Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 538: “mộc Sư Tử” Hà Đông
Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:11
Mộc Vũ thở ra một hơi, quay người sải bước tiến lên, ngồi phịch xuống chiếc ghế xoay trước quầy bar, hào sảng vỗ bàn một cái: "Cho tôi một ly Whisky!"
Cậu chàng đóng vai nhân viên bar liếc nhìn cô một cái, không nhúc nhích. Alex ngồi bên cạnh bật cười, ngón trỏ gõ gõ lên mặt bàn, ôn tồn nói: "Đưa cho cô ấy đi."
Lúc này cậu chàng mới bắt đầu động tác. Mộc Vũ trừng mắt nhìn cậu ta đầy ý xấu, lầm bầm một câu: "Sính ngoại!"
Chàng trai cúi đầu, chiếc cổ trắng ngần đỏ ửng lên thấy rõ. Alex ngồi bên cạnh không nghe rõ, thuận miệng hỏi: "Gì cơ?"
Mộc Vũ nhún vai, đón lấy ly rượu chàng trai vừa nhẹ nhàng đặt trước mặt, quyết định không để mâu thuẫn nội bộ trong lòng quần chúng nhân dân bị bại lộ ra ngoài.
Nghĩ đến tiếng gào thét của đạo diễn David lúc nãy, trong lòng Mộc Vũ dâng lên một trận chán ngán. Cái lão già người Anh này sao nói lật mặt là lật mặt ngay được nhỉ?!
Trước đây cô toàn hợp tác với các đạo diễn người Mỹ, đa số họ cũng rất cá tính, nhưng khi quay phim thì tính tình khá mềm mỏng.
Vị đạo diễn người Anh này thì hoàn toàn ngược lại, lúc không quay phim thì hiền lành gần gũi, hễ bắt tay vào quay là "lục thân không nhận"!
Nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên cô bị đạo diễn giáo huấn tàn nhẫn đến thế, lại còn bị bao nhiêu diễn viên quần chúng người Trung Quốc nhìn thấy, thật là có chút mất mặt.
Mộc Vũ buồn bực một lát, rồi sự chú ý tự nhiên chuyển sang kịch bản. Quân nhân... quân nhân thì nên có dáng vẻ thế nào?
Cô dần dần nhập tâm, ngón tay dọc theo vành ly không ngừng vẽ những vòng tròn.
Alex đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát mỹ nhân Á Đông này. Đôi mắt cô mơ màng như đang du ngoạn cõi tiên, đôi mày thỉnh thoảng nhíu lại. Anh cứ ngỡ Mộc Vũ vẫn còn phiền lòng vì trận mắng c.h.ử.i của David, liền vỗ vai cô, uyển chuyển khuyên nhủ: "David khi quay phim luôn như vậy, cô đừng để trong lòng."
Mộc Vũ sực tỉnh, nhìn sang Alex. Đối phương đang ngồi lười biếng trên ghế, nhưng đôi tay lại đặt trên quầy bar một cách lão luyện.
Cô nhớ trong phim, nhân vật Bond có một đặc điểm: Đôi tay anh ta luôn đặt ở nơi sáng nhất. Khi kẻ địch tưởng rằng anh ta không có v.ũ k.h.í, thì mọi thứ quanh tay anh ta đều có thể biến thành hung khí sắc bén.
Trong đầu Mộc Vũ như có một tia chớp lóe lên, cô lờ mờ hiểu ra điều gì đó, nở một nụ cười thật tươi: "Tôi không sao, tôi đi tìm ông ấy."
Dứt lời, Mộc Vũ nhảy xuống ghế, sải bước đi ra ngoài.
Đạo diễn David đang xắn tay áo sơ mi trắng lên đến khuỷu tay, kẹp một điếu xì gà giữa các ngón tay, đi đi lại lại trước cửa không ngừng.
Vừa rồi ông cũng có chút hối hận, dường như tính khí hơi quá đà. Không cách nào khác, cứ hễ vào việc là ông không kiểm soát được điểm này. Ái chà, chắc cô gái nhỏ lại sắp khóc nhè rồi.
