nàng nhẹ nhàng chạm một chút, trên sàn nhà phát ra tiếng kéo ghế nhẹ nhàng.

Minh Khê vừa xoay người, trong chăn liền vươn một bàn tay con trai khớp xương thon dài, hoảng loạn mà một phen thật mạnh nắm lấy cổ tay nàng.

Năm ngón tay siết c.h.ặ.t.

Như là sợ nàng rời đi.

Khóe miệng Minh Khê không tự chủ được nhếch lên, quay đầu lại nhìn.

Phó Dương Hi một tay khác đột nhiên vén chăn lên, lộ ra một mái tóc rối bời, cùng một khuôn mặt tuấn tú khóe mắt ửng hồng đang vùi vào gối.

Hắn tức muốn hộc m.á.u: “Triệu Minh Khê, cậu làm sao có thể như vậy, chân trước mới vừa tỏ tình xong, sau lưng nói đi là đi? Cái này không phải bội tình bạc nghĩa là cái gì?”

Hắn đều phải hoài nghi Triệu Minh Khê nói thích là giả! Nói gì toàn thế giới thích hắn nhất, muốn cùng hắn ăn cơm hẹn hò xem điện ảnh, còn muốn ôm hắn nắm tay hắn, sao nhìn thấy mặt xong tất cả đều không tính toán gì hết? Nói tốt ôm nắm tay đâu?!

Còn chưa nói được mấy câu, đã muốn đi!

“Tớ không đi, tớ cũng không bội tình bạc nghĩa.” Minh Khê lại lần nữa ngồi xuống, nói: “Tớ chính là muốn nhìn mặt cậu, ai bảo cậu cứ che chăn.”

Mặt Phó Dương Hi đỏ bừng.

– Chính là muốn nhìn mặt hắn.

Đây là loại lời lẽ hổ lang gì vậy.

Khẩu Trang Nhỏ sau khi thông suốt sao lại như vậy, như vậy…

“Cậu tối qua không ngủ ngon sao?” Minh Khê cẩn thận nhìn mặt Phó Dương Hi.

Trên mặt hắn không có trầy da, trên cổ cũng không có, trên tay cũng không có, nàng nhẹ nhàng thở ra.

Hắn mặc áo len rộng rãi màu đen, càng làm tôn lên sắc mặt hắn rất trắng, môi không có chút huyết sắc, nốt ruồi tinh xảo ở đuôi mắt phải trông có vẻ đều có chút mệt mỏi.

Đương nhiên cũng có thể là lúc bó bột bị đau.

Nhưng mà tầm mắt hắn cũng có chút quầng thâm, trông cũng không như là ngủ đủ giấc.

Minh Khê: “Hi ca, tớ đã sớm muốn hỏi, cậu có phải thường xuyên không ngủ được không?”

Sự chú ý của Phó Dương Hi còn dừng lại ở bàn tay đang nắm lấy cổ tay Minh Khê.

Hắn nắm lấy xong liền không buông ra, Triệu Minh Khê hình như cũng không rút tay ra.

Phó Dương Hi cảm giác lòng bàn tay mình và cổ tay nàng lạnh lạnh, xúc giác mềm mại.

Là tay của cô gái.

Hắn rũ mắt lông mi, tâm trạng như trứng lòng đào tràn ra, lặng lẽ ngượng ngùng mà nghĩ hiện tại có phải có thể nắm tay không – là nàng nói muốn cùng hắn nắm tay.

“Tôi tại sao sẽ thường xuyên không ngủ được?” Phó Dương Hi nâng tay nhẹ nhàng b.úng trán Minh Khê: “Cậu sao đột nhiên hỏi như vậy.”

Minh Khê vuốt vuốt mái tóc bị hắn làm rối, hỏi: “Tớ gọi điện thoại cậu liền nhấc máy, cậu ngủ lúc đó không bật chế độ máy bay sao?”

