Sau Khi Thành Nữ Phụ Độc Ác, Ta Bắt Cóc Luôn Phản Diện - Chương 293

Cập nhật lúc: 25/02/2026 23:14

“Ngay khoảnh khắc đại chiến lại nổ ra, trên tế đàn bỗng nảy sinh biến cố.

Lò luyện đan vốn đang đặt trên Liệt Diễm Phần Thiên tỏa ra hào quang rực rỡ.”

Cùng lúc đó, nắp lò vừa bay lên đã rơi lại thân lò, phát ra một tiếng “boong" vang dội.

“Không xong!

Đan lò sắp nổ!"

Vừa dứt lời Liễu lão tổ, một luồng sức mạnh khổng lồ từ đan lò ập tới.

Luồng sức mạnh đó mang theo hơi nóng rực cháy vô cùng, như muốn nung chảy con người ngay lập tức.

Miếng ngọc bội thuộc tính băng trên người Tô Man và chuỗi hạt trai đều vỡ tan thành bột cám trong nháy mắt, đủ thấy uy lực phát ra từ đan lò lớn đến nhường nào.

Sắc mặt mọi người đang định ra tay lập tức biến đổi.

Đan lò này cháy trên Liệt Diễm Phần Thiên gần vạn năm mà không nổ, ngoài trừ vật liệu luyện chế đặc biệt, còn vì phần lớn hỏa lực đã bị linh hồn hấp thụ.

Giờ linh hồn đã thoát ra, đan lò tự nhiên không chịu đựng nổi.

Thấy đan lò có thể nổ bất cứ lúc nào, mọi người vô cùng lo lắng.

Nên biết rằng đan lò đã bị Liệt Diễm Phần Thiên thiêu đốt gần vạn năm, uy lực ngọn lửa chứa trong đó không phải đám tu sĩ Nguyên Anh này có thể kháng cự.

Một khi đan lò nổ, không nói đến mảnh vỡ, chỉ riêng uy lực sinh ra khi nổ đã có thể đ-ánh họ tan xác, lúc đó không một ai mong sống sót rời khỏi đây.

Nhận thức được điều này, mấy lão quái vội cuốn lấy đám hậu bối bên cạnh lao ra ngoài tháp.

Liễu lão tổ vì đứng gần Tô Man nên thuận tay cuốn lấy cô.

Lão quái tiên sơn thấy vậy cũng không tiếp tục tranh giành nữa, lúc này mạng sống là quan trọng nhất.

Về phần Tô Man, đợi ra khỏi Luyện Hồn Tháp rồi tính, dù sao cũng không chạy thoát được.

Khi bị Liễu lão tổ cuốn đi, Tô Man chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng.

Tuy rất khó chịu nhưng lúc này tình cảnh của cô hoàn toàn không do cô quyết định nữa.

Khi mọi người lần lượt lao ra khỏi đỉnh tháp, trên đỉnh tháp bỗng vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa, tiếp đó là một luồng sức mạnh khổng lồ ập tới.

Luồng sức mạnh này rõ ràng khác với lúc nãy, lúc nãy mang theo nhiệt độ nóng bỏng, còn luồng này lại mang theo chấn động linh lực.

Dù được Liễu lão tổ bảo vệ bên cạnh, Tô Man vẫn cảm nhận được.

Sau đó cô thấy mắt tối sầm lại, khi mở mắt ra lần nữa, c-ơ th-ể đang rơi xuống với tốc độ cực nhanh, và phía dưới cô là vùng biển rộng lớn bao la vô tận.

Trong chớp mắt, Tô Man chợt nhận ra mình đã bị truyền tống ra khỏi bí cảnh Tiểu Động Thiên.

Tuy không biết tại sao chưa đến ba tháng mà bí cảnh đã đóng cửa, nhưng trong lòng Tô Man vẫn dâng lên một niềm vui sướng tột độ.

Cô vội tế ra Cẩm Vân Lân định bỏ trốn.

Khi bí cảnh đóng cửa, người bên trong sẽ tự động bị truyền tống ra ngoài.

Nơi truyền tống của mỗi người là ngẫu nhiên, nhưng thường là ở gần Tiểu Động Thiên.

Ý nghĩ này vừa hiện ra, động tác của Tô Man bỗng khựng lại.

Cẩm Vân Lân này có lẽ tránh được sự dò xét của tu sĩ Kim Đan, nhưng chắc chắn không tránh được thần thức của mấy lão quái Nguyên Anh.

Nếu điều khiển Cẩm Vân Lân bỏ trốn, chắc chắn sẽ bị đám Nguyên Anh đó phát hiện.

Bị Liễu lão tổ bắt đi có lẽ còn một tia hy vọng sống, nhưng nếu rơi vào tay đám lão quái tiên sơn thì chưa biết chừng.

Hơi do dự, Tô Man xoay người một cái, lao nhanh xuống biển.

