Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 531: Giáo Quan Của Em Bảo Là…

Cập nhật lúc: 27/02/2026 03:01

Boss Mạc đồng thời còn sở hữu kỹ năng sửa kịch bản, đây là chiêu tuyệt sát đối với diễn viên, phớt lờ mọi phòng thủ, là đại chiêu khiến đối phương cạn m.á.u trong nháy mắt.

Lúc này, cô nàng biên kịch đang thử phát động kỹ năng đó: "Hi, Mộc Vũ, cô diễn cừ quá, y hệt như Kiều Bắc trong tưởng tượng của tôi vậy—"

Mộc Vũ quay đầu lại, gương mặt tóc tai rũ rượi kia trông đã thuận mắt hơn nhiều, cô thử nở một nụ cười, "nữ quỷ" kia lại tiếp tục kể về trải nghiệm tiền kiếp của mình: "Tình tiết phía sau đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c hung tàn quá, hay là để tôi sửa kịch bản nhé..."

Mộc Vũ ngẩn ra một lúc, dứt khoát kéo chăn trùm kín đầu: "Ngủ đi!"

Phim quay rất thuận lợi, chủ yếu là do nam nữ chính quá nỗ lực, cơ bản các cảnh quay của họ đều là "One Take" (một lần là qua). Lưu Ngư Chu thì đang rầu rĩ nghiên cứu chu kỳ quay phim, cái này còn phải phối hợp lại với đài truyền hình về thời gian phát sóng.

Cảnh quay hôm nay là lúc Kiều Bắc chính thức nhậm chức, đám lính đặc nhiệm vốn cực kỳ không phục cô, đang định tìm cách "chỉnh" cô một trận.

Vừa hay gặp lúc đơn vị anh em sang giao lưu, đám lính này bí mật bàn bạc với nhau: Được rồi, lát nữa lúc giao lưu hữu nghị, chúng ta cứ thả nước một chút, cố tình thua trận đầu tiên để làm cô ta mất mặt, lúc đó cô ta buộc phải tự mình ra tay.

Đàn bà con gái, thân thủ có lợi hại đến đâu cũng có giới hạn thôi.

Nếu Kiều Bắc thua thì sao? Thì sao nữa, phụ nữ mà, thua thì thôi, chẳng lẽ đối phương lại tính cả trận thắng phụ nữ vào thành tích thật? Đến lúc đó quân ta thắng liền hai trận sau là lấy lại thể diện ngay!

Võ đài đã được dựng lên trước doanh trại, mười mấy chiếc ghế phía trước dành cho các lãnh đạo trung đoàn và chỉ huy đơn vị anh em. Xung quanh võ đài, các binh sĩ ngồi bệt đầy đất, ai nấy đều mặc quân phục thường dùng màu xanh lá, cúc phong kỷ cài c.h.ặ.t tận cổ, mũ tháo ra đặt trên tay.

Cuộc thi tài lần này chủ yếu là đấu tay đôi, thực ra là do chỉ huy hai bên nói chuyện với nhau rồi nảy sinh hỏa khí, nhất quyết phải so tài cao thấp một phen. Tuyển thủ của trung đoàn 303 xuất thân từ đại đội đặc nhiệm, còn phía đơn vị anh em phái tới cũng là những lính tinh nhuệ.

Kiều Bắc tháo mũ quân phục, vò vò mái tóc ngắn dựng đứng, bực bội nhìn các vị lãnh đạo đã yên vị trên ghế. Cô cúi thấp người, cẩn thận tiếp cận đội hình binh sĩ, vận dụng hết bản lĩnh "lăn lê bò lết", cuối cùng dùng một cú bò trườn điệu nghệ, dứt khoát trà trộn vào hàng ngũ của đại đội 3.

Kiều Bắc ngồi xếp bằng ổn định, thản nhiên tháo mũ đặt sang bên cạnh, ngẩng đầu xem thi đấu trên đài.

Vừa lúc đó, một bóng người bị đ.á.n.h bay khỏi võ đài.