Vẫn là thời gian mơ màng của thiếu gia Phó Dương Hi.

Phó Dương Hi trước đây tự nhiên là tắt máy, nhưng mà gần đây chuyện này nối tiếp chuyện kia, Triệu gia tìm thấy Trương Ngọc Phân, Trương Ngọc Phân đang bị tạm giam chờ xét xử, trước khi mọi chuyện ngã ngũ, Phó Dương Hi luôn lo lắng bên Triệu Minh Khê sẽ có chuyện gì. Vì thế cũng thành thói quen không tắt máy.

Phó Dương Hi qua loa nói: “Không có, tôi ngủ khá tốt.”

“Ngược lại là cậu, mất ngủ?” Phó Dương Hi nhìn Triệu Minh Khê.

Triệu Minh Khê nếu không ngủ tốt thì sẽ rất rõ ràng, tóc dài đen nhánh đều sẽ so với ngày thường xơ xác hơn một chút.

Hơn nữa nàng tuy rằng chăm chỉ nỗ lực, nhưng cũng không đến nỗi dậy từ lúc gà gáy.

Mỗi lần nàng xuống ký túc xá thời gian gần như đều là sáng sớm 7 giờ. Cho nên hôm nay nàng bỗng nhiên sáng sớm 6 giờ gọi điện thoại cho hắn, hắn phản ứng đầu tiên là cho rằng nàng xảy ra chuyện gì.

Minh Khê thì gật gật đầu: “Đúng vậy, tối qua cả một đêm cũng không ngủ được mấy.”

Phó Dương Hi có chút bất đắc dĩ: “Nói làm cậu trước nghỉ ngơi mấy ngày, cách chung kết còn có một thời gian, gấp cái gì.”

Phó Dương Hi nâng tay muốn xoa tóc Minh Khê: “Lại mơ thấy vẫn luôn làm đề Olympic Toán?”

Minh Khê lắc đầu: “Không phải.”

Tay Phó Dương Hi dừng lại: “?”

Minh Khê nhìn Phó Dương Hi, thản nhiên nói: “Là mơ thấy cậu.”

Phó Dương Hi: “………………”

Phó Dương Hi đột nhiên không kịp phòng ngừa, vành tai bỗng nhiên đỏ bừng.

Hắn cố gắng muốn giả vờ như không có chuyện gì, nói cho mình đây đều là chút lòng thành, nhưng khóe miệng vẫn vô pháp khắc chế nhếch lên.

“Thật, thật sao? Mơ, mơ thấy cái gì?”

“Chính là một số ý niệm lung tung rối loạn.” Minh Khê nói: “Tối qua liền suýt chút nữa muốn tỏ tình rồi.”

Nhưng mà tối qua kém như vậy một tia dũng khí. Thẳng đến sáng nay thấy đồ vật kẹp trong sách vở, mới đầu nóng lên. Kết quả sự thật chứng minh, hình như, chọc thủng lớp giấy cửa sổ cũng không đáng sợ đến vậy.

Minh Khê rũ mắt nhìn Phó Dương Hi đang nắm lấy cổ tay mình, đang lặng lẽ di chuyển tay lên ngón tay mình, không nhịn được cười phá lên.

Phó Dương Hi vừa bị nàng chú ý tới, ngón tay lập tức cũng không dám di chuyển.

Hắn cố gắng làm mình bình tĩnh, nhưng sự đỏ mặt sinh lý hoàn toàn vô pháp khống chế.

Hắn dựng tai lên, chờ đợi nghe Khẩu Trang Nhỏ lại nói vài câu dễ nghe.

Kết quả Triệu Minh Khê cũng xấu hổ, vội vàng dời đi đề tài: “Hi ca, cậu có buồn không, trong nhà sưởi ấm còn đủ, hay là tớ đi mở cửa sổ thông gió một chút.”