Mộc Vũ đẩy cửa bước vào, cất tiếng gọi. David ngẩng đầu, cả hai đều có chút lúng túng. Mộc Vũ mỉm cười: "Tôi nghĩ mình biết diễn thế nào rồi, chúng ta thử lại lần nữa nhé, được không?"
Giọng cô gái trong trẻo, nghe rất dễ chịu, lời nói lại mang ý cầu khẩn. David được nể mặt, sắc mặt liền dịu lại: "Được thôi."
Quay lại.
Điều Mộc Vũ vừa nghĩ tới chính là thói quen của một con người. Thói quen của Bond khi đưa vào cuộc sống là đôi tay luôn đặt trên mặt bàn, vậy thói quen của quân nhân là gì?
Mộc Vũ ngẩng cao đầu, ưỡn n.g.ự.c, sải bước lớn đi về phía Bond đang ngồi ở quầy bar. Giữa đường có vài kẻ đang nhảy nhót chắn lối, cô liền nhíu mày, trực tiếp dùng vai tông thẳng qua.
Như một chiếc xe tăng!
Trước mắt đạo diễn David dường như xuất hiện một chiếc xe tăng càn quét mọi thứ, không sợ hãi điều gì, gặp thần g.i.ế.c thần. Tuy không bước đi theo kiểu duyệt binh, nhưng lại khiến người ta không thể phớt lờ khí thế sắc lẹm trên người cô.
David xoa cằm, gật đầu tán thưởng. Sự tiến cử của người bạn già Spielberg quả nhiên không sai mà.
Đến bên cạnh Bond, Mộc Vũ vươn cánh tay dài, trực tiếp kéo ghế ra rồi ngồi xuống một cách dứt khoát. Tư thế vẫn thẳng tắp, tay đặt lên đầu gối, nét mặt nghiêm nghị: "Thưa ông?"
Bond nghiêng đầu nhìn cô, nhướng mày, đôi mắt xanh đầy vẻ dò xét. Một lúc sau, anh cười: "Cô Lâm, đây là quán bar chứ không phải doanh trại. Cô cứng nhắc quá, thả lỏng chút đi."
Kết thúc một ngày quay, Mộc Vũ đau lưng mỏi eo, thê t.h.ả.m hơn là bị David "phun mưa" cả ngày. Thật không biết cái lão người Anh này lấy đâu ra nhiều sức lực thế, lần nào hét cũng đầy khí thế.
Cô cũng thấu hiểu sâu sắc sự cổ hủ, nghiêm túc và giáo điều của người Anh. Mỗi một cảnh quay đều yêu cầu hoàn mỹ đến từng chi tiết, dẫn đến việc mãi tận rạng sáng mới được thu quân!
Mộc Vũ lấy một quả trứng gà luộc từ nhà hàng của khách sạn, lăn đi lăn lại trên mắt để tránh việc sáng mai thức dậy có quầng thâm.
Nhiều ngày liên tiếp, dưới sự vùi dập của "David gầm thét", Mộc Vũ dần trở nên chai lì.
Chuyện này giống như lúc đi học, thầy giáo hay gào lên với học sinh kém: "Sao em lại quên làm bài tập?!" "Câu hỏi dễ thế này mà cũng làm sai?!"
Dù sao thì lão cũng luôn bới ra được lỗi: biểu cảm chưa tới, phát âm thoại không chuẩn, tư thế quá phô trương... đúng kiểu bới lông tìm vết.
Mộc Vũ cũng phục bản thân mình thật, vậy mà nhẫn nhịn được hết cho đến ngày hôm đó.
Cảnh quay là một phân đoạn hành động, di chuyển trong địa cung, kẻ thù truy đuổi gắt gao phía sau. Mộc Vũ và Bond phối hợp ăn ý, vượt qua hết bẫy này đến bẫy khác, cuối cùng vẫn phải giáp lá cà.
