Sau Khi Thành Nữ Phụ Độc Ác, Ta Bắt Cóc Luôn Phản Diện - Chương 60
Cập nhật lúc: 25/02/2026 19:12
“Thiết Lân Mãng sinh ra đã là nhất giai phẩm cấp, vì bí cảnh giới hạn đẳng cấp nên không phải quá khó đối phó.
Mãng xà đẻ trứng thường là đẻ theo từng ổ, ít cũng phải có ba năm quả, nếu thực sự tìm được vài ổ thì tài nguyên tu luyện trong vài năm tới của bọn họ không cần phải lo lắng nữa.”
Nghe lời Mục Thiên Thần, trong mắt mọi người đều lóe lên một tia kinh hỉ, sự mệt mỏi trên người dường như cũng tan biến đi không ít.
Trong lòng Tô Man cũng vui mừng, dù sao hiện tại nàng vừa phải nuôi tiểu lang vừa phải nuôi Thôn Phệ Yêu Đằng, hai thứ này thứ nào cũng là cái hố không đáy.
Mà điểm cống hiến môn phái không chỉ có thể đổi lấy pháp khí cực phẩm, tài liệu luyện khí quý hiếm, đan d.ư.ợ.c, mà còn có thể đổi lấy yêu đan.
Nếu thực sự kiếm được thêm nhiều điểm cống hiến môn phái thì lương thực cho Thôn Phệ Yêu Đằng tạm thời không cần lo lắng nữa.
Thấy mọi người bị lời nói của mình cổ vũ, Mục Thiên Thần tiếp tục nói:
“Mọi người cố gắng thêm chút nữa, xung quanh đây toàn là cổ thụ, trước khi trời tối nhất định phải ra khỏi đây, nếu không tối nay chúng ta đừng hòng được nghỉ ngơi yên ổn."
Nói xong, Mục Thiên Thần nhìn về phía Tô Man, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng.
Hiện tại trong số những người này, ngoài hắn ra, người có trạng thái tốt nhất chính là Tô Man.
Không ngờ cô nương này trông mảnh khảnh yếu ớt mà lại rất có nghị lực.
Nhất thời, ấn tượng của Mục Thiên Thần đối với Tô Man lại tốt thêm vài phần.
Mà cái nhìn này tất nhiên không thoát khỏi n sắc Vũ Nguyệt vốn luôn chú ý đến Mục Thiên Thần, lòng nàng đố kỵ đến phát điên, hai tay siết c.h.ặ.t.
Từ năm tám tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy Mục Thiên Thần, người đàn ông này đã xông vào lòng nàng, từ đó về sau nàng luôn theo sát bước chân của hắn.
Mặc dù Mục sư huynh chưa bao giờ nhìn nàng thêm một cái, nhưng nàng tin rằng sẽ có một ngày huynh ấy hiểu được tâm ý của nàng và yêu nàng.
Cho nên trước đó, nàng tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai trở thành rào cản giữa nàng và Mục sư huynh!
Khi mặt trời dần lặn xuống, trong rừng ngày càng âm u, tuy tu sĩ có nhãn lực cực tốt, đêm có thể nhìn thấu vạn vật nhưng lúc này, yêu thú xung quanh cũng bắt đầu rục rịch.
Bên tai không còn chỉ có tiếng côn trùng kêu chim hót mà còn có tiếng gầm rú của đủ loại yêu thú truyền đến, nghe vô cùng rợn người trong khu rừng âm u này.
Bí cảnh ban đêm nguy hiểm hơn ban ngày rất nhiều, vì xung quanh toàn là cổ thụ chọc trời, cỏ dại cũng cao bằng đầu người, nhiều vật che chắn như vậy, có yêu thú đến gần cũng không phát hiện ra.
Mặc dù mọi người đều mệt mỏi rã rời nhưng không ai muốn dừng lại, vì họ đều biết ở lại đây qua đêm quá nguy hiểm, phải nhanh ch.óng rời khỏi đây mới được.
Mọi người đều đề cao cảnh giác, cẩn thận quan sát xung quanh, thận trọng tiến về phía trước.
Cũng không biết cứ đi như thế bao lâu, khi những hàng cổ thụ xung quanh ngày càng thưa thớt, cỏ dại ngày càng thấp bé, không còn lá cây cỏ dại che chắn, lòng mọi người cuối cùng cũng dần buông lỏng, tuy nhiên sắc mặt Mục Thiên Thần lại càng thêm cảnh giác.
Thấy thần sắc của Mục Thiên Thần, Tô Man vội vàng tung ra thần thức cẩn thận kiểm tra, nhìn một cái mới phát hiện linh khí xung quanh vô cùng hỗn loạn.
Lúc này, những người khác cũng phát hiện ra điều bất thường, bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
Ngay khi trong lòng mọi người thấp thoáng sinh ra một tia bất an, hai vị tu sĩ Đan Đạo Tông rời đi trước bọn họ một bước đột nhiên chạy tới.