Phó Dương Hi: “…”

Minh Khê đứng dậy, tính toán buông tay đi mở cửa sổ, nhưng mà đi về phía cửa sổ một bước, không đi được nữa, Phó Dương Hi nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, không buông ra.

Minh Khê nhìn tay mình.

“Làm sao vậy? Tớ mở cửa sổ.”

Phó Dương Hi cúi đầu, không quá tình nguyện, khó khăn lắm mới nắm được tay, nàng đi mở cửa sổ, rồi lại trở về, còn có cớ gì để nắm tay nàng?

Phó Dương Hi nói: “Không buồn, đừng mở.”

“Vậy tớ đi gọt cho cậu một quả táo, cậu ăn sáng chưa?” Minh Khê nói, thấy bên bàn trà có trái cây Tiểu Lý mua tới đặt ở đó, muốn đi về phía bàn trà cạnh sô pha: “Tớ đến trước đã ăn rồi, cậu nếu đói thì bảo tài xế nhà cậu đi mua chút?”

Nhưng vẫn không đi được, cổ tay vẫn bị siết c.h.ặ.t.

Đầu ngón tay Phó Dương Hi ấm áp bướng bỉnh.

Lực đạo cũng không lớn, nhưng chính là làm nàng giãy giụa không thoát.

Minh Khê có chút mờ mịt, quay đầu xem qua.

Phó Dương Hi rũ đầu, không nhìn nàng. Cả người hắn trông có vẻ hơi căng thẳng, giống như khó khăn lắm mới có được thứ quý giá nhất, một giây cũng không muốn để nó rời khỏi tầm mắt mình. Hắn nghẹn nghẹn, không nhịn được buột miệng thốt ra: “Khẩu Trang Nhỏ, cậu có thể, đừng đi đâu cả.”

Phó Dương Hi ngẩng đầu: “Cậu ngồi yên được không.”

Minh Khê: “…”

Mặt Minh Khê đột nhiên cũng nóng lên.

Nàng gãi gãi đầu, phục lại ngồi trở lại trên ghế, tay đặt ở mép giường.

Ngón tay Phó Dương Hi đang nắm lấy cổ tay nàng buông ra.

Ngay lúc Minh Khê sững sờ một chút, bàn tay thiếu niên rất nhanh bao phủ lên, động tác nhẹ nhàng mà lưu luyến.

Hắn và nàng rốt cuộc đã nắm tay, mười ngón tương nắm.

Mùa đông, da thịt khô ráo, lòng bàn tay hai người dán vào nhau, có thể cảm nhận được độ ấm, hơi thở, m.á.u của đối phương.

Phó Dương Hi nắm tay nàng, vành tai đỏ lên.

Minh Khê nhìn hắn một cái, thấy hắn môi thấp đang cười, mặt mày tuấn lãng giãn ra.

Khóe miệng Minh Khê cũng một chút biên độ nhỏ cong lên.

Rất cổ quái mà ăn ý, trong phòng bệnh trong khoảng thời gian ngắn an tĩnh lại.

Hai người cũng chưa nói chuyện.

Trong không khí tràn ngập sự ái muội và nóng bỏng như có như không.

Phó Dương Hi vẫn cứ cảm thấy có loại cảm giác không chân thật.

Một buổi sáng tuyết rơi trắng xóa, trời còn tờ mờ sáng, toàn bộ thế giới đều đang ngủ say, hắn đầu óc không mấy thanh tỉnh mà nhận được cuộc điện thoại của Triệu Minh Khê.

Dòng điện cùng với giọng nàng rè rè bên tai.

Giờ khắc này còn đang xoay chuyển trong đầu Phó Dương Hi.

Nàng hỏi ra câu hỏi đầu tiên lúc đó, hắn còn tưởng rằng nàng lại muốn nói chút lời đ.á.n.h hắn vào địa ngục.

Nhưng vạn lần không ngờ, nàng nói nàng cũng thích hắn.