Cả hai vừa tiến vào một lối đi hẹp chỉ vừa cho một người bò qua, Mộc Vũ nhoài nửa thân trên ra giao đấu vài chiêu với quân truy đuổi, nhưng liên tục bị "hạ đo ván" (NG).
Mộc Vũ biết rõ, đây là do vấn đề động tác của chỉ đạo võ thuật thiết kế. Vốn dĩ chỉ có động tác tay thì đ.á.n.h kiểu gì cũng không thể đặc sắc được.
Đây là lĩnh vực sở trường của cô, cô đ.á.n.h liều góp ý vài câu. Lão quý ông người Anh nghe xong thấy cũng có lý, liền bảo: "Được, vậy thử xem!"
Mộc Vũ thực hiện một bộ động tác chậm, giảng giải các điểm chính. Khi đ.á.n.h thật, quả nhiên trông đẹp mắt hơn nhiều. Đối phương dù ra chân hay tay, Mộc Vũ đều dựa vào bộ pháp di chuyển nhỏ gọn mà né tránh, thỉnh thoảng vươn ngón tay đ.á.n.h trả. Theo giải thích của cô, đây là kỹ thuật đ.á.n.h vào khớp xương trong võ thuật Trung Hoa, chuyên nhắm vào các điểm huyệt và gân cốt khiến đối phương tê liệt.
David liên tục vỗ tay khen hay, đợi Mộc Vũ xuống liền dứt khoát giơ ngón tay cái lên. Nhìn lão già cười rạng rỡ như nắng ban mai, Mộc Vũ chợt ngộ ra: Có phải mình chọn nhầm đường rồi không?
Thế là Mộc Vũ bắt đầu thử lớn tiếng nói ra ý tưởng của mình. Từ đó, bên cạnh "David gầm thét" lại xuất hiện thêm một "Mộc sư t.ử". Trên phim trường từ sáng đến tối chỉ nghe thấy tiếng hai người họ gào qua gào lại với nhau.
Mỗi lần tranh cãi đến mức mặt xanh nanh vàng, nhưng quay xong cả hai lại cười nói vui vẻ, vô cùng hòa thuận.
Bộ phim kéo dài năm tháng, trong thời gian đó còn bay sang Macau một chuyến để vào sòng bạc.
Trong suốt quá trình quay phim, cảm nhận sâu sắc nhất của Mộc Vũ chính là sự hợp tác với Alex.
Nam diễn viên này cực kỳ lợi hại, thuộc kiểu người lịch lãm, dịu dàng khiến người ta cảm thấy thoải mái như gió xuân.
Ban đầu Mộc Vũ luôn đanh mặt, đứng thẳng tắp, nhưng nhờ sự phối hợp của Alex mà cô ngày càng trở nên mềm mại hơn.
Khi quay cảnh ở sòng bạc Macau, Alex tự nhiên vòng tay ôm lấy eo cô, cúi đầu mỉm cười thì thầm vào tai: "Sơn ca xinh đẹp của tôi, hãy thả lỏng cơ thể đi nào. Chẳng lẽ cô muốn họ tưởng rằng tôi đang cưỡng đoạt dân nữ sao?"
Mộc Vũ tự nhiên dịu lại ngay.
Quý ông Anh quốc không phải danh hão, từ việc mở cửa xe, kéo ghế, những chi tiết nhỏ trong cuộc sống Alex đều làm cực kỳ tự nhiên. Trong những hành động của anh, bạn sẽ vô thức nuôi dưỡng được khí chất cao quý của một nàng công chúa.
Mộc Vũ bất giác nhớ tới Lưu Đông. Trong những người đàn ông cô biết, chỉ có Lưu Đông là giữ được phong thái quý ông từ đầu đến cuối.
Vì vậy, nhân vật nữ quân nhân của Mộc Vũ trong phim, từ một kẻ "đao thương bất nhập" lúc đầu đến vẻ mặt dịu dàng, đầy nữ tính về sau hoàn toàn là một sự chuyển đổi tự nhiên, không hề có dấu vết gượng ép. Chủ yếu là vì cô và Alex đã dần thân thiết cả trong phim lẫn ngoài đời.
