Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 342: Cậu Em Amy
Cập nhật lúc: 08/02/2026 07:26
Lão Jack còn đang hơi do dự thì Peter đã gật đầu đồng ý. Lão chỉ biết bất lực nhún vai cười khổ. Nếu ví ban nhạc Straight A Students như một con người, thì MAY là trái tim, còn Peter chính là bộ não.
Nhóm Straight A Students trở về khách sạn nơi họ nghỉ lại, còn ba chị em Mộc Vũ, Amy và Peter thì cùng nhau về nhà.
Nhờ có thuê người giúp việc theo giờ nên ngôi nhà vẫn khá ngăn nắp, trong tủ lạnh cũng có sẵn thịt và rau. Mộc Vũ ra tay làm vài món đơn giản, cả ba dùng xong bữa tối thì vẫn theo thói quen cũ: Mộc Vũ một mình chiếm lĩnh chiếc giường lớn, còn Peter và Amy trải đệm nằm dưới sàn.
Nhìn đôi chân dài của hai cậu em duỗi ra chiếm gần hết nửa diện tích phòng, Mộc Vũ không khỏi cảm thán. Hai năm trước, tụi nó còn thấp hơn cô nửa cái đầu, vậy mà hai năm sau đã cao hơn cô cả một cái đầu rồi. Con trai lớn nhanh thật đấy.
Nhận thấy ánh mắt của chị mình, Amy thu chân lại, bò ra mép giường, ngước đầu nhìn Mộc Vũ cười hì hì: "Chị ơi, bao giờ chị mới cùng tụi em quay về Mỹ?"
Mộc Vũ ngẩn người: "Về Mỹ?"
Amy bắt đầu thao thao bất tuyệt: "Chị nhìn xem, thu nhập từ đại diện và tiền chia doanh thu concert của tụi em rất khá. Bây giờ một mình em nuôi cả hai người tuyệt đối không thành vấn đề!"
Mộc Vũ há hốc mồm, trong lòng lập tức đính chính lại suy nghĩ lúc nãy của mình: Đứa em này chỉ có cơ thể là phát triển thôi, còn bộ não hoàn toàn ở trạng thái người nguyên thủy. Mộc Vũ ho khẽ hai tiếng, chuẩn bị thuyết giảng cho Amy một bài về lịch sử "Lao động là vinh quang".
Peter lẳng lặng xoay màn hình máy tính về phía Amy. Mộc Vũ tinh mắt thấy mặt Amy đỏ bừng lên như gấc, cô tò mò ghé đầu nhìn sang, thì thấy trên màn hình của Peter liệt kê một danh sách. Cậu chàng rõ ràng cố ý viết bằng tiếng Trung, nhưng giá tiền phía sau toàn là USD.
— Máy ly tâm dung tích lớn siêu tốc: 850.000 USD
— Máy định vị lập thể não bộ: 200.000 USD ...
Một tràng các thuật ngữ chuyên môn dài dằng dặc làm Mộc Vũ hoa cả mắt, cô kéo thẳng xuống xem tổng giá: 18,69 triệu USD.
Chẳng trách mặt Amy đỏ gay lên, chắc chắn là vừa thẹn vừa giận. Cậu chàng vừa mới hùng hồn tuyên bố b.a.o n.u.ô.i anh chị, chớp mắt Peter đã quăng ngay cái danh sách này vào mặt.
Mộc Vũ ước tính, Straight A Students tuy đang hot nhưng dù sao cũng là nhóm sáu người, chia đều cho mỗi đầu người thì dù có khá khẩm mấy cũng không quá 2 triệu USD một năm. Tụi nó dù sao mới ra mắt được một năm, thời gian quá ngắn, mới phát hành hai album, đi tour thế giới một vòng và quay vài cái quảng cáo mà thôi.
Mộc Vũ khẽ rủ mắt, thầm nghĩ: Cho dù Amy có tài sản hàng trăm triệu thì cũng chẳng chịu nổi nhiệt với sự phá của Peter đâu nhỉ?
Tại sao nghiên cứu khoa học đỉnh cao đa phần đều nằm trong phòng thí nghiệm của các đại học hay viện nghiên cứu của các tập đoàn đa quốc gia? Chỉ có hai chữ thôi: Đốt tiền.
Không có thực lực tài chính của một quốc gia chống lưng thì đừng hòng nghiên cứu ra ngô ra khoai gì. Mộc Vũ dám cá rằng đống thiết bị điện t.ử trong phòng thí nghiệm của Peter còn đắt hơn con số báo giá này nhiều. Nói cách khác, Peter vẫn còn "nhẹ tay" chán.
Hay là, cậu chàng cố ý chừa khoảng trống để tăng giá sau khi Amy giàu thêm? Được rồi, Mộc Vũ không có lương tâm mà chọn phương án 2.
Amy nhịn nửa ngày cuối cùng cũng phun ra được một câu: "Đệch, cái kính thiên văn độ phóng đại cao này là sao? Anh làm phòng thí nghiệm sinh học mà? Mua kính thiên văn làm gì?"