Mục Thiên Thần tiến lên một bước, chủ động mở miệng hỏi:
“Vạn đạo hữu, phía trước đã xảy ra chuyện gì sao?"
Tu sĩ họ Vạn không hề giấu diếm:
“Phía trước có hai con yêu thú nhất giai đỉnh phong đang đ-ánh nh-au."
Mục Thiên Thần truy hỏi:
“Ngươi có biết là yêu thú gì không?"
“Một con là Gấu Nâu, con còn lại..."
Tu sĩ họ Vạn sắc mặt trắng bệch nói:
“Nếu ta không đoán lầm thì hẳn là một con Thôn Vân Thú."
Gấu Nâu có thân hình vô cùng to lớn, c-ơ th-ể cường tráng, bất kể là lực tấn công hay lực phòng ngự đều cực kỳ kinh người, bọn chúng cũng giống như Thiết Lân Mãng, đẳng cấp tiên thiên là tam giai.
Mặc dù vì sinh trưởng trong bí cảnh, tu vi bị hạn chế không thể đột phá nhị giai, nhưng lực chiến đấu của nó tuyệt đối không phải là thứ yêu thú nhất giai đỉnh phong thông thường có thể so sánh được.
Ngay cả tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn như Mục Thiên Thần và Vạn sư huynh gặp phải cũng sẽ tự động tránh xa một chút.
Mà Thôn Vân Thú bất kể là thân hình hay màu lông đều rất giống Báo Hoa Mai, mặc dù sức bền và khả năng chịu đựng không bằng Gấu Nâu, nhưng nhờ thân hình nhanh nhẹn, động tác linh hoạt, tốc độ cực nhanh nên cũng có thể dây dưa được với Gấu Nâu một hai phần.
Quan trọng hơn là, Thôn Vân Thú là yêu thú sống theo bầy đàn, hễ ở đây xuất hiện một con Thôn Vân Thú thì xung quanh chắc chắn không chỉ có một con này.
Nghe lời tu sĩ họ Vạn, trong mắt mọi người đều lóe lên một tia kinh hãi, Mục Thiên Thần cũng lộ vẻ nghiêm nghị.
Tu sĩ họ Vạn thu hết biểu cảm của mọi người vào mắt, dứt khoát nói:
“Ta phải nhanh ch.óng rời khỏi đây."
Mục Thiên Thần tán thành gật đầu, nhưng sực nhớ ra điều gì đó, hắn đột nhiên nói:
“Nơi này là con đường duy nhất dẫn đến bình nguyên, chẳng lẽ chúng ta phải quay lại trong rừng rậm sao?"
Quay lại rừng rậm qua đêm vào ban đêm chẳng khác nào vừa thoát hang rồng lại vào hang hổ, cũng chẳng an toàn hơn bao nhiêu.
Lúc này mọi người đoàn kết lại mới có nhiều lối thoát hơn, suy nghĩ một chút, tu sĩ họ Vạn nói:
“Mười năm trước ta từng vào bí cảnh này, biết gần đây có một hang động, chúng ta có thể đến đó trốn một chút."
Thấy Mục Thiên Thần nhíu mày không nói, dường như đang cân nhắc lợi hại, tu sĩ họ Vạn thúc giục:
“Mục đạo hữu vẫn nên nhanh ch.óng đưa ra quyết định, hai con yêu thú kia cách đây không xa, nếu còn trì hoãn tiếp..."
Tu sĩ họ Vạn chưa nói xong thì đã nghe thấy một trận tiếng thú gầm kinh thiên động địa truyền đến, chấn động đến mức màng nhĩ đau nhức, l.ồ.ng ng-ực khó chịu, linh lực trong c-ơ th-ể đều có chút hỗn loạn, mặt đất dưới chân dường như cũng theo đó mà rung chuyển một cái.
Thấy trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ hoảng loạn, Mục Thiên Thần không còn do dự nữa, hắn trực tiếp gật đầu:
“Làm phiền Vạn đạo hữu dẫn đường."
Tu sĩ họ Vạn khẽ gật đầu một cái, liền sải bước đi về một phía.
Con đường tu sĩ họ Vạn đi rõ ràng khó đi hơn lúc nãy nhiều, con đường này khá dốc, may mà cây cối rậm rạp, mọi người bám vào những thân cây bên cạnh để leo lên nên không gặp trở ngại quá lớn.
Cũng may hai con yêu thú kia đ-ánh nh-au vô cùng kịch liệt, lũ yêu thú xung quanh vì sợ hãi hai đại yêu thú đó mà đều lẩn trốn đi, không dám có chút động tĩnh gì, cho nên lúc này bọn họ đi trên đường núi cũng không gặp phải nguy hiểm gì.
Mặc dù vậy, trong lòng mọi người vẫn nôn nóng, đi đường cả ngày, thực sự là quá mệt mỏi rồi.