Hôm nay là cảnh quay cuối cùng, Mộc Vũ hoàn thành nhiệm vụ và đến tiễn Bond. Hai người đứng ở tầng hai sân bay, nhìn những chiếc máy bay không ngừng cất và hạ cánh phía ngoài.
Bond rút ra một điếu xì gà, vô thức liếc nhìn Mộc Vũ. Cô mặc chiếc sơ mi trắng gọn gàng cùng quần đồng màu, thanh thoát sạch sẽ, kết hợp với kiểu tóc thời thượng, toát ra một vẻ nữ tính thoang thoảng cực kỳ đúng mực.
Cô khẽ lắc đầu, Bond định cất điếu xì gà lại túi áo nhưng bị Mộc Vũ chặn lại giữa chừng. Cô nhẹ nhàng kẹp lấy điếu xì gà, nhướng mày: "Lần nào thấy anh hút tôi cũng muốn thử xem nó có vị gì."
Máy bay lướt qua, ánh đèn quét tới, lướt qua gương mặt hai người. Trên mặt Bond là nụ cười đậm nét, đôi mắt như biết nói nhìn cô.
Mộc Vũ cũng mỉm cười nhìn anh, dường như vạn lời nói đều nằm trong sự im lặng ấy.
Cảnh tiếp theo, Bond biến mất, chỉ còn Mộc Vũ đứng tại chỗ, châm điếu xì gà trong tay, nhìn chiếc máy bay trên đường băng, rít một hơi thật mạnh nhưng rồi ho sù sụ cả buổi.
Lưng cô từ từ thẳng lên, vai thu về phía sau, ngẩng đầu nhìn trời, khôi phục lại dáng vẻ quân nhân nghiêm nghị như lần đầu gặp mặt.
Đây là kết cục sau ba ngày thương thảo giữa "Mộc sư t.ử" và "David gầm thét". Trong kịch bản gốc, đó là một nụ hôn nồng cháy giữa Bond và Miss Lâm.
Mộc Vũ nói không được: "Lão già, cái này không phù hợp với quốc tình Trung Quốc của chúng tôi. Là một phụ nữ gia đình nề nếp, sẽ không bao giờ theo đuổi cái lão lưu manh người Anh như thế đâu."
David bảo phải thế mới đúng: "Bond là ai chứ? Người tình quốc dân đấy! Bộ phim này từ đầu chí cuối chỉ mới chạm tay một tí, hôn nhẹ hai cái, vạn nhất khán giả tưởng Bond 'không làm ăn gì được' thì tính sao? Đoạn cuối chúng ta phải cho khán giả thấy tí 'thịt' chứ!"
Mộc Vũ bảo: "Lão đồng chí này ông làm loạn quá rồi, đừng mang cảm xúc cá nhân vào công việc. Vì muốn tưởng niệm mối tình đầu của mình mà sắp xếp cái tình tiết không đáng tin thế này à?"
David trợn mắt thổi râu: "Lão đồng chí này chính là muốn tưởng niệm tình đầu đấy, thì sao nào?!"
Mộc Vũ im lặng hồi lâu. Tranh cãi cũng là một môn nghệ thuật, ai cũng hy vọng gặp được đối thủ xứng tầm, như Gia Cát Lượng khua môi múa mép với quần hùng, thế mới sướng. Đằng này đang cãi nửa chừng thì IQ đối phương bỗng tụt xuống mức đứa trẻ ba tuổi, ăn vạ lăn đùng ra đất, thật là mất hứng.
Mộc Vũ vẻ mặt bất lực xòe hai tay ra, cam chịu nói: "Vậy nếu ông không cần doanh thu phòng vé ở đại lục Trung Quốc nữa thì cứ việc làm thế đi!"
"David gầm thét" lập tức vứt mũ cởi giáp, chạy mất dép.