Như là bị một bàn tay buông ra quá lâu, lâu đến mức niềm tin rơi xuống đáy vực. Lại một lần nữa được nắm lấy lúc đó, hắn không thể tin được khát vọng bấy lâu của mình, cứ thế thình lình xảy ra một cách kinh hỉ mà giáng xuống.

Khẩu Trang Nhỏ nói ——

Thích hắn.

Toàn thế giới thích hắn nhất.

Nàng rốt cuộc thích hắn.

Ánh lửa nóng bỏng biến mất rất lâu giống như lại trở về.

Hơn nữa so với trước đây còn muốn càng thêm nhiệt liệt, chân thật một chút.

Những thứ hắn sợ hãi, cứ thế bị tách ra.

Phó Dương Hi bỗng nhiên may mắn mình vẫn luôn chờ đợi, chờ đợi đủ lâu, những gì hắn hy vọng xa vời, liền rốt cuộc rơi xuống trong lòng n.g.ự.c hắn.

Triệu Minh Khê thích hắn, hắn hiện tại cái gì cũng không sợ.

“Cho nên hiện tại ——” Phó Dương Hi giọng khàn khàn mở miệng.

Trong lòng hắn vẫn còn rất nhiều điều không chắc chắn, muốn nói, cho nên hiện tại nàng và hắn là lưỡng tình tương duyệt sao? Sau này nàng sẽ không đổi ý sao? Sẽ không lại lần nữa nói ra những lời như coi hắn là đại ca sao? Nàng sẽ không rời bỏ hắn sao?

“Hiện tại tớ đã không nhớ rõ Thẩm Lệ Nghiêu trông như thế nào.” Minh Khê vừa nghe hắn mở đầu, liền biết hắn muốn nói gì, nhanh ch.óng giơ bàn tay không bị hắn nắm lấy lên thề, vô cùng đau đớn nói: “Hiện tại trong lòng tớ cũng chỉ có cậu. Yêu sớm, tớ chỉ cùng cậu yêu sớm!”

Từ từ, đều đủ 18 tuổi hẳn là cũng không tính yêu sớm.

Phó Dương Hi phảng phất được an ủi, khóe miệng không tự chủ được đắc ý mà nhếch lên.

Nhưng hắn nhìn chằm chằm Triệu Minh Khê, nói ra lời vẫn chua chát, mang theo vài phần u oán: “Không nhớ rõ họ Thẩm trông như thế nào, nhưng còn rõ ràng nhớ rõ tên của hắn, còn nhớ rõ cùng hắn xem qua điện ảnh…”

“Đều đã quên! Thẩm cái gì? Thẩm Đông Mai? Cái gì đông? Cái gì mai?” Minh Khê nói: “Trời ơi, tớ bị mất trí nhớ, sao điện ảnh cũng quên hết! Lần sau đi theo cậu xem!” Trước còn ghét bỏ tớ béo ——”

Minh Khê thề với trời nàng tuyệt đối không ghét bỏ Phó Dương Hi béo!

Nàng còn oan hơn Đậu Nga!

“Phó Dương Hi, chính cậu ‘não bổ’ không thể lại đổ lên đầu tớ!” Minh Khê kêu lên: “Cậu nhìn xem cậu này không phải rất tốt sao, 1 mét 88, mặc quần áo nhìn gầy, cởi quần áo lại có thịt, hoàn toàn đ.á.n.h trúng thẩm mỹ của tớ! Một phân không nhiều một phân không ít!”

Con chim nhỏ trong lòng Phó Dương Hi cái đuôi đã nhếch lên.

