Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 283: Sự Thiên Vị Của Đạo Diễn

Cập nhật lúc: 08/02/2026 07:16

Cũng chẳng trách ba chàng trai nhóm FIRE lại có phản ứng như vậy. Fan nữ nào xuất hiện trước mặt họ mà chẳng yểu điệu thục nữ, dịu dàng đoan trang, đã bao giờ họ thấy cảnh tượng xô xát, c.h.ử.i bới như mấy mụ đàn bà đanh đá ngoài chợ thế này đâu. Thế nên, tâm hồn thuần khiết của ba cậu thanh niên đã bị tổn thương ngay tức khắc, chẳng kịp phản ứng gì cho cam.

Mãi đến khi chạm phải ánh mắt như muốn g.i.ế.c người của Đổng Tĩnh An, Rui mới sực tỉnh, vội vàng chạy xuống. Chẳng nói chẳng rằng, anh ta vươn cánh tay dài ra, dùng sức tách hai người họ ra.

Có bước đầu tiên rồi, những bước sau dễ dàng hơn nhiều. Rui che chắn cho Lương Hạ ở phía sau, Lương Đông (do Rui đóng) trừng mắt nhìn Ninh Thu, giận dữ quát: "Em đang làm gì vậy? Cô ấy là chị em đấy!"

Ninh Thu thấp hơn Lương Đông nửa cái đầu, nhưng khí thế thì chẳng kém cạnh chút nào. Cô ngẩng cao đầu, kiêu ngạo lướt nhìn hai anh em nhà họ Lương, bình thản đáp: "Tôi không có người chị như thế này."

Dứt lời, cô hất cặp sách ra sau lưng, sải bước đi thẳng ra ngoài. Lương Hạ từ sau lưng Lương Đông ló đầu ra, hét lớn: "Có giỏi thì đi rồi đừng bao giờ quay lại nữa!"

Thiếu nữ vẫn tiếp tục tiến về phía trước, gương mặt đằng đằng sát khí, mang theo vẻ kiên quyết "thần cản g.i.ế.c thần, Phật cản g.i.ế.c Phật". Ống kính máy quay không ngừng lùi lại, anh thợ quay phim hoàn toàn phản ứng theo bản năng; đôi mắt tràn đầy sát khí ấy khiến người ta vừa muốn trốn chạy, lại vừa như trúng ma pháp mà bị hút c.h.ặ.t lấy tầm nhìn.

Trịnh Thu cuối cùng cũng hô: "Cắt!"

Đổng Tĩnh An bực tức đi tới, một bên mặt của cô ta hơi sưng đỏ, trông khá nhếch nhác. Cô ta khiếu nại: "Đạo diễn Trịnh, Mộc Vũ quá đáng quá! Đóng phim sao có thể đ.á.n.h nặng tay như vậy chứ?"

Trịnh Thu liếc nhìn Đổng Tĩnh An một cái. Vừa nãy cái tát của cô ta vung ra mạnh đến mức nào, bao nhiêu con mắt ở đây đều nhìn thấy rõ mồn một. Chẳng qua là "mưu đồ bất thành", lại bị nạn nhân thực hiện "phòng vệ chính đáng", giờ cô ta lập tức xoay ngoắt lại biến thành kẻ bị bạo hành, định vu khống người ta "phòng vệ quá giới hạn" chắc?!

Tiếc thay, đây không phải tòa án.

Chuyện đấu đá giữa các diễn viên, đạo diễn gặp như cơm bữa, hầu như bộ phim nào cũng có. Tranh giành đất diễn: vai phụ mà cứ đòi xuất hiện nhiều hơn vai chính; tranh giành đãi ngộ: cô ở khách sạn năm sao à? Được, vậy tôi phải ở phòng Tổng thống.

Thông thường, chỉ cần không làm loạn quá mức hay ảnh hưởng đến tiến độ quay phim, các đạo diễn đều sẽ nhắm mắt làm ngơ. Loại mâu thuẫn này không thể hòa giải, đứng về bên nào cũng là thiên vị, sớm muộn gì cũng đắc tội một người, chẳng bõ.

Nhưng cứ khăng khăng vạch áo cho người xem lưng như thế này thì đúng là chẳng còn liêm sỉ gì nữa. Nên biết rằng bộ phim này chỉ vừa mới bắt đầu khởi quay, nói huỵch toẹt ra như thế, sau này còn nhìn mặt nhau mà diễn tiếp được không?

