Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 477: Tvb Hồng Kông
Cập nhật lúc: 24/02/2026 08:00
Hai người đối mắt nhìn nhau hồi lâu, khóe môi Peter khẽ nhếch lên, cậu lại cười: "Chỉ số thông minh của khỉ cũng biết tăng trưởng, thật hiếm thấy."
Mộc Vũ lườm một cái cháy mắt. Hừ, đừng có coi người ta là kẻ ngốc được không? Phim át chủ bài của TVB thì không nói, dù sao vẫn là phim Hoa ngữ; nhưng đài SBS của Hàn Quốc dù sao cũng là một trong ba đài truyền hình lớn nhất, phim hằng ngày (daily drama) là thể loại phim ăn khách phát sóng mỗi ngày, những người được chọn đóng loại phim này thường là những "cột trụ" được đài dốc lòng bồi dưỡng, không biết đã lăng xê thành công bao nhiêu nghệ sĩ mới cho Hàn Quốc rồi.
Còn phim Taiga (Đại Hà kịch) của Nhật Bản thì càng miễn bàn, đơn giản là không dám nghĩ tới. Đó là tác phẩm trọng điểm hàng năm của đài NHK, thường lấy chủ đề lịch sử Nhật Bản, đa phần là truyền thuyết và lịch sử thời Chiến Quốc. Những người có thể đứng vững chân trong phim Taiga đều là những diễn viên gạo cội, có thâm niên trong giới nghệ thuật Nhật Bản.
Trong bộ phim Taiga Các nàng công chúa thời Chiến Quốc, người ta còn chọn nam diễn viên gạo cội ngoài bốn mươi tuổi để đóng vai thiếu niên khôi ngô mười mấy tuổi, đủ thấy khâu chọn diễn viên khắc nghiệt đến mức nào, trọng diễn xuất hơn xa trọng ngoại hình.
Mộc Vũ nghi hoặc nhìn Peter. Chàng thiếu niên vẫn như lần đầu gặp gỡ, vẻ tự tin trên mặt có thể dùng từ "tự kiêu" để hình dung. Ấn tượng về "thằng nhóc" ban đầu đã bị thực tế những năm qua gột rửa sạch sẽ, dường như trên gương mặt Peter phải là vẻ ngạo mạn đó mới đúng, sinh ra đã cao hơn người khác một bậc!
Mộc Vũ hết kiên nhẫn, không định vòng vo nữa, cô đi thẳng vào vấn đề: "Rốt cuộc em có kế hoạch gì, nói đi!"
Peter nhẹ nhàng nhấn một phím, bản đồ đang nhấp nháy bỗng chốc thay đổi. Từ mảng đất được chú thích là Hồng Kông hiện ra một khung cửa sổ với bốn chữ lớn: Chinh phục Hồng Kông.
Trong thoáng chốc, Mộc Vũ có cảm giác như mình đang chơi game. Đây là một trò chơi "nuôi dưỡng ngôi sao", cần phải phá đảo từng khu vực một, cửa ải đầu tiên chính là Hồng Kông, sau khi vượt qua sẽ thu về một lượng danh tiếng và tiền bạc nhất định.
Và Peter chính là bản "h.a.c.k".
Thực tế đương nhiên không đơn giản như vậy. Đột nhiên một mình đi đến nơi đất khách quê người không quen biết ai để đóng phim, việc hòa nhập với đoàn phim đã rất khó khăn, ngôn ngữ lại càng là một rào cản lớn.
Cô tập trung nhìn vào màn hình, Peter liệt kê rất chi tiết. Đầu tiên là phân tích hiện trạng của TVB.
TVB tên đầy đủ là Công ty Trách nhiệm hữu hạn Phát thanh Truyền hình Hồng Kông. Qua cái tên có thể dễ dàng nhận thấy đây là một đài truyền hình chuyên sản xuất các loại chương trình, bao gồm tin tức xã hội, phỏng vấn chuyên đề, và chủ đạo là phim truyền hình.