Hắn nói: “Cậu xác định hoàn toàn đ.á.n.h trúng thẩm mỹ của cậu sao? Vậy Thẩm Lệ Nghiêu đâu, hắn lớn lên không phù hợp thẩm mỹ của cậu mà cậu còn theo đuổi hắn? Cậu còn mỗi tuần đi phòng phát thanh ngồi canh hắn, cậu còn cùng hắn có nhiều ảnh chụp chung như vậy, cậu còn ——”

Nói nói Phó Dương Hi liền lòng đầy căm phẫn lên: “Cậu còn biết hắn thích khẩu vị gì, còn bị chụp đến cùng hắn cùng nhau chiêu sinh, đưa trà sữa cho hắn, các cậu còn đi tiệm cơm Tây ăn cơm…”

“…………” Minh Khê trong gió hỗn độn, nàng hoài nghi chuyện ‘Thẩm Lệ Nghiêu’ này nàng đời này đều không qua được!

Minh Khê muốn xuyên trở về thời kỳ mình ám thầm theo đuổi Thẩm Lệ Nghiêu!

Niên thiếu không biết mối tình đầu quý, nhất thất túc thành thiên cổ hận!

“Từ từ, cậu làm sao biết những chuyện này?” Đầu óc Minh Khê trong nháy mắt chuyển cong, nhìn Phó Dương Hi, bỗng nhiên không nhịn được cười: “Cậu cố ý tra qua? Cậu có phải rất sớm trước đây đã thích tớ?”

Phó Dương Hi đương nhiên đ.á.n.h c.h.ế.t không thừa nhận: “Triệu Minh Khê, hiện tại đang nói chuyện của cậu, không cần ý đồ nói sang chuyện khác.”

Minh Khê thấy sắc mặt hắn đỏ lên, càng nghĩ càng cảm thấy có thể là như vậy, không nhịn được hỏi: “Từ khi nào bắt đầu? Cậu từ khi nào bắt đầu thích tớ?”

“Chẳng lẽ là —— ngày đưa tớ về Đồng Thành ——?”

“Không đúng.” Minh Khê vui vẻ suy đoán nói: “Nói không chừng ở trước đó đã bắt đầu, bằng không cậu đối xử với tớ tốt như vậy làm gì.”

Lúc đó Minh Khê chỉ cho rằng Phó Dương Hi đối xử với anh em đều tốt như vậy, từng thấy hắn đối xử với nữ sinh tỏ tình là trực tiếp bóp nát ngàn hạc giấy, nàng hoàn toàn không nghĩ đến phương diện đó.

“Chẳng lẽ là ngày đưa tớ ốp điện thoại?”

“Từ từ.” Minh Khê bừng tỉnh đại ngộ: “Cái gì ốp điện thoại bang phái, cậu khi đó là muốn làm ốp điện thoại tình nhân, nhưng ngượng ngùng nói phải không?!”

Phó Dương Hi: “…………”

Sắc mặt Phó Dương Hi càng ngày càng hồng, quay đầu đi.

Minh Khê sắp cười c.h.ế.t, không nhịn được một đầu gối quỳ lên giường, dùng tay chỉ chọc vào khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng như cà chua của hắn: “Trốn cái gì chứ.”

“Còn cái gì ‘tài xế nhà tôi mua một đống lớn, tôi ăn không hết, còn lại làm cậu giúp giải quyết thôi’.” Minh Khê bắt chước y hệt ngữ khí của Phó Dương Hi.

Hiện tại nhớ lại, những chuyện này cư nhiên còn vô cùng rõ ràng trong đầu nàng.

Nàng kinh ngạc cười nói: “Cho nên ngày đó cậu chính là chuyên môn mua bữa sáng cho tớ phải không?!”

“Đủ rồi! Khẩu Trang Nhỏ.” Phó Dương Hi bị nàng bức đến không đường thoát, cả người ngửa ra sau, dán vào tường đầu giường, sắc mặt đỏ ửng như m.á.u.

Thấy Triệu Minh Khê còn đang cười, Phó Dương Hi hận không thể lại lần nữa kéo chăn lên che đầu.

Tác giả có lời muốn nói: Canh một.

11 giờ rưỡi canh hai!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.