Sau Khi Ta Uống Rượu Độc, Phu Quân Mới Biết Người Hắn Yêu Là Ta - 3

Cập nhật lúc: 04/08/2026 17:02

Ta vẫn nhớ trước lần phụ thân và huynh trưởng xuất chinh cuối cùng, ca ca uống say, kéo tay ta nói:

“Ương Ương, sau này muội gả cho người ta, chúng ta không cầu hắn quyền cao chức trọng, cũng không cầu hắn có dung mạo tuấn tú.”

“Nghe lời ca ca, hãy tìm một người trong lòng có muội, chỉ có mình muội, đối xử tốt với muội, thật tốt, thật tốt.”

Nhưng cuối cùng ta không nghe lời.

Ta tìm một người vừa quyền cao chức trọng, vừa có dung mạo tuấn tú.

Chỉ thiếu duy nhất một điều.

Trong lòng hắn không có ta, hắn cũng không đối xử tốt với ta.

Ta im lặng hồi lâu mới nói:

“Quý phu nhân kia có thanh danh không tốt trong kinh thành.”

“Quý Trình Chi không thích nàng ấy.”

“Mối hôn sự này do nàng ấy cưỡng cầu mà có.”

“Khi còn sống, nàng ấy cũng chỉ một mình phòng không gối chiếc, tình cảm phu thê lạnh nhạt, còn không bằng phụ mẫu chúng ta.”

“Nàng lớn lên ở biên cương, không có bằng hữu trong kinh thành.”

“Mấy năm trước vì vài chuyện, nàng trở thành trò cười sau những buổi trà dư t.ửu hậu của các quý nhân, bị gọi là đệ nhất đố phụ kinh thành.”

Tống Sở sững sờ.

“Không phải chứ?”

“Mọi người chẳng phải đều nói Quý đại nhân và phu nhân tình sâu nghĩa nặng sao?”

“Người đã c.h.ế.t rồi, hắn lại ở địa vị cao, ai dám nói hắn không tốt?”

“Chi bằng nói một câu tình sâu nghĩa nặng.”

Tống Sở “à” một tiếng.

“Vậy Quý gia không thể gả vào.”

“Hắn không thích nàng ấy, muội có dung mạo giống nàng ấy, làm sao hắn có thể thích muội?”

“Nhưng những chuyện này muội nghe ở đâu?”

“Sao ta chưa từng nghe nói?”

Ta cũng không biết vì sao những chuyện từng bị người ta nhai đi nhai lại mấy năm trước, hiện giờ tất cả đều ngậm miệng không nhắc.

Có lẽ là vì tôn trọng người đã c.h.ế.t.

“Lúc xem kịch uống trà, nghe người ta nhàn đàm.”

Ta tùy tiện qua loa.

Tống Sở gật đầu, không lâu sau lại trở về ôn sách.

Ta ngẩng đầu, thở dài thật lâu.

Nửa năm trước, hai cô hồn gặp nhau.

Tống Ương giao thân thể này cho ta, nhờ ta làm ba việc.

Khiến mẫu thân nàng tỉnh ngộ.

Khiến huynh trưởng nàng tiến bộ.

Khiến Lan di nương và Tống Khê chịu trừng phạt.

Cuối cùng ta cũng làm xong tất cả.

Coi như không uổng công chiếm lấy thân thể này.

Đang thất thần, trên mái hiên đột nhiên có một bóng đen lướt qua.

Trong khoảnh khắc, lòng ta lạnh xuống.

Gả cho Quý Trình Chi năm năm, có một số chuyện của Quý gia ta cũng rất quen thuộc.

Ví dụ, người có khinh công vượt mái băng tường như vậy, trong số ảnh vệ của Quý gia không có người thứ hai.

3

Ba ngày sau, Trần gia tiểu thư Trần Dục hẹn ta đến trà lâu xem kịch.

“Vở này hay lắm! Mấy ngày trước ngươi không chịu ra ngoài, ta đã xem hai lượt rồi.”

Nàng vừa c.ắ.n hạt dưa vừa nói.

Mấy ngày nay thật ra ta ngủ không ngon, nhưng Trần Dục vô cùng hứng thú, liên tục nói không ngừng.

“Đây là vở truy thê đang thịnh hành nhất hiện giờ.”

“Kể về một nữ t.ử vì ái mộ một nam nhân mà đoạn tuyệt với gia đình, nhưng nam nhân ấy lại không biết trân trọng nàng.”

“Sau này hắn hối hận không kịp.”

Ta nói: “Hắn đã không thích nàng, vì sao lại hối hận?”

“Nếu hắn thích nàng, sẽ không để nàng phải chịu ấm ức.”

“Vở kịch này chẳng qua chỉ là ước vọng đẹp đẽ của thế nhân, một giấc mộng hão huyền trước khi c.h.ế.t.”