Cùng lúc đó, cô chấn động linh lực, quần áo quanh thân rách nát, nội y Kim Ti Nhuyễn Giáp được thu vào nhẫn trữ vật, Cẩm Vân Lân hóa thành một chiếc đuôi cá bao bọc đôi chân Tô Man.

Giây tiếp theo, Tô Man hóa thân thành một mỹ nhân ngư xinh đẹp nhảy vào trong biển.

Tô Man vừa nhảy xuống biển, vài luồng thần thức đã bắt đầu lùng sục kỹ lưỡng vùng xung quanh, trong đó có một luồng khóa c.h.ặ.t lên người Tô Man.

Da đầu Tô Man tê dại, không dám có thêm bất kỳ cử động thiếu suy nghĩ nào.

Bị bắt lúc này, nhẫn trữ vật chắc chắn sẽ lộ ra.

Nếu đối phương chỉ cướp bảo vật thì còn đỡ, nếu g-iết người đoạt bảo thì coi như xong đời.

Tô Man cũng biết khí hồn đó là một quả b.o.m hẹn giờ, ngày nào còn ở trên người cô thì ngày đó cô không được yên ổn.

Tất nhiên nếu phải giao ra, cô chỉ có thể giao cho Liễu lão tổ, còn đám tu sĩ Nguyên Anh tiên sơn thì cô chẳng thèm nghĩ tới.

Bởi vì tác phong của tiên sơn vừa nhìn đã thấy chẳng khác gì ma tu, nếu rơi vào tay họ sợ là chỉ có con đường ch-ết.

Nhưng dù xử lý khí hồn thế nào, hiện tại Tô Man cũng không dám lộ dấu vết, vì bên ngoài không chỉ có Liễu lão tổ mà còn có người của tiên sơn.

Nghĩ vậy, Tô Man dần dần thả lỏng nhịp thở, ngay cả đuôi cá cũng không vẫy nữa, mà hoàn toàn thả lỏng bản thân, để c-ơ th-ể trôi theo sóng biển một cách tự nhiên.

Những con sóng xung quanh dập dìu nhẹ nhàng, như một bàn tay ấm áp khẽ chạm vào làn da cô.

Hơi thở của Tô Man dần bắt nhịp với sóng nước.

Khoảnh khắc này, cô không còn là sinh vật biển nữa mà hóa thành một đóa hoa sóng, trôi dạt khắp nơi theo dòng hải lưu.

Cứ như vậy qua một lúc, Tô Man cảm thấy luồng thần thức khóa trên người mình biến mất.

Trái tim cô hơi thả lỏng, hoàn toàn hòa nhập vào đại dương.

Trên vùng biển mênh m-ông vô bờ bến này, Tô Man cứ trôi theo dòng nước như thế suốt mấy ngày, chẳng biết đã trôi đến vùng biển nào.

May mà trên người cô có đủ hạt tránh nước, nếu không thật sự không thể ở dưới biển lâu như vậy.

Khi cảm thấy đám lão quái sẽ không đuổi tới đây, Tô Man mới tìm một hòn đảo nhỏ không người, chậm rãi bơi lên bờ.

Tô Man biết hiện giờ người của tiên sơn và vùng biển chắc chắn đang lùng sục cô khắp nơi, lúc này tốt nhất nên tránh xa đám đông.

Nhưng Tiểu Khôi không biết ở đâu, cô muốn tìm nó thì chỉ có thể đến các hòn đảo để hỏi thăm.

Dù chủ nhân và thú nuôi có khế ước nguyên thần, cảm nhận được nhau, nhưng cũng chỉ trong một phạm vi nhất định, khoảng cách quá xa thì không cảm thấy gì.

Không biết Tiểu Khôi có dùng tấm Vạn Lý Độn Địa Phù kia không, nếu đã dùng thì việc tìm thấy nó lại càng khó khăn hơn.

Ngồi bên bờ biển nhìn mặt nước một hồi lâu, cuối cùng Tô Man b.úi hết tóc lên.

Nhìn hình ảnh mình trong nước hoàn toàn biến thành một diện mạo khác, lòng Tô Man bỗng thấy vững tâm hơn, thế này chắc không ai nhận ra cô nữa!

Nghĩ đoạn, Tô Man đưa thần thức vào nhẫn trữ vật.

Cô định lấy khí hồn ra, nhưng khi nhìn thấy tình hình bên trong, Tô Man không khỏi ngạc nhiên thốt lên một tiếng “ơ", khí hồn đó vậy mà đã dung hợp với thanh tiểu kiếm hình lá liễu rồi.

Liễu Như Phong từng nói, nguyên thần pháp khí ngoài yêu cầu cực cao về vật liệu luyện chế, còn phải nhận được sự công nhận của khí hồn.

Không phải pháp khí nào cũng làm được nguyên thần pháp khí, và một khi khí hồn đã chọn định pháp khí mà nó muốn dung nạp thì sau này không thể thay đổi được nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Thành Nữ Phụ Độc Ác, Ta Bắt Cóc Luôn Phản Diện - Chương 293: Chương 293 | MonkeyD