Sau Khi Thành Tinh, Ta Ép Phật Tử Thành Thân - Chương 1
Cập nhật lúc: 13/09/2026 03:00
Lén nhìn vị Phật t.ử thanh quý chốn kinh thành tắm, m.á.u mũi nàng chảy đầy cả một chậu.
Sắc mặt Thôi Cảnh Duệ càng lúc càng đen, càng lúc càng đen.
Nàng chột dạ cúi đầu.
Ủa? Sao trong nước lại có một con rắn?
Nàng chộp...
Sau đó, Thôi Cảnh Duệ nhịn đến mức cả mặt đỏ bừng: "Ngươi... ngươi nhìn cái gì mà nhìn? Còn nhìn nữa, ta m.ó.c m.ắ.t ngươi ra!"
Nàng đã rút kinh nghiệm.
Lần sau lại bị bắt quả tang, nàng lập tức điên cuồng chối: "Cảnh Duệ à, người nhất định phải tin ta! Ta tuyệt đối không nghe thấy người hừ hừ hổn hển, cũng không nhìn thấy người cứ cọ tới cọ lui trên chăn đâu!"
01
Tam hoàng t.ử là con trai của vị Quý phi được sủng ái nhất.
Hoàng đế đặt rất nhiều kỳ vọng vào hắn, thậm chí còn muốn truyền ngôi cho hắn.
Nhưng Tam hoàng t.ử lại là một kẻ khác người, đã qua mười tám tuổi mà vẫn chưa thành thân.
Bệ hạ nhiều lần muốn ban hôn cho hắn nhưng lần nào cũng bị từ chối.
"Cảnh Duệ à, con không thể ích kỷ như vậy được. Không muốn cưới hoàng t.ử phi thì ít nhất cũng phải cưới một trắc phi chứ? Thật sự không được nữa thì nạp một thiếp thất cũng được mà. Tục ngữ có câu, bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại. Con là một đứa trẻ hiếu thuận, cứ nghe lời phụ hoàng và mẫu phi lần này đi. Con xem con bao nhiêu tuổi rồi? Không thành thân, sau này về già phải làm sao?"
Tam hoàng t.ử nghe mà phiền không chịu nổi, dứt khoát chuyển thẳng vào chùa, để tóc tu hành.
"Thế này thì phải làm sao đây?"
Bệ hạ và Hoàng quý phi nghĩ tới nghĩ lui, trằn trọc mãi không ngủ được. Thức trắng mấy đêm liền, quầng mắt cũng thâm đen.
Văn võ bá quan trong triều nhìn mà không chịu nổi nữa, ai nấy tranh nhau hiến kế cho hoàng đế.
Cưỡng ép, mỹ nhân kế, hạ d.ư.ợ.c...
Hoàng đế: "Không được."
Đại thần: "Bệ hạ chính trực quá rồi."
Bệ hạ thầm nghĩ, mấy cách này ông đã thử hết cả rồi, có tác dụng gì đâu.
Cưỡng ép — Tam hoàng t.ử võ công đầy mình.
Mỹ nhân kế — bản thân Tam hoàng t.ử đã đẹp hơn cả mỹ nhân.
Hạ d.