Trần Dục ngẩn ra.

“Hả? Sao ngươi nói chuyện giống ni cô vậy?”

Lúc này, trên sân khấu vừa diễn đến lần đầu nữ t.ử gặp nam nhân.

Nàng trốn sau rèm, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn hắn.

Nam nhân kia không hề biết.

Giống như Quý Trình Chi vĩnh viễn không biết thật ra ta đã thích hắn từ rất lâu, rất lâu.

Năm mười ba tuổi, ta theo phụ thân và huynh trưởng về kinh báo cáo quân vụ.

Trong cuộc thi ở trường săn, thiếu niên giương cung b.ắ.n trúng chim nhạn trên trời, khiến cả trường kinh ngạc tán thưởng.

Ta cũng bị ánh sáng trong mắt hắn thu hút, rất lâu không thể hoàn hồn.

Nhưng bên cạnh hắn có quá nhiều người.

Hắn không nhìn thấy ta.

Không nhìn thấy một tiểu cô nương đang trốn sau lưng phụ huynh, lén lút ngẩng đầu, ngưỡng mộ nhìn hắn.

Sau khi trở về Định Châu, ta như biến thành một người khác.

Lòng bàn tay nổi hết vết phồng này đến vết phồng khác, nhưng ta vẫn không chịu buông cung tên.

Ngay cả huynh trưởng cũng trêu chọc:

“Trước kia bảo muội b.ắ.n tên, không phải cổ tay đau thì cũng chê cung nặng.”

“Sao chỉ đi kinh thành một chuyến, đã thề phải giương cung b.ắ.n đại điêu?”

Ta vừa đ.á.n.h hắn vừa nói dối:

“Ta… ta thấy người trong kinh b.ắ.n tên lợi hại như vậy, muốn lần sau đến giành vị trí đầu!”

Thật ra không phải.

Tâm sự thiếu nữ được bọc hết tầng này đến tầng khác, giấu vào nơi bí mật nhất.

Ta chỉ muốn Quý Trình Chi nhìn thấy mình.

Nhưng khi ta luyện thành tiễn thuật, lại không thể đến trường săn thi đấu lần nữa.

Biên cương nổi chiến sự, một trận đ.á.n.h kéo dài ba năm.

Năm mười sáu tuổi, ta cập kê, cuối cùng lại trở về kinh thành.

Nhưng bên cạnh đã không còn phụ thân và huynh trưởng.

Thái hậu lo liệu hôn sự cho ta.

Chăm sóc tốt cô nữ là ta cũng coi như một cách an ủi tướng sĩ đã hy sinh.

Người đưa cho ta cả một danh sách dài.

Nhưng ta chỉ nhìn thấy ba chữ.

Quý Trình Chi.

“Trình Chi trước đây là thư đồng của bệ hạ, ai gia cũng coi như nhìn hắn lớn lên.”

“Hắn thích nhất là những nữ t.ử dịu dàng hiền thục.”

Thái hậu mỉm cười nói.

Ta và bốn chữ dịu dàng hiền thục hoàn toàn không liên quan.

Phụ thân và huynh trưởng chiều chuộng ta vô cùng.

Cho dù ta đòi sao đòi trăng, bọn họ cũng sẽ hái xuống cho ta.

Ta là đại tiểu thư duy nhất của phủ tướng quân, được nuôi thành tính tình kiêu căng tùy hứng.

Nhưng Quý Trình Chi thích, ta có thể thay đổi.

Ba tháng ấy, ta theo ma ma trong cung học cách thu lại tính tình, học nói chuyện nhỏ nhẹ, học làm một nữ t.ử dịu dàng.

Hôn sự nhanh ch.óng được quyết định.

Thái hậu nói Quý Trình Chi đồng ý vô cùng dứt khoát.

Trong lòng ta vui mừng không thôi.

Đêm trước đại hôn, ta thức trắng cả đêm, nghĩ hết những lời muốn nói với hắn.

Ta muốn nói với hắn rằng ta rất giỏi quản gia.

Việc nội viện của phủ tướng quân trước đây vẫn luôn do ta quản lý rất tốt, hắn có thể yên tâm.

Ta muốn nói với hắn rằng hiện giờ ta cũng rất giỏi b.ắ.n tên, có thể bách bộ xuyên dương, tuyệt đối không làm hắn mất mặt.

Ta muốn nói với hắn rằng ta biết ủ rất nhiều loại rượu, cũng biết làm đủ loại điểm tâm.

Sau khi b.ắ.n tên mệt, chúng ta có thể ngồi cạnh nhau uống một chén rượu quế hoa.

Ta muốn nói với hắn rằng ta đã tự học luật pháp, còn biết gảy đàn, biết vẽ tranh.

Ta thậm chí còn biết vẽ chân dung hắn, cho nên cưới ta cũng không đến mức quá nhàm chán.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.