Phim truyền hình của TVB vốn nổi tiếng thế giới về năng suất cao, mỗi năm có khoảng 17.000 giờ phim ra đời. Tính trung bình mỗi tập 40 phút thì tổng cộng có khoảng hơn 420 tập, nếu tính một bộ phim truyền hình dài trung bình 20 tập thì có tới tận 20 bộ phim dài tập.
Nói cách khác, trung bình mỗi tháng họ phải quay xong một bộ rưỡi phim truyền hình. Có thể thấy hiệu suất quay phim của TVB kinh khủng đến mức nào.
Và điều khiến người ta trầm trồ kinh ngạc nhất là trong điều kiện năng suất cao như vậy, TVB vẫn đảm bảo được chất lượng xuất sắc đồng nhất. Thể loại võ hiệp có những tác phẩm kinh điển của Kim Dung; thể loại điều tra phá án có series Bằng Chứng Thép; thể loại gia đấu hào môn có Nghĩa Bất Dung Tình, hay dòng phim cung đấu đình đám như Thâm Cung Nội Chiến.
Nói trắng ra cũng chẳng có gì kỳ lạ. Xem nhiều phim TVB sẽ phát hiện ra một hiện tượng thú vị: diễn viên của TVB quanh đi quẩn lại vẫn là những gương mặt quen thuộc đó, chỉ là ở bộ này họ đóng vai quý cô công sở xinh đẹp, sang bộ sau đã có thể hóa thân thành bà mẹ kế độc ác.
Mỗi bộ phim đều do những diễn viên này đảm nhận, họ diễn kịch mỗi ngày. Ngày qua tháng lại, đương nhiên sẽ rèn luyện ra một thế hệ diễn viên gạo cội. Không hề quá lời khi nói rằng, bất kỳ diễn viên nào của TVB cũng có thực lực để tranh giải Ảnh đế, Ảnh hậu.
Đa số các diễn viên này đều do TVB tự khai phá và bồi dưỡng, tương tự như khóa đào tạo thực tập sinh của Vinh Quang. Nghệ sĩ sau khi tốt nghiệp lớp đào tạo diễn xuất sẽ bắt đầu từ các vai quần chúng, dần dần chuyển sang vai quan trọng và cuối cùng trở thành trụ cột.
Tương tự, giống như hợp đồng Thanh Đồng, Bạch Ngân và Hoàng Kim của Vinh Quang, hợp đồng ký kết của nghệ sĩ TVB chia làm ba loại: hợp đồng quản lý (nghệ sĩ độc quyền), hợp đồng đại lý và hợp đồng theo đầu phim.
Trong đó, hợp đồng quản lý tương đương với hợp đồng Thanh Đồng của Vinh Quang, cuộc sống của nghệ sĩ hoàn toàn do người quản lý sắp xếp, ngoài thù lao chương trình còn có lương cứng cố định hàng tháng, những nghệ sĩ này còn được gọi là "con ruột".
Hợp đồng đại lý tương tự như hợp đồng Bạch Ngân, so với hợp đồng quản lý thì chỉ khác ở chỗ không có lương cứng, nhưng TVB cũng sẽ giúp nghệ sĩ tranh thủ các cơ hội biểu diễn.
Còn loại hợp đồng theo đầu phim cuối cùng chỉ yêu cầu nghệ sĩ mỗi năm quay một số lượng phim nhất định cho đài TVB, thời gian còn lại có thể tự do phát triển.
Thực tế, hợp đồng quản lý tương đương với "bát cơm sắt", đa số tân binh mới ra mắt đều ký loại này. Còn hợp đồng theo đầu phim đa phần dành cho những diễn viên đã nổi tiếng; một mặt, mức lương TVB đưa ra không còn đáp ứng được nhu cầu của họ, mặt khác, họ vẫn giữ tình nghĩa với chủ cũ.