Đó là Đại Mãng của đại đội đặc nhiệm, một lính già dày dạn kinh nghiệm. Nếu mấy năm trước không phải vì không qua vài môn, thì giờ anh ta đã tốt nghiệp trường sĩ quan rồi, tay chân anh ta có thực lực đáng nể.

Lâm Binh vội vàng lao lên đỡ Đại Mãng dậy, vừa giận vừa hạ thấp giọng mắng: "Thả nước cũng không cần thả nhiều thế chứ! Ít nhất cậu cũng phải trụ được mười chiêu chứ!"

Đại Mãng ôm n.g.ự.c ngẩng đầu, vệt m.á.u bên khóe môi hiện rõ mồn một, anh ta cười khổ: "Đại ca, em không có thả nước, tên đó mạnh quá."

Lâm Binh sững sờ, nhất thời chưa tiêu hóa kịp ý nghĩa của câu nói đó.

Xung quanh võ đài là một bầu không khí tiêu sát và khó xử. Tất cả lính tráng đều cảm thấy nhục nhã. Bị đ.á.n.h văng khỏi đài chỉ sau ba chiêu, quá mất mặt, đại đội đặc nhiệm toàn ăn hại hết à?!

Sắc mặt Trung đoàn trưởng cũng cực kỳ khó coi. Trên đài, tên thanh niên kia hai tay nắm đ.ấ.m, chân bước những bước nhỏ, đôi tay luân phiên ra đòn, khiêu khích theo kiểu đ.ấ.m bốc.

Lâm Binh nháy mắt, hai binh sĩ phía sau tiến lên kéo Đại Mãng xuống. Lâm Binh hoàn toàn quên mất kế hoạch đã định sẵn, anh ta chậm rãi cởi cúc phong kỷ, những ngón tay linh hoạt ngày càng nhanh, chớp mắt đã cởi phăng bộ quân phục, bên trong là chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội được sơ vin gọn gàng.

Anh ta đứng dậy, một tay chống lên võ đài, tung người nhảy lên. Phía dưới vang lên tiếng hò reo cổ vũ, đám lính tráng hóa thân thành cổ động viên nhiệt tình, gào thét khản cổ:

“Đập c.h.ế.t nó đi!! Đừng để lại mặt mũi cho bọn nó!”

“Cho phép ông dùng một chiêu thôi, nhiều hơn là tôi dỗi đấy!”

Người trên đài chỉ mặc một chiếc áo may ô, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt sạm đen nở nụ cười với Lâm Binh, trông cứ như mèo thấy chuột. Lâm Binh thận trọng thủ thế, che chắn trước thân mình, chỉ lộ ra đôi mắt quan sát đối phương.

Đối phương nhe hàm răng trắng hếu, đôi mắt nhỏ híp lại thành một đường chỉ: "Nhớ lấy, em tên là Báo Tử!"

Dứt lời, tên đó lao lên một bước, xoay người trên không cực đẹp, chân phải làm trụ, chân trái đã tung ra một cú đá hoa lệ, một cú quét ngang đầy bá đạo. Trước n.g.ự.c Lâm Binh như có một luồng lực lớn đập vào, anh ta không thể khống chế mà bay ngược ra ngoài, "rầm" một tiếng, ngã mạnh xuống dưới võ đài.

Đám lính ngây người trước cảnh tượng này. Cái tên kia vừa nãy còn chơi đ.ấ.m bốc, sao tự nhiên lại tung cước thế kia?!

Báo T.ử khịt mũi một cái rất chất phác, cười thật thà: "Giáo quan của em bảo là, cái này gọi là binh bất yếm trá."

Sau đó, "đồng chí Báo Tử" cố sức mở to đôi mắt nhỏ, để lộ ra một tí lòng đen, tràn đầy mong đợi hỏi: "Còn ai nữa không? Tôi mới khởi động xong thôi, giáo quan của tôi bảo là, đ.á.n.h thì phải đ.á.n.h đến khi người ta phục mới thôi."

Không gian im lặng như tờ.