Thực ra Đổng Tĩnh An cũng không đến nỗi "ngu ngơ" như vậy. Bình thường dù cô ta có hơi kiêu ngạo, nhưng đối với các diễn viên và nhân viên khác trong đoàn vẫn khá chan hòa. Chỉ là giữa cô ta và Mộc Vũ vốn có tư thù, lần đầu gặp lại, định cho Mộc Vũ một vố phủ đầu không thành, ngược lại còn tự làm mình tức nổ đom đóm mắt.

Rồi lại vì Mộc Vũ mà mất vai phụ trong Thế Gia Danh Môn. Đến bộ phim này, vừa vào đoàn đã bị một con nhóc tám tuổi chơi xỏ, khiến hai người hoàn toàn xé xác nhau.

Khó khăn lắm mới kiếm được hai tấm vé concert của Straight A Students để khoe khoang, ai ngờ người ta tiện tay lôi ra hẳn mấy trăm tấm, trong đó còn có mười tấm Siêu VIP không bán ra ngoài.

Đổng Tĩnh An tức đến muốn hộc m.á.u.

Nhìn thấy khuôn mặt của Mộc Vũ, cô ta phản ứng hoàn toàn theo tiềm thức, bản năng là vung tay tát thẳng.

Đổng Tĩnh An hếch cao cằm như một chiến binh vừa chiến thắng trở về, vết sưng đỏ trên mặt chính là "huân chương" anh hùng của cô ta. Mọi người đều nhìn thấy cả rồi đấy, đạo diễn anh xem mà xử lý đi.

Trịnh Thu rất ghét kiểu hành xử này, đặt vào địa vị ai thì người đó cũng thấy khó chịu thôi. Anh ta khẽ mỉm cười, vẻ mặt đầy ung dung: "Mộc Vũ, sau này đóng phim chú ý lực tay một chút. Tiểu Đổng, cô đi bôi t.h.u.ố.c đi, nghỉ ngơi tịnh dưỡng vài ngày, cảnh quay của cô cứ lùi lại sau, đừng để bốc hỏa trong người."

Đây đúng là sự thiên vị lộ liễu! Đổng Tĩnh An uất ức đến mức sắp rơi nước mắt. Bề ngoài thì Trịnh Thu mắng Mộc Vũ nhưng lại là để an ủi cô ta, nhưng anh ta gọi thẳng tên Mộc Vũ đầy thân thiết, còn gọi cô ta là "Tiểu Đổng" đầy xa cách.

Thực tế thì sao? Chỉ là nhắc nhở Mộc Vũ chú ý lực tay, tính chất sự việc bỗng chốc thay đổi hoàn toàn, từ "cố ý gây thương tích" biến thành "vô ý làm bị thương"!

Lại còn bảo cô ta nghỉ ngơi, đẩy lùi cảnh quay ra sau. Vậy vài ngày nữa, đống cảnh quay dồn lại một lúc, quay chẳng phải mệt c.h.ế.t người sao?

Đổng Tĩnh An vô thức nhìn sang hai bên tìm kiếm những "hiệp sĩ" bất bình giùm mình, nhưng những người khác hoặc là tránh ánh mắt của cô ta, hoặc là giả vờ bận rộn, không một ai thèm nhìn cô ta lấy một cái.

Mọi người vừa nhận được cái ơn huệ trời biển từ Mộc Vũ, vé còn chưa cầm trong tay, hơn nữa chuyện này rành rành ra đó, Đổng Tĩnh An cũng chẳng phải dạng vừa gì, hơi đâu mà đứng ra bênh vực.

Gió hiu hắt thổi nước sông Dịch lạnh tê tái, lâm vào cảnh chúng bạn xa lánh, Đổng Tĩnh An nản lòng thoái chí. Cô ta biết ở cái đoàn phim này mình đấu không lại Mộc Vũ rồi, liền lý nhí cầu xin: "Vậy em xin phép về nhà nghỉ ngơi hai ngày được không ạ?"

Đổng Tĩnh An đã chịu xuống nước, Trịnh Thu đại lượng phẩy tay: "Đi đi, về nhà ở thêm mấy ngày cũng được, bên này không vội."