Trong ấn tượng của công chúng, ngôi sao đa số đều hào nhoáng, sống cuộc đời xa hoa với xe xịn và người đẹp. Có lẽ quy tắc này đúng ở đa số các nơi, nhưng tại nơi sản xuất phim hàng loạt như TVB, nó lại trở thành một định nghĩa hoàn toàn khác. TVB đã hình thành mô hình kinh doanh công ty, nói đơn giản là nghệ sĩ đóng phim tương đương với nhân viên văn phòng, chẳng qua thời gian làm việc của họ không giới hạn trong giờ hành chính từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều mà thôi.
Mức lương của những nghệ sĩ này thường thấp hơn cả những nhân viên văn phòng ưu tú ngoài xã hội. Trước khi nổi tiếng, tại nơi tấc đất tấc vàng như Hồng Kông, họ chỉ có thể thuê nhà để ở, thậm chí đến một chiếc xe thể thao hơi sang trọng một chút cũng không mua nổi.
Những năm gần đây, rất nhiều nghệ sĩ TVB ồ ạt tràn vào đại lục để kiếm tiền, thậm chí không tiếc trở mặt với chủ cũ. Ở đại lục, cát-xê của họ tăng lên gấp bội, thường là gấp 10 lần trở lên so với khi đóng phim ở TVB. Nhiều người quyến luyến không muốn rời, dẫn đến việc ngày càng nhiều gương mặt sao Hồng Kông xuất hiện trong các bộ phim đại lục.
Với việc chảy m.á.u chất xám, TVB rơi vào tình trạng tre già măng chưa mọc, cộng thêm sự cạnh tranh từ những bộ phim truyền hình xuất sắc của chính đại lục, dẫn đến việc sản phẩm của TVB không còn được như xưa. Đây cũng là nỗi lo tiềm ẩn của cấp cao TVB.
Bắt nguồn từ đó, TVB đã đưa ra kế hoạch "Ưng non tung cánh", bắt đầu từ năm ngoái, lần đầu tiên mở rộng chiêu sinh học viên lớp diễn xuất trên toàn quốc.
Vì điều kiện đăng ký nới lỏng, so với các cuộc thi thần tượng khác thì giới hạn về ngoại hình và vóc dáng gần như bằng không, số lượng người đăng ký lên tới 100.000 người. Cuối cùng qua sàng lọc trực tuyến, chỉ có 100 người vượt qua vòng loại, có thể coi là một trong những cuộc thi khắc nghiệt nhất lịch sử.
Hơn 100 người này lại lên đường đến Hồng Kông để phỏng vấn trực tiếp. Cuối cùng, chỉ có 12 người được giữ lại, cộng thêm 12 thiếu niên ưu tú được tuyển chọn từ Hồng Kông và Đài Loan, tổng cộng 24 người trở thành khóa học viên "Ưng non" đầu tiên.
Cuộc thi này diễn ra vô cùng rầm rộ, 24 người trụ lại cuối cùng dù chưa chính thức ra mắt nhưng đã có chút danh tiếng. Đài truyền hình TVB còn rầm rộ biên tập kỹ lưỡng nội dung lên lớp của 24 người này thành một show thực tế mỗi tuần một tập, vừa cho khán giả mãn nhãn, vừa duy trì được độ chú ý cao dành cho 24 tân binh.
Sau một năm, khi những học viên này sắp tốt nghiệp, TVB thông báo sẽ quay một bộ phim thần tượng thanh xuân lấy chủ đề bóng rổ, các vai chính sẽ do 24 người này đảm nhận. Phim mang tên Slam Dunk (Quán Lam).
Thanh xuân, nhiệt huyết, cộng thêm các thần tượng trẻ tuổi, bộ phim mang tên Quán Lam này ngay khi vừa tuyên truyền đã lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Tầm mắt của Mộc Vũ đến đây thì dừng lại, cô quay đầu nhìn Peter, hỏi dồn dập: "Không thể nào, em định bảo chị đóng vai trong Quán Lam á?"