Lâm Binh có thể làm Phó đội trưởng đặc nhiệm thì thân thủ trong trung đoàn cũng thuộc hàng nhất nhì, vậy mà đến cả anh ta cũng không đỡ nổi một chiêu, kẻ khác lên chắc chắn cũng chẳng khá khẩm hơn!

Hơn nữa, theo thỏa thuận ba trận thắng hai, giờ đối phương đã nắm chắc phần thắng, trận thứ ba này dù có thắng thì cũng chỉ là để thua cho bớt nhục thôi! Chẳng thấy mặt mũi mấy vị đại lão ngồi hàng đầu kia đã đen như nhọ nồi rồi sao?!

Trong bầu không khí âm u đó, đại lão của đơn vị anh em cười lớn, vỗ vai Trung đoàn trưởng 303: "Lão đệ à, bên tôi dù sao cũng là lính đặc chủng, lực lượng vệ binh các cậu không so được đâu."

Câu nói này cực kỳ dõng dạc, từng chiến sĩ của trung đoàn 303 đều nghe thấy. Một ngọn lửa giận bốc lên, liên tiếp có người nhảy lên võ đài. Đó đều là những quân nhân ưu tú của các đại đội, tự tin vào tay chân của mình, nhưng tất cả đều không trụ nổi mười chiêu dưới tay cái gã tự xưng là Báo T.ử kia.

Dần dần, người vây quanh võ đài ngày càng ít đi. Ai cũng biết, giờ mà lên nữa thì thành đấu luân lưu rồi, có thắng cũng chẳng vinh quang gì. Đám lính bắt đầu bàn tán xôn xao, đoán xem tên trên đài kia là nhân vật phương nào mà lợi hại đến vậy!

Lâm Binh bàng hoàng ngẩng đầu, cánh tay gồng lên thoát khỏi tay binh sĩ đang dìu mình, anh hằn học đ.ấ.m một phát xuống đất, tạo thành một hố nhỏ. Kỹ năng không bằng người, đúng là nhục quá đi mà!

Đại Mãng ôm n.g.ự.c ghé lại gần: "Đại ca, hay là... bảo cái cô nàng kia lên thử xem?"

Lâm Binh lườm anh ta một cái cháy mặt, còn chưa thấy đủ mất mặt à?!

Giữa lúc hai người đang "liếc mắt đưa tình" bằng ánh mắt, bỗng thấy âm thanh xung quanh lại biến mất, không khỏi cùng lúc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên.

Từ trong hàng ngũ của đại đội 3, một bóng hình quen thuộc chậm rãi đứng dậy. Dáng người cao gầy, bộ quân phục khoác trên người có chút rộng, đôi mắt nhỏ thiên bẩm mang theo ba phần tà khí, khóe môi nhếch lên nụ cười xấu xa đặc trưng. Cô cầm lấy mũ, đội lên mái tóc rối bù.

Kiều Bắc!

Trung đoàn trưởng 303 mắt sáng rực lên, còn vị chỉ huy đơn vị anh em bên cạnh thì mặt mày đắng ngắt, ông ta khàn giọng nói: "Cậu có quân bài tẩy sao không dùng sớm chứ!?" Giọng nói mang theo sự phẫn nộ, uất ức, giống như một đứa trẻ nghiêm túc chơi bài với người lớn, cuối cùng mới phát hiện người ta giấu cặp Joker (đại tiểu vương) mà nhất quyết không chịu đ.á.n.h ra! Mẹ kiếp, chơi thế này thì ai chơi lại!

Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, chuyện không ngờ nhất đã xảy ra.

Đôi mắt nhỏ của Báo T.ử tức thì mở to hết cỡ, đạt đến giới hạn cực đại, nhìn trân trân vào Kiều Bắc đang từng bước đi tới. Đột nhiên anh ta ngồi xổm xuống, hai tay ôm đầu — tư thế chuẩn của nghi phạm khi bị bắt giữ — hoảng hốt kêu lên: "Tôi nhận thua, tôi không đ.á.n.h nữa!!"