Đổng Tĩnh An che mặt, nhanh ch.óng xoay người lên lầu. Đi xuyên qua đám đông, cô ta không dám dừng lại vì sợ rằng chỉ cần đứng lại một giây thôi, cô ta sẽ không kìm được mà vớ lấy bất cứ thứ gì xung quanh để ném điên cuồng vào đám người này.

Đổng Tĩnh An hít một hơi thật sâu, chuyện lần này chắc chắn sẽ trở thành một vết nhơ không thể xóa nhòa trong sự nghiệp của cô ta.

Giây phút bóng dáng Đổng Tĩnh An biến mất trên lầu, mọi người liền "ào" một cái vây quanh Mộc Vũ, hỏi han ân cần như thể người vừa bị tát là cô vậy.

Mộc Vũ một mặt đón nhận ý tốt của mọi người, mặt khác lại cảm thấy mệt mỏi rã rời. Giới giải trí xưa nay vẫn thế, "phù thịnh chứ không phù suy".

Một đoàn phim nhỏ cũng vậy, hệt như một xã hội thu nhỏ với đủ loại đấu đá, chèn ép lẫn nhau. Chỉ cần một mối quan hệ không khéo, sau lưng sẽ bị đ.â.m chọc ngay. Ví dụ như lúc trang điểm, kẻ mắt lệch ra ngoài một vòng là mắt sưng húp lên; trang phục bị tuột chỉ một cái, đang quay thì quần áo rơi xuống... đó đều là những chuyện có thật, phòng không nổi, thế nên phải giữ quan hệ tốt với tất cả mọi người.

Lần này nếu không phải vì Mộc Vũ có khả năng cung cấp vé concert của Straight A Students, nói không chừng đã có kẻ thêm dầu vào lửa xem kịch vui rồi. Nếu chuyện xé ra to, chẳng ai được yên ổn cả.

Ở đây có tới sáu đoàn phim đang quay, chắc chắn có phóng viên giải trí nằm vùng. Giống như lần trước, cô và Cổ Phương chỉ đứng ở cửa một lát đã bị chụp trộm, cái nơi này thực sự chẳng an toàn chút nào.

Sau đó đoàn phim quay thêm vài cảnh nữa, một ngày trôi qua thật nhanh. Đến buổi tối, Ảnh đế Tần Nhuận An mới thong thả xuất hiện. Trịnh Thu đã bàn bạc với anh ta từ trước, gom mấy cảnh quay đêm lại để quay một thể, nên hôm nay Tần Ảnh đế bắt đầu làm việc vào buổi tối.

Mộc Vũ thì phải làm việc xuyên suốt không nghỉ. Là nữ chính, cô cũng chẳng có gì để phàn nàn. Trước đây làm việc liên tục hai mươi tiếng là chuyện thường tình. Chẳng trách cứ hay có tin đồn diễn viên phải tiêm t.h.u.ố.c thẩm mỹ, với cái kiểu sinh hoạt này mà đòi trẻ đẹp hơn người thường thì làm sao có thể?

Những người thường xuyên lăn lộn trong đoàn phim đã quá quen với giờ giấc làm việc kiểu này. Từng người một đến tối lại càng thêm hưng phấn, bên trong và bên ngoài biệt thự đèn đuốc sáng trưng, đèn bối cảnh nhanh ch.óng được lắp đặt vào vị trí.

Lần này đoàn phim sử dụng căn biệt thự sân vườn kiểu Trung Hoa bên cạnh. Tòa nhà nhỏ là kiến trúc giả cổ, mái hiên uốn cong, cột kèo chạm trổ tinh xảo, trong nhà bài trí thanh nhã cổ điển. Ghế trong phòng khách toàn bộ là gỗ trắc đỏ, bên trên trải chiếu trúc, cầu thang cũng được giấu khéo léo sau những bức bình phong.

Tivi hay đồ điện t.ử hoàn toàn biến mất tăm, ai không biết chắc tưởng mình vừa bước chân vào một phim trường cổ trang nào đó. Trịnh Thu cảm thán: "Sau này nếu có thời gian, đến đây ở vài tháng cũng không tệ."

Cảnh quay hôm nay là một bước ngoặt quan trọng của cốt truyện, Trịnh Thu vô cùng coi trọng. Đây cũng là màn diễn thử thách công phu diễn xuất của Mộc Vũ nhất trong cả bộ phim.

