Sau Khi Thành Nữ Phụ Độc Ác, Ta Bắt Cóc Luôn Phản Diện - Chương 324

Cập nhật lúc: 25/02/2026 23:20

“Thoắt cái lại ba ngày trôi qua, Liễu Như Phong vẫn luôn quan sát tình hình bên ngoài sơn động, không hề tọa thiền tu luyện.”

Tô Man nâng mắt quét nhìn xung quanh một lượt, thấy Liễu Như Phong đang ngồi bên cửa động quan sát tình hình bên ngoài, nàng xoay bước chân, mỉm cười rạng rỡ đi tới.

Tô Man hoàn toàn không biết lúc yêu hỏa trong c-ơ th-ể nàng nhảy động, xung quanh nàng sẽ tỏa ra một luồng khí tức mị hoặc đến cực điểm.

Mặc dù lúc này yêu hỏa đã hoàn toàn yên tĩnh trở lại, thế nhưng luồng mị sắc kia vẫn còn lưu lại trong c-ơ th-ể, cho nên mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười, mỗi cử chỉ hành động đều mang theo một loại mê hoặc khó diễn tả thành lời.

Cảm nhận được có người đi về phía mình, thần thức quét qua, khi nhìn thấy người tới, thân thể Liễu Như Phong tức khắc căng cứng.

Mãi đến khi Tô Man tới gần, hắn mới mỉm cười quay đầu nhìn nàng nói:

“Tiểu Man, cuối cùng ngươi cũng ra rồi, ta còn tưởng ngươi định ở luôn bên trong bế quan đấy."

Tô Man mím môi cười, chưa đợi nàng mở miệng trả lời, Liễu Như Yên ở cách đó không xa lại hừ lạnh một tiếng nói:

“Ả ta đang tu luyện?

Nhìn cái bộ dạng như vừa bị người ta chà đạp của ả kìa, giống đang tu luyện sao?

Còn không biết một mình trốn ở bên trong làm cái gì nữa?!

Cũng không biết là có bao nhiêu đói khát!"

Sau khi nghe bài giảng về trận pháp của Tô Man, Liễu Như Yên vẫn luôn tưởng rằng Tô Man là một kỳ nữ tinh thông trận pháp, trong lòng vô cùng kính nể.

Nào có ngờ tới ả ta lại chính là người đàn bà mập mờ với Phùng Tam kia, Liễu Như Yên vốn dĩ đã có cảm giác bị lừa dối, nay thấy Liễu Như Phong cũng bị người phụ nữ này câu mất hồn, trong lòng vô cùng khó chịu, lời nói tự nhiên cũng trở nên chua ngoa khắc nghiệt.

Nghe thấy những lời nói không kiêng nể của Liễu Như Yên, Tô Man khẽ nhíu mày, Liễu Như Phong lại trực tiếp khiển trách:

“Như Yên, đừng có ăn nói bừa bãi!"

Nói xong, lại thông qua thần thức truyền âm, riêng tư giáo huấn Liễu Như Yên vài câu.

Liễu Như Yên cười nhạo một tiếng, truyền âm đáp lại:

“Nhị ca từ khi nào lại trở nên giống hệt Liễu Yêu Nhiêu vậy?"

Liễu Như Yên tuy không nói giống ở chỗ nào, nhưng Liễu Như Phong lại hiểu ý của Liễu Như Yên, Liễu Yêu Nhiêu suốt ngày xoay quanh đàn ông, rời khỏi đàn ông là sống không nổi, hiện tại hắn cũng bắt đầu xoay quanh phụ nữ rồi.

Liễu Như Phong nhíu mày, không thèm để ý đến Liễu Như Yên nữa mà nhìn Tô Man nói:

“Tiểu Man, Liễm Tức Trận này của ngươi hiệu quả khá tốt."

Tô Man biết lớp da này của mình hiện tại dễ khiến người ta ghen tị, tuy bất mãn với lời của Liễu Như Yên, nhưng cũng không thật sự để tâm.

Vạn vật chúng sinh, miệng lưỡi thế gian, nàng không thể chặn miệng tất cả mọi người được, đối với loại người thích chiếm thế thượng phong bằng lời nói này, phớt lờ họ là cách tốt nhất, không đáng để tức giận với họ.

Suy nghĩ như vậy, Tô Man nói:

“Liễu tiền bối, chiếc áo choàng này trả lại cho huynh."

Sau khi biết cách giải khóa xiềng xích, Tô Man định nhanh ch.óng quay về nội lục.

Ngay cả khi cụm Hồng M-ông Ly Hỏa kia đã bị người ta lấy mất, nàng cũng có thể thuê một động phủ ở Đan Đạo Thành để từ từ giải khóa cho Tiểu Khôi.

Tuy rằng thời gian có thể lâu một chút, nhưng tóm lại là đã có phương hướng, cho nên Tô Man dự định sau khi rời khỏi đảo này, sẽ quay trở về hòn đảo có truyền tống trận ở Thập Tam Châu kia.

Mặc dù ban đầu là nàng nhìn trúng chiếc áo choàng này trước, nhưng nếu không có Liễu Như Phong can thiệp, nàng cũng không có được Lam Nhan Kiếm, cho nên chiếc áo choàng này vẫn phải trả lại cho đối phương.