Cảnh tượng này khiến mắt tất cả binh sĩ suýt rơi ra ngoài. Cái trò gì thế này? Một vị mãnh tướng bách chiến vừa nãy sao tự nhiên lại thành "con rùa rụt cổ" thế kia!

Kiều Bắc đã đi đến cạnh võ đài. Cô đứng dưới đài, nhìn thẳng vào tên Báo T.ử đang chột dạ, ôn tồn nói: "Xuống đây."

Báo T.ử vẫn ngồi xổm, vèo một cái xoay người lại. Cái thân hình to lớn đó mà đôi chân linh hoạt đến mức phát khiếp, lẩm bẩm: "Không xuống."

Nụ cười trên mặt Kiều Bắc dần biến mất, mặt mày u ám. Cô đưa chân lên, tung một cú đá đầy uy lực. Khói bụi bay mù mịt, một tiếng "rầm" vang lên, võ đài bằng gỗ bị sập một mảng lớn.

"Lăn xuống đây!" Kiều Bắc gầm lên, giọng nói sắc nhọn đ.â.m thẳng vào màng nhĩ.

Báo T.ử với bộ dạng như "vợ nhỏ", ấm ức lăn một vòng trên võ đài, thực sự là "lăn" xuống dưới đất, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ngồi xổm.

Sĩ quan và binh lính đồng loạt đứng bật dậy, trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng không thể tin nổi này. Trong lòng ai nấy đều gào thét: C.h.ế.t tiệt, đây là đàn ông sao? Vừa nãy ông nội mình thua dưới tay một gã hèn hạ thế này à? Mặt mũi đàn ông trong thiên hạ bị gã làm mất sạch rồi.

Kiều Bắc bật cười: "Mày tưởng thế này thì tao không đá mày chắc?!"

Lời còn chưa dứt, chân phải cô đã mạnh mẽ tung ra, đá thẳng về phía Báo Tử. Một tiếng "pạch" vang lên, là khuỷu tay Báo T.ử đã đỡ được cú đá này, anh ta ngẩng đầu lên, mặt đầy ấm ức.

Chân kia của Kiều Bắc đã ập tới, Báo T.ử buộc phải lùi lại. Kiều Bắc được đà lấn tới, tung liên tiếp hết cú đá này đến cú đá khác, đôi chân nhanh đến mức chỉ thấy những vệt bóng mờ. Trong không khí truyền đến tiếng "pạch pạch", đó là dấu hiệu của những cú ra đòn nhanh đến cực hạn.

Tiếng "bộp bộp" vang lên, đó là tiếng chân đá vào thịt. Tim của mọi người cứ thế thắt lại theo từng tiếng động đó. Trời đất ơi, chắc là đau lắm.

Nhìn Báo T.ử đã không còn sức chống đỡ, chỉ biết lăn lộn trên đất, các binh sĩ không hẹn mà cùng nảy sinh lòng đồng cảm: Cái tên này đúng là đen đủi thật. Còn đối với Kiều Bắc, họ vô thức không dám nghĩ tới, dường như đó là một cái hố đen khổng lồ, chỉ cần chạm vào rìa thôi cũng đủ vạn kiếp bất phục.

Kiều Bắc cuối cùng cũng thu chân lại, chẳng thèm để ý đến gã Báo T.ử đang nằm giả c.h.ế.t trên đất, cô nhìn thẳng về phía đám lính đặc nhiệm đơn vị anh em đang sang giao lưu, mỉm cười hỏi: "Còn ai muốn phá đám nữa không?"

Đám lính kia lắc đầu lia lịa như máy đ.á.n.h chữ. Một giọng nói run rẩy truyền đến từ phía sau cô: "Giáo... giáo quan, cô ác quá!"

Ánh mắt của đám đông theo bản năng rơi vào gã Báo T.ử vừa thoát c.h.ế.t, không hẹn mà cùng nhớ lại câu cửa miệng của gã lúc nãy: "Giáo quan của em bảo là..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 530: Chương 531: Giáo Quan Của Em Bảo Là… | MonkeyD