Nội dung là: Ninh Thu tìm đến sự giúp đỡ của Vương Kinh Nhuận sau một thời gian dài không liên lạc. Lúc này Vương Kinh Nhuận đã kết hôn với vị hôn thê, và người vợ đang m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng. Hai người hẹn gặp nhau tại biệt thự của Vương Kinh Nhuận. Sau một hồi trò chuyện thân tình, không ai biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ sau một đêm, Ninh Thu từ một thiếu nữ đã trưởng thành thành một người đàn bà.

Cảnh này yêu cầu: khi bước vào, Ninh Thu vẫn là một thiếu nữ; khi bước ra, cô đã mang vài phần phong tình của sự chín chắn.

Làm thế nào để nắm bắt chính xác sự chuyển biến từ thiếu nữ sang người phụ nữ quyến rũ vạn người mê mà không khiến người xem cảm thấy gượng ép là điều vô cùng quan trọng.

Trịnh Thu vẫn luôn quan sát từ xa. Thấy Mộc Vũ tuy khá điềm tĩnh, quay cảnh thiếu nữ rất thuận lợi, nhưng dù sao cô cũng mới hai mươi tuổi, anh không chắc chắn liệu cô có đủ khả năng để diễn ra được cái "vận" của một người đàn bà hay không.

Con gái và đàn bà, vốn dĩ rất khác nhau.

Ánh sáng trong phòng được hạ xuống mờ ảo. Ninh Thu mặc đồng phục học sinh, tay xách cặp, cứ đi đi lại lại trước cửa biệt thự, thỉnh thoảng lại ngước nhìn ánh đèn trên lầu – nơi đó là phòng ngủ của Vương Kinh Nhuận và vợ.

Thiếu nữ luôn thể hiện sự giằng xé, do dự không quyết. Tần suất cô ngẩng nhìn lên lầu ngày một dày hơn, cuối cùng cô giữ nguyên tư thế ngước đầu nhìn lên.

Cuối cùng, ánh đèn trên lầu tắt lịm, tiếng bước chân người vang lên từ cầu thang. Ninh Thu do dự một lát rồi bước đến trước cửa, nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ. Vòng cửa bằng đồng va chạm với gỗ tạo ra những tiếng động trầm đục, vang vọng ra xa trong đêm tĩnh mịch.

Bên trong vọng lại tiếng bước chân trầm ổn, một giọng nói trầm thấp đầy từ tính cất lên: "Ai đó?"

Ninh Thu lý nhí đáp lại, trong giọng nói bỗng dưng mang theo tiếng nghẹn ngào khó tả: "Là tôi."

Bên trong không có tiếng trả lời, chỉ nghe tiếng khóa cửa lạch cạch, cánh cửa lớn nhanh ch.óng được mở ra. Trong đêm tối, đôi mắt của Vương Kinh Nhuận sáng rực một cách kỳ lạ, anh ôn tồn và chăm chú nhìn thiếu nữ, vẫn vẹn nguyên như ngày trước, như lần đầu gặp gỡ khi cô mới mười tuổi.

Ninh Thu quay mặt đi, gắng sức chớp mắt, tóc mái rủ xuống che khuất khuôn mặt cô. Vương Kinh Nhuận đưa tay ra nắm lấy cổ tay thiếu nữ, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết kéo cô vào trong sân: "Bên ngoài lạnh lắm, vào trong rồi nói."

Cả đoàn phim im phăng phắc, nhìn ống kính máy quay chậm rãi di chuyển theo đôi nam nữ vào trong sân. Mọi người vô thức bước theo chân họ, lặng lẽ tiến vào giữa sân. Nếu lúc này có thiết bị quay phim từ trên cao, có thể thấy một vòng tròn gồm hơn một trăm người đang di chuyển nhịp nhàng về một phía.

Vào đến trong nhà, Vương Kinh Nhuận ấn thiếu nữ ngồi xuống ghế, tự tay pha một tách trà nóng đưa vào tay Ninh Thu. Hơi nước bốc lên làm mắt thiếu nữ nhòe đi, không rõ là vì hơi trà hay vì những giọt lệ vốn đã chực trào.

Vương Kinh Nhuận kéo một chiếc ghế đến trước mặt cô, lặng lẽ ngồi xuống, dịu dàng nhìn cô. Ninh Thu ngước mắt lên, khoảnh khắc này, biểu cảm trên gương mặt cô phong phú vô cùng; có do dự, có giằng xé, nhưng cuối cùng tất cả hóa thành một sự kiên định: "Xin hãy giúp tôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.