Sau Khi Tham Gia Show Chia Tay, Tôi Nổi Tiếng, Tra Nam Phát Điên - Chương 37: Đời Người Rốt Cuộc Có Thể Gây Ra Cái Họa Lớn Đến Mức Nào?

Cập nhật lúc: 31/07/2026 02:00

Tống Minh Triều phì cười. "Thế mà lại có chuyện tốt như vậy sao?"

Sắc mặt Lục Hành Chu lập tức tối sầm: "Để tránh..."

Anh ta nghiêm mặt, nói đầy chính khí, nhưng còn chưa kịp nói hết câu đã thấy Tống Minh Triều vòng qua người mình rồi đi thẳng. Đến một chữ cũng chẳng để lại.

Lục Hành Chu chỉ đành ho khan hai tiếng, tự cứu vãn chút thể diện.

Đúng lúc anh ta quay người định đi tìm NPC để làm nhiệm vụ, Tống Minh Triều lại vừa đi giật lùi vừa quay trở lại.

"Tôi chẳng phải đã nói rồi sao, chúng ta nên giữ..."

Lục Hành Chu thấy Tống Minh Triều quay lại tìm mình, trong lòng âm thầm vui sướng, nhưng ngoài miệng vẫn cứng rắn.

Chỉ là anh ta còn chưa nói hết, Tống Minh Triều đã nở một nụ cười tà mị, giơ thẳng một tay lên phía đỉnh đầu anh ta: "Lục Hành Chu, tóc giả của anh..."

Cô còn chưa dứt lời, chiếc vòng đo nhịp tim trên tay Lục Hành Chu đã vang lên liên hồi.

Tít! Tít! Tít!

Chỉ số nhịp tim lao thẳng lên 160!

Ba giây sau, giọng của đạo diễn Hồ vang lên khắp biệt thự: "Xin chúc mừng cô Tống đã hoàn thành thử thách của ngày hôm nay!"

[??? Ảnh đế Lục chẳng phải không thích Tống Minh Triều sao? Cô ấy chỉ mới giơ tay lên, còn chưa chạm vào anh ấy mà tim đã đập loạn thế kia?]

[Đúng vậy, chuyện gì thế này?]

[Tôi hiểu rồi! Ảnh đế Lục bảo phải giữ khoảng cách với Tống Minh Triều là vì cứ đến gần chị Tống là anh ấy lại không kiềm được mà rung động!]

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Tống Minh Triều cười híp mắt thu tay lại, nhịp tim của Lục Hành Chu mới dần dần hạ xuống.

Chuyện anh ta đội ba miếng tóc giả, tuyệt đối không thể để cư dân mạng biết được. Anh ta cảnh giác lùi thêm mấy bước, cố giữ khoảng cách an toàn.

Thấy vậy, Tống Minh Triều bỗng nổi hứng trêu chọc, cố ý bước lên phía trước một bước nhỏ: "Cô..."

Lục Hành Chu lập tức lùi liền ba bước lớn. Nhịp tim vốn vừa mới hạ xuống của anh ta bỗng tăng vọt trở lại.

Tít! Tít! Tít!

Tiếng cảnh báo vang lên không ngừng. Ngay sau đó, giọng của đạo diễn Hồ lại truyền ra từ hệ thống phát thanh: "Cô Tống, xin đừng hoàn thành nhiệm vụ lặp đi lặp lại!"

[Ảnh đế Lục, cái động tác lùi ba bước của anh là nghiêm túc đấy à?]

[Tôi hiểu rồi! Tôi hiểu hết rồi! Sau khi chia tay, Ảnh đế Lục mới phát hiện mình đã yêu Tống Minh Triều, nên mới vạch rõ ranh giới với Ngu Vãn Nhu. Bây giờ đúng là màn truy thê đến lò hỏa táng rồi!]

[Đưa b.út đây, để cậu viết luôn đi.]

Tống Minh Triều chơi chán rồi, liền đi tìm NPC khác.

Lục Hành Chu cũng bình tĩnh lại, đi đến chỗ NPC trên sân thượng để làm nhiệm vụ.

Nhiệm vụ của anh ta cũng giống hệt. Chọn "bạn gái" của mình, tức Tống Minh Triều, trong mười bức ảnh.

Vừa xem ảnh, anh vừa đưa ra những lời phân tích, đ.á.n.h giá ngắn gọn. Chẳng mấy chốc đã khoanh vùng được hai bức.

Một bức là cô gái mặc bộ đồ ngắn tay, quần đùi đồng bộ của trà nhài Mật Trà, đứng trên một bục sân khấu khá đơn sơ.

Bức còn lại là một cô gái cầm ô, chân trần đứng trên tảng đá giữa hồ sen. Cô mặc chiếc váy cổ phong màu hồng khói nhạt đã hơi thấm ướt bởi màn mưa bụi, mái tóc đen dài như thác nước buông xuống sau lưng, khí chất thanh nhã vô cùng.

Khóe môi Lục Hành Chu cong lên đầy tự tin: "Bức này… Bắp chân hơi to, da cũng ngăm hơn một chút, lại còn mặc kiểu trang phục câu sự chú ý như thế này, xuất hiện ở một nơi khá quê mùa. Đúng với phong cách từ trước đến nay của Tống Minh Triều. Vậy nên... người này hẳn là Tống Minh Triều."

Nói xong, anh chuyển sang bức ảnh chụp ở hồ sen: "Còn người này… Mái tóc dài như thác, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo, làn da trắng mịn đều màu, khí chất lạnh lùng xuất chúng, mọi thứ đều vừa vặn đến hoàn mỹ… Một người hoàn hảo như vậy, chắc chắn là cô Ngu Vãn Nhu."

Sau khi phân tích đâu ra đấy, trên gương mặt Lục Hành Chu hiện lên ba phần đắc ý, ba phần thờ ơ, ba phần ngông nghênh cùng... một phần ngốc nghếch trong trẻo.

Anh ta đưa máy tính bảng trả lại cho NPC.

Trong lòng NPC chỉ có một suy nghĩ: Quá đặc sắc, đúng là quá đặc sắc.

"Thầy Lục, nhiệm vụ vòng này... được 0 điểm."

Sắc mặt Lục Hành Chu lập tức thay đổi.

Không điểm?

Sao có thể?

Nếu người mặc bộ đồ trà nhài Mật Trà đó không phải Tống Minh Triều thì còn có thể là ai?

Anh ta hoàn toàn không tin mình đoán sai, kiên quyết yêu cầu NPC giải thích. NPC cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, mỉm cười đáp: "Thầy Lục, chương trình có quy định không được tiết lộ danh tính người trong ảnh để tránh gây ảnh hưởng đến người liên quan."

Lục Hành Chu nhíu c.h.ặ.t mày: "Rõ ràng tôi chọn đúng. Tại sao lại bảo tôi chọn sai? Có phải cậu nhìn nhầm đáp án rồi không?"

NPC vẫn cười đáp: "Thầy Lục, đúng là thầy chưa hoàn thành nhiệm vụ lần này. Mong thầy tuân thủ quy định của chương trình."

"Không thể nào."

"Là cậu làm sai hay không thì chính cậu biết rõ."

"Tôi yêu cầu đổi nhân viên khác đến kiểm tra, xem rốt cuộc là cậu nhìn nhầm hay tôi chọn sai."

NPC sáng sớm đã phải đi làm vốn đã bực bội. Ban đầu cậu còn định tuân thủ quy định, không tiết lộ danh tính khách mời. Nhưng Lục Hành Chu cứ dây dưa mãi khiến cậu phiền đến phát điên.