Peter ngẩng đầu, đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn thẳng vào Amy: "Dạo này tôi hơi thích thiên văn học."
Amy nghẹn họng, suýt thì tức c.h.ế.t. Cậu nằm bẹp bên thành giường, vùi mặt vào ga trải giường, hai tay túm c.h.ặ.t lấy vải giường khóc "hu hu".
Mộc Vũ nhìn mà buồn cười, biết tên nhóc này cố ý úp mặt xuống để giả vờ khóc cho dễ. Cô giơ tay lên, nhất thời phân vân: Nên là "tặng than ngày tuyết" (an ủi) hay là "ném đá xuống giếng" (trêu chọc) đây?
Amy đã ngẩng đầu lên, nắm lấy tay Mộc Vũ cọ cọ đầy ủy khuất: "Nó còn thích cả thiên văn học nữa! Thế sau này nó muốn đi hỏa tinh, có phải em còn phải đóng cho nó một con tàu vũ trụ không?!"
Mộc Vũ phì cười. Cô rất hiểu tâm trạng của Amy, Peter quả thực khiến người ta không thể nắm bắt. Mộc Vũ cũng hiểu cậu một chút, tên nhóc này là thiên tài, học cái gì cũng xuất sắc, chẳng qua ông trời tình cờ làm cậu hứng thú với sinh học và tâm lý học mà thôi. Đúng như Amy nói, nếu sau này Peter hứng thú với ngành khác thì bao nhiêu tiền cũng không lấp đầy nổi cái hố đó.
Ừm, ẩn ý của Peter đã quá rõ ràng: Cậu chàng chỉ hợp ở trong trường đại học thôi, nên đừng có mơ mà nuôi nổi vị tổ tông này.
Amy cũng hiểu ra, nhìn Mộc Vũ đầy hy vọng. Cái tên đầy bụng xấu xa kia không đồng ý thì thôi, dù sao tên đó đó cũng ở Mỹ, chắc chị gái sẽ không từ chối mình chứ?
Mộc Vũ nhướng mày, mỉm cười nhìn Amy, dịu dàng nói: "Nếu mỗi năm em có thể đầu tư cho chị một bộ phim quy mô cỡ Ngày Tận Thế (End Day) thì chị sẽ đồng ý."
Mặt Amy xanh mét. Hai vị tổ tông này là người kiểu gì thế không biết! Anh ơi, chị ơi, sở thích của hai người có thể bớt đốt tiền một chút được không? Chúng ta chơi cái gì nhỏ nhỏ thôi được không?
Ví dụ như mua cái máy ảnh du lịch, rảnh rỗi lượn phố chụp ảnh street style, cũng có thể tự xưng là tín đồ thời trang mà.
Tội nghiệp Amy, bị bắt nạt đến mức không nói nên lời, oán hận trùm chăn kín đầu đi ngủ luôn.
Mộc Vũ đợi đến khi hơi thở của cậu đều đặn mới chân trần xuống giường, khéo léo dời quần áo của Amy sang một bên rồi chỉnh lại góc chăn cho cậu. Amy trở mình, lầm bầm một câu, trên mặt lại lộ ra vẻ thư thái, chẳng biết là đang mơ giấc mộng đẹp gì.
Cơ thể đã rất cao lớn nhưng gương mặt lúc ngủ vẫn còn nét ngây thơ, tính khí thì dỗi hờn y như trẻ con. Trong ba người, cậu nhóc nhỏ nhất và luôn bị bắt nạt. Thực tế, Amy là người sống vô lo vô nghĩ nhất, nên hành sự luôn mang theo chút lỗ mãng và ngây thơ.
Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Mộc Vũ: "Chị thực sự không định về Mỹ sao?"
Mộc Vũ nhìn sang, Peter đang lấy tay làm gối, nằm nghiêng nhìn cô. Đôi kính áp tròng đổi màu đã được tháo ra, để lộ đôi mắt xanh thẳm sâu thẳm như đại dương.
Mộc Vũ nghiêng đầu nghĩ một lát, thở dài nói: "Chị không giống các em. Chị có gương mặt người châu Á, ở đây, phim chị đóng dễ nhận được sự đồng cảm của khán giả hơn."
Peter không chớp mắt nghe cô nói xong, thản nhiên buông một câu: "Hướng nghiên cứu tiếp theo của em là đặc tính c.h.ủ.n.g t.ộ.c của con người."
Mộc Vũ: "..."
Amy, chị sai rồi, chị xin lỗi em. Không nên cùng Peter bắt nạt em, phe yếu thế chúng ta nên liên minh lại mới đúng!
Mộc Vũ thông minh không tiếp tục cuộc đối thoại với Peter nữa. Cái tên nhóc này vốn dĩ chẳng bao giờ thèm nghe người khác nói đâu! Cô xoay người lên giường, đắp chăn rồi nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ. Một tuần quay phim liên tục thực sự rất mệt mỏi.
