Sau Khi Thành Nữ Phụ Độc Ác, Ta Bắt Cóc Luôn Phản Diện - Chương 47
Cập nhật lúc: 25/02/2026 19:07
“Thuận theo ánh mắt của Mục Thiên Thần nhìn qua, khi nhìn thấy Tô Man, lòng Tô Tình trầm xuống.”
Gần đây tông môn đâu đâu cũng truyền tai nhau chuyện Tô Man quyến rũ Mục Thiên Thần, kiếp trước Tô Man đã si mê Mục sư huynh không thôi, Tô Tình tuyệt đối không nghi ngờ việc Tô Man có thể làm ra chuyện này, nhưng nàng vạn lần không ngờ tới ánh mắt của Mục Thiên Thần lại dừng lại trên người nàng ấy.
Tô Man đang lơ đãng trò chuyện với Ngụy Giai Giao, bỗng nhiên phát hiện tiếng ồn ào xung quanh biến mất, nghi hoặc ngẩng đầu liền thấy Mục Thiên Thần sải bước đi về phía quảng trường.
Khi Tô Man ngẩng đầu, Mục Thiên Thần vừa vặn đưa mắt nhìn về phía nàng, khi ánh mắt hai người giao nhau, Mục Thiên Thần bỗng nhiên mỉm cười với nàng.
Nụ cười mê hồn này của hắn không biết đã làm mê đắm bao nhiêu thiếu nữ, Tô Man lại thầm mắng trong lòng:
'Đồ sao chổi, cười cái gì mà cười, ngươi không biết nụ cười này của ngươi khiến bao nhiêu ánh mắt muốn lột da xẻ thịt ta ra sao?!'
Tô Man vừa mắng xong liền thấy Mục Thiên Thần xuyên qua đám đông, sải bước đi về phía nàng.
“..."
Người này là chê thù hận hắn kéo tới cho nàng chưa đủ nhiều sao?!
Chương 26 026
Tân Nguyệt bí cảnh chỉ cho phép tu sĩ kỳ Luyện Khí tiến vào, trước đây cũng từng có tu sĩ kỳ Trúc Cơ cưỡng ép tiến vào, không những bị văng ra mà thậm chí còn gây ra sự bất ổn cho bí cảnh.
Vì linh khí trong bí cảnh nồng đậm, lo sợ tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn ở bên trong không khống chế được bản thân mà trúc cơ dẫn đến bí cảnh bất ổn, tam đại tông môn quy định rõ ràng, mỗi tông môn chỉ cho phép một vị tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn tiến vào bí cảnh, các tiểu tông môn và tán tu minh khác thì không được phép có đệ t.ử Luyện Khí đại viên mãn tiến vào.
Mục Thiên Thần chính là tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn mà Tiên Nhạc Tông phái ra, cũng là người dẫn đội lần này.
Thấy Mục Thiên Thần vốn luôn đối xử với người khác lạnh lùng xa cách bỗng nhiên đi về phía Tô Man, quảng trường vốn đang yên tĩnh lại càng thêm im phăng phắc tới mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, tất cả mọi người đều nhìn về phía họ, không khí tràn ngập một mùi vị bát quái.
Không để ý tới ánh mắt tò mò của mọi người, Mục Thiên Thần sải bước tới trước mặt Tô Man, thái độ thân thiết hỏi:
“Tô sư muội, c-ơ th-ể muội đã khỏe hẳn chưa?"
Nghe thấy giọng nói ôn nhu của Mục Thiên Thần, tất cả mọi người đều dỏng tai lên nghe.
Tô Man thầm nghiến răng nghiến lợi, ngẩng đầu nhìn Mục Thiên Thần, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười nói:
“Đa tạ Mục sư huynh quan tâm, c-ơ th-ể muội đã hoàn toàn khỏe rồi."
Thấy Tô Man nói xong liền nhìn sang chỗ khác, dáng vẻ không muốn tiếp tục trò chuyện với mình nữa, ý cười trong mắt Mục Thiên Thần càng đậm hơn.
Cảnh tượng này rơi vào mắt mọi người lại mang theo một vẻ cưng chiều khó tả, không ít người suýt chút nữa rớt cả cằm, những người trước đó còn bán tín bán nghi với lời đồn thổi về hai người thì giờ đây kinh hãi tới mức cằm suýt chạm đất, đóa hoa trên cao không thể với tới này thật sự đã bị nữ tu không mấy nổi bật này hái được rồi sao?
Không ít nam tu đ-ấm ng-ực dậm chân than thở, bao nhiêu mỹ nhân ái mộ hắn thì hắn không thèm để ý, lại cứ đi động tâm với cái con nhóc vàng vọt không mấy nổi bật này!
Mục sư huynh rốt cuộc là có con mắt nhìn kiểu gì vậy?
Mà cảnh tượng này rơi vào mắt Tô Tình lại càng là dư vị khó tả, nàng siết c.h.ặ.t hai tay, móng tay đ-âm sâu vào thịt mà không tự biết.
Vân Nhi và Ân Vũ Nguyệt đứng giữa đám đông, thấy Ân Vũ Nguyệt vẻ mặt âm trầm nhìn Tô Man, trong lòng Vân Nhi lóe lên một tia độc ác, ngoài mặt lại giả vờ vô ý nói:
“Ân sư tỷ, muội nói không sai chứ, Mục sư huynh quả nhiên nhìn trúng nàng ta rồi."
Ánh mắt Ân Vũ Nguyệt càng lạnh hơn như đóng băng, nàng nghiến răng hung tợn nói:
“Nàng ta tốt nhất nên cầu nguyện đừng có rơi vào tay ta trong bí cảnh."
Cuộc trò chuyện của hai người bên này Tô Man không hề hay biết, tuy nhiên nàng lại cảm nhận sâu sắc được ánh mắt đầy ác ý của Ân Vũ Nguyệt.
Đáng lẽ ra phải là Tô Tình và Ân Vũ Nguyệt đối đầu với nhau, tuy nhiên vì tin đồn giữa nàng và Mục Thiên Thần nên giờ đây nàng đã thu hút toàn bộ hỏa lực của Ân Vũ Nguyệt về phía mình.
Nghĩ đến việc mình giờ đây trở thành b-ia đỡ đ-ạn cho Tô Tình, còn Tô Tình thì thừa cơ dưỡng tinh tuệ nhuệ, trong lòng Tô Man không khỏi dấy lên một trận phiền muộn.
Mục Thiên Thần vẫn luôn quan sát Tô Man, sự thay đổi thần sắc trên mặt nàng tự nhiên không thoát khỏi mắt hắn.
Nghĩ đến sự xuất hiện của mình dường như mang tới cho Tô Man sự khốn nhiễu cực lớn, Mục Thiên Thần trong lòng không khỏi thấy buồn cười, hắn vừa định mở miệng nói gì đó thì lúc này truyền tấn phù trên người bỗng nhiên vang lên.
Mục Thiên Thần lấy ngọc phù ra, sau khi nghe xong liền nói với Tô Man một câu:
“Ta có chút việc phải rời đi một lát."
Nói xong liền vội vàng rời đi.
Lòng bát quái của Ngụy Giai Giao từ lâu đã bùng cháy hừng hực, nén tới mức khiến nàng bứt rứt khó chịu, giờ Mục Thiên Thần vừa rời đi nàng liền không nhịn được hỏi:
“Man Man, ngươi và Mục sư huynh thật sự không có gì sao?"
Tô Man c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói:
“Thật sự không có gì cả, ta thề luôn đó."
Ngụy Giai Giao bĩu môi:
“Nhưng sao ta cứ cảm thấy ánh mắt Mục sư huynh nhìn ngươi cứ tình ý nồng nàn thế nào ấy."
Tô Man đảo mắt một cái:
“Hắn vốn sinh ra đã có đôi mắt đa tình rồi, nhìn ai cũng thấy tình ý nồng nàn hết á."
Mục sư huynh chưa bao giờ nhìn thẳng Ngụy Giai Giao lấy một cái, nàng tự nhiên không thể cảm nhận được, Ngụy Giai Giao bán tín bán nghi hỏi:
“Thật sao?"
“Đương nhiên."
Tô Man đề nghị:
“Không tin lát nữa ngươi chủ động chào hỏi Mục sư huynh một cái thử xem."
Ngụy Giai Giao liên tục lắc đầu:
“Ta không đâu."
Nàng sợ Mục sư huynh không thèm để ý nàng, thế thì mất mặt ch-ết đi được.
Trong khi hai người đang nói chuyện, Tô Tình bước đi uyển chuyển đi tới.
Vừa rồi đứng xa không chú ý, giờ đi tới gần rồi Tô Tình mới phát hiện Tô Man cư nhiên đã tiến vào Luyện Khí tầng sáu.
Mặc dù tốc độ tiến cấp của Tô Man rất nhanh nhưng Tô Tình cũng không quá kinh ngạc, phải biết kiếp trước sau khi Tô Man luyện hóa Lệ Di nhỏ giọt thì tốc độ tu luyện đó còn nhanh hơn cả hiện tại nhiều.
Tô Tình tới trước mặt Tô Man đứng vững:
“Ngũ tỷ, muội nghe gia chủ nói trong tộc có việc bảo tỷ về một chuyến, tỷ chưa về sao?"
“Gần đây ta vẫn luôn bận rộn chuẩn bị vào bí cảnh, chưa có thời gian về."
Mặc dù Tô Man không mấy thiện cảm với Tô Tình nhưng đối phương đã chủ động mở lời nàng cũng không thể không đáp lại, “Lục muội có biết trong tộc xảy ra chuyện gì không?"
“Không biết ạ."
Tô Tình lắc đầu nói:
“Dạo này muội vẫn luôn bế quan, không có thời gian về tộc.
Đợi sau khi ra khỏi bí cảnh lần này chúng ta cùng về xem sao nhé, gia chủ cũng rất nhớ tỷ đó."
Thấy Tô Man gật đầu đồng ý, ánh mắt Tô Tình khẽ lóe lên, nàng liếc nhìn về phía Mục Thiên Thần vừa rời đi, giả vờ vô ý hỏi:
“Ngũ tỷ, tỷ và Mục sư huynh quen nhau như thế nào vậy?"
Biết mục đích của Tô Tình tới đây chính là vì chuyện này, trong lòng Tô Man đã sớm chuẩn bị, nàng không cần suy nghĩ liền đem lời giải thích đã nói với Ngụy Giai Giao trước đó nói lại một lần nữa.