Cuối cùng cậu nhắm mắt, c.ắ.n răng, dứt khoát nói luôn: "Người mặc bộ đồ trà nhài Mật Trà là cô Ngu. Đó là ảnh cô ấy chụp khi tham gia buổi giới thiệu sản phẩm mới của Mật Trà cách đây hai năm. Còn bức ảnh ở hồ sen… Là bộ ảnh kỷ niệm lễ trưởng thành năm mười tám tuổi của cô Tống."

NPC nói một hơi xong xuôi, trên mặt còn lộ rõ vẻ uất ức, như thể đang hỏi Lục Hành Chu— Anh hài lòng chưa?!

Hiện trường chìm vào im lặng c.h.ế.t ch.óc. Khán giả trước màn hình… cũng im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Trong phòng quan sát, Ngu Vãn Nhu vẫn đoan trang ngồi trên sofa càng im lặng c.h.ế.t ch.óc hơn.

Cuối cùng, cư dân mạng là những người sống lại trước tiên.

[Đội quân bình luận của trẫm đâu rồi?]

[Vừa nãy ngượng quá không dám nhìn, hai tay bận che mắt nên không gõ bình luận được.]

[Tôi thì khác. Tay tôi dùng để bịt tai. Anh ta dám nói nhưng tôi lại không dám nghe.]

[Làm thế nào để chỉ trong một trò chơi có thể đắc tội cùng lúc hai người và cả một nhãn hàng.]

...

Lục Hành Chu thất thần như người mất hồn. Anh ta cứng đờ mặt chịu đựng đến giờ nghỉ trưa.

Vừa vào nhà vệ sinh, anh ta lập tức lén lấy điện thoại ra. Mở bảng tìm kiếm nóng lên xem, bầu trời trước mắt hoàn toàn sụp đổ.

#Mật Trà Lên Tiếng Sau Khi Bị Chê Quê Mùa#

#Đời Người Rốt Cuộc Có Thể Gây Ra Cái Họa Lớn Đến Mức Nào#

#Khoa Học Chứng Minh Những Chuyện Ngượng Ngùng Thường Dễ Khiến Người Ta Nhớ Nhất#

#Lục Hành Chu#

Cùng hàng loạt chủ đề khác đều bùng nổ, cư dân mạng cũng đang bàn tán sôi nổi.

[Từ fan qua đường chuyển thành anti Lục Hành Chu rồi. Bộ đồ Mật Trà là đồ của trai quê à? Chính anh ta còn uống Mật Trà đấy.]

[Có ai quan tâm sống c.h.ế.t của fan couple Vũ Lộ không? Hóa ra đường chúng tôi gặm từ trước đến nay đều là giả. Anh ta không nhận ra ảnh của chị nhà thì thôi, còn chê cô ấy chân to da đen. Mắt tôi tối sầm luôn rồi.]

[Lục Hành Chu thích Tống Minh Triều là thật rồi. Đối diện ảnh của Tống Minh Triều mà khen hoàn hảo như thế, không phải yêu thì là gì?]

Đám cư dân mạng vốn rất giỏi tưởng tượng lập tức lao vào viết tiếp câu chuyện.

Truyền tới truyền lui, cuối cùng biến thành: Sau khi chia tay, Lục Hành Chu mới nhận ra người mình thật sự yêu là Tống Minh Triều. Bây giờ đang bước vào hành trình truy thê đến lò hỏa táng.

Những lời anh nói lúc đoán ảnh vừa rồi… Thực ra đều là cố ý. Anh ta cố tình nói ngược, mục đích là hạ thấp Ngu Vãn Nhu để lấy lòng Tống Minh Triều.

Lục Hành Chu lướt qua một lượt, sắc mặt càng lúc càng đen. Anh ta vội vàng mở WeChat, gửi cho Ngu Vãn Nhu một tin nhắn giải thích.

Thế nhưng, thứ hiện ra trước mắt chỉ là một dấu chấm than màu đỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.