Sáng sớm hôm sau, Amy đã được "hồi m.á.u" đầy đủ qua giấc ngủ, lại hoạt bát sống lại rồi. Cậu hứng khởi phụ giúp Mộc Vũ, cười hì hì: "Hôm qua lúc nhìn thấy Peter, sắc mặt của Johnson đặc sắc lắm luôn. Ha ha, tụi em lần này làm phông nền cho chị, còn Peter vừa đến, anh ta cũng thành phông nền luôn, ha ha ha~"
Nghe chuỗi cười "ha ha ha" của Amy, Mộc Vũ tin chắc sự lo lắng của mình hôm qua là hoàn toàn thừa thãi. Tên nhóc này chẳng cần ai thương hại cả, dây thần kinh thô phải ngang ngửa với rễ cây cổ thụ!
Ăn sáng xong, nấn ná ở nhà một lát, ba chị em cùng đi hội quân với ban nhạc Straight A Students. Hôm qua đã thông báo địa chỉ khách sạn cho Tề San, Mộc Vũ vừa đến không lâu thì thấy ba chiếc Rolls-Royce cùng lúc lái tới.
Đám con trai đi tour toàn cầu, gặp không ít fan cuồng nhiệt bám đuôi nên cũng chẳng lạ lẫm gì với sự phô trương này.
Vì Amy đã độc chiếm Mộc Vũ cả một đêm nên cậu bị đá ra khỏi danh sách cạnh tranh ngồi cùng xe với chị. Còn Peter thì... chẳng ai chán sống mà đi khiêu khích vị tổ tông này cả.
Tề San đích thân ra đón, khoác lấy tay Mộc Vũ, cười híp mắt mời các chàng trai lên xe. Tiếng Anh của cô và tiếng Trung của mấy cậu nhóc ở cùng một trình độ "vỡ lòng", hai bên chỉ có thể tận lực dùng biểu cảm để truyền đạt niềm vui.
Mộc Vũ đứng bên cạnh nhìn thấy gượng gạo, mất kiên nhẫn điểm danh: "Peter, Amy, hai đứa đi xe của Tề San với chị."
Johnson vẻ mặt u uất. Cậu thắng "oẳn tù tì" bốn ván liên tiếp dễ dàng lắm sao? Vận may tốt thế này mà gặp đúng lúc giám khảo gian lận, đúng là muốn khóc mà không có nước mắt.
Xe nhanh ch.óng đến một hội quán của nhà họ Tề, nơi từng chiêu đãi Mộc Vũ lần trước. Kiến trúc cổ kính quả nhiên khiến mấy cậu nhóc cảm thấy vô cùng mới lạ.
Khi bước lên chiếc thuyền rồng (họa phường), họ kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, sờ chỗ này ngó chỗ kia. Cruise ngạc nhiên hỏi: "Cái này làm bằng gỗ thật hết sao?"
Mộc Vũ trợn trắng mắt: "Làm sao có thể? Bên trong là lõi sắt, bên ngoài bao một lớp gỗ thôi."
Nói xong, Mộc Vũ thúc giục họ lên lầu. Tề San vừa đưa họ đến đây là cô đã đoán được, người nhà họ Tề chắc lại đang đợi sẵn rồi. Tuy hơi bất mãn với Tề San nhưng Mộc Vũ vẫn không nói gì. Việc đi dọn bãi chiến trường cho đồ đệ dường như đã trở thành thói quen?
Đúng là một thói quen đáng sợ! Mộc Vũ vội thu hồi ý nghĩ không vui lại. Đến nhà người ta, kiểu gì cũng phải bái kiến chủ nhà trước, không thể vừa vào vườn là đi chơi lung tung được.
Ừm, đội hình nhà họ Tề nhỏ hơn Mộc Vũ tưởng. Xem ra Tề San cũng không phải hoàn toàn không biết chừng mực, chỉ có ba người chị và vài đứa cháu ra đón họ.
Ba người chị của nhà họ Tề à... rất hợp với một công thức: Mẹ của Tề San X3.
Dù đã có kinh nghiệm đối phó với các quý bà sành điệu, nhưng đối mặt với kẻ địch được "buff" số lượng tăng vọt thế này, hội Straight A Students vẫn bị xoay cho quay cuồng tay chân.
Chỉ có một mình Amy là bị gạt sang một bên, không ai thèm ngó ngàng tới, làm những người khác ghen tị đỏ cả mắt.
Amy sờ mũi, cũng bắt đầu nghi ngờ sức hút của bản thân. Cậu ghé sát Mộc Vũ, nói khẽ: "Chị ơi, chị thấy em với Johnson ai hoạt bát hơn? Em với Cruise ai cao hơn? So với Ells, có phải em vạm vỡ hơn không?"
Mộc Vũ cạn lời lườm cậu một cái: "Này này này, đừng có lấy ưu điểm của mình đi so với khuyết điểm của người khác chứ?"