Thấy Tô Man đưa áo choàng tới, Liễu Như Phong vội xua tay nói:

“Tiểu Man, chiếc áo choàng này hợp với phụ nữ mặc, ngươi cứ giữ lấy đi."

Lời của Liễu Như Phong vừa dứt, Liễu Như Yên lại phát ra một tiếng cười nhạo, hai đứa em gái đều ở đây cả, hắn vậy mà lại tặng cho một người ngoài!

Tô Man và Liễu Như Phong đều không để ý đến Liễu Như Yên.

Nghe thấy lời của Liễu Như Phong, Tô Man lấy từ trong túi trữ vật ra một cái hộp đưa cho Liễu Như Phong nói:

“Nếu đã như vậy, chiếc áo choàng này ta nhận lấy, vật phẩm trong hộp xin tặng cho Liễu tiền bối."

Vật phẩm trong hộp là viên tam giai tị thủy châu kia, nàng sắp quay về nội lục rồi, viên tam giai tị thủy châu này cũng không dùng tới nữa, chẳng thà để lại cho người cần dùng.

Tam giai tị thủy châu giá trị xa xỉ, hẳn là có thể bù đắp giá trị của chiếc áo choàng rồi.

Liễu Như Phong vốn không muốn đồ của Tô Man, nhưng nghĩ tới mình tặng Tô Man áo choàng, Tô Man tặng lại đồ cho mình, có cảm giác như đang trao đổi tín vật định tình vậy.

Ý nghĩ này vừa nảy ra, lời nói thốt ra liền đổi thành:

“Vậy thì cảm ơn Tiểu Man nhé."

Sau khi Liễu Như Phong nhận lấy chiếc hộp, Tô Man quay mắt nhìn ra bên ngoài động.

Liễu Như Phong cũng theo tầm mắt của Tô Man nhìn ra ngoài, nói:

“Hiện tại bên ngoài động tuy vẫn còn không ít ma vật, nhưng đã không còn nhiều con tam giai như vậy nữa.

Qua một thời gian nữa, hẳn là có thể giải tán hết."

Chằm chằm nhìn ra ngoài động một hồi, Tô Man nói:

“Nếu số lượng ma vật tam giai không nhiều, chúng ta có thể ra ngoài săn g-iết."

“Khoảng hai mươi con đi, lúc này ra ngoài vẫn có chút mạo hiểm."

Nhíu mày suy nghĩ một chút, Tô Man nói:

“Ta ở đây còn có một bộ trận pháp, thích hợp cho các tu sĩ cùng cấp bố trận, chín vị Kim Đan tu sĩ các vị mượn trận pháp này ra ngoài chắc không có vấn đề gì."

Mọi người đi ra vốn dĩ là để săn g-iết ma vật, nếu không phải bị bao vây thì không ai muốn nghẹn ở đây cả, nghe thấy lời của Tô Man, Liễu Như Phong tức khắc nổi hứng:

“Trận pháp gì vậy?

Nói ta nghe xem nào."

Thực ra cũng không phải trận pháp gì đặc biệt, chính là Ngũ Hành Trận, Tam Giác Trận thích hợp cho tu sĩ cấp cao dẫn dắt cấp thấp, Ngũ Hành Trận lại thích hợp cho tu sĩ cùng cấp tác chiến.

Mặc dù khi đối kháng với đàn thú có nhược điểm nhất định, nhưng bọn họ dù sao cũng là tác chiến với ma vật cùng cấp, ngược lại cũng không có vấn đề gì lớn, cho nên Tô Man liền nói trận pháp cho Liễu Như Phong biết.

Nghe Tô Man giảng xong, mắt Liễu Như Phong sáng lên:

“Ta đi gọi bọn họ tới đây ngay, ngươi giảng kỹ cho chúng ta nghe một chút."

Nói xong, Liễu Như Phong đứng dậy gọi tám vị Kim Đan tu sĩ đang tọa thiền kia dậy.

Lúc Tô Man giảng bài cho chín vị Kim Đan tu sĩ, Liễu Như Yên, Liễu Yêu Nhiêu, cùng với ba vị Trúc Cơ tu sĩ khác cũng đều lại gần nghe lỏm.

Bọn họ biết trận pháp Tô Man dạy rất hay, lúc này tự nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội.

Sau khi Tô Man giảng xong, Liễu Như Phong lại hỏi Tô Man xem có trận pháp nào khác thích hợp để đối kháng với ma vật không, thấy Tô Man bảo không còn nữa, hắn lúc này mới để tám vị Kim Đan tu sĩ khác thực địa luyện tập một chút, còn hắn thì thông qua Thiên Lý Truyền Tấn Phù truyền trận pháp về các đại châu.

Trước đó Tam Giác Trận mà Tô Man dạy cho họ cũng sớm đã được truyền bá khắp các đảo ở Thập Tam Châu rồi.

Hiện tại cả Thập Tam Châu đã là châu chấu trên cùng một sợi dây, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, có phương châm tác chiến nào hay tự nhiên phải chi-a s-ẻ với nhau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Thành Nữ Phụ Độc Ác, Ta Bắt Cóc Luôn Phản Diện - Chương 324: Chương 324 | MonkeyD