Peter đứng dậy, vươn vai một cái, đôi cánh tay dài vươn ra không chút kiêng dè, tạo thành một mảng bóng râm trên đầu Mộc Vũ. Giọng nói như ác ma đồng thời vang lên: "Chị sợ diễn không lại đám trẻ con đó sao?"
Mộc Vũ: "..."
Đây là chiêu khích tướng trong truyền thuyết sao?
Mộc Vũ hằn học lườm theo bóng lưng Peter đang đi vào nhà vệ sinh. Vẻ mặt cô thay đổi, tò mò và lo lắng chộp lấy con chuột, tắt phắt cái Chinh phục Hồng Kông đi, di chuyển lên trên, đến chuỗi đảo nằm ở vùng ngoại vi đại lục Á-Âu: Quần đảo Nhật Bản.
Tách, một vòng ánh sáng đỏ lóe lên, giống như chạm vào một rào cản vô hình, một hộp thoại hiện ra: [Chưa hoàn thành Chinh phục Hồng Kông, yêu cầu từ chối mở khóa.]
Mẹ nó, làm y như game thật vậy, em trai với chả em trai!
Mộc Vũ không nhịn được mà c.h.ử.i thầm một câu. Khỏi cần nghi ngờ nữa, Peter chắc chắn coi cô như một đề tài nghiên cứu, đại loại là kiểu "Lịch sử tiến hóa giải trí của sinh vật cấp thấp" gì đó!
Mộc Vũ thính tai nghe thấy tiếng nước xả, lập tức buông chuột, tựa lưng ra sau, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh. Peter bước ra, cúi đầu liếc nhìn con chuột một cái, nhìn Mộc Vũ đầy ẩn ý. Mộc Vũ chột dạ, cười gượng gạo hai tiếng.
Peter gập máy tính lại: "Nếu chị đã hiểu rõ rồi thì chuẩn bị cho tốt đi."
Cậu dừng lại một chút, bổ sung: "Sau này chị chỉ việc đóng phim thôi, những chuyện khác không cần lo lắng."
Nụ cười trên mặt Mộc Vũ dần thu lại, cô nhíu mày quan sát Peter. Đối phương vẻ mặt bình thản, nhưng giữa chân mày lại có sự nhẹ nhõm hiếm thấy. Trực giác mách bảo có gì đó không đúng, những chi tiết nhỏ nhặt kể từ khi Peter đến đây hiện lên trong đầu cô.
Không đúng, cái bản đồ thế giới này được làm tinh xảo như vậy, lại nắm bắt sâu sắc tâm lý của cô, căn bản không thể hoàn thành trong một sớm một chiều được. Peter nhất định đã chuẩn bị từ lâu, sự cố khủng hoảng lần này bị cậu hóa giải dễ dàng chỉ bằng vài câu nói, nhìn thì có vẻ đơn giản, nhưng nghĩ kỹ lại, để nói ra được những lời này, chắc chắn cậu cũng đã phải cân nhắc cực kỳ kỹ lưỡng.
Mộc Vũ cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề mà cô đã bỏ sót: "Lần này em định ở lại bao lâu?"
Peter đưa tay vào túi lấy ra một tấm danh thiếp nhăn nhúm, đưa cho Mộc Vũ. Mộc Vũ nhìn cậu, thấy cậu không có phản ứng gì mới nghi hoặc nhìn vào tấm danh thiếp trong tay, đôi mắt cô chợt mở to:
Chính giữa tấm danh thiếp, cái tên Peter được in dập vàng cực kỳ nổi bật, bên dưới là một dòng chữ Hán: Cô Mộc Vũ, Trợ lý đặc biệt!
Mộc Vũ xoẹt một cái ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Peter: "Ý em là gì?!"
Peter nhún vai, rút lại tấm danh thiếp từ tay cô, nheo mắt nhìn một cái: "Nghĩa trên mặt chữ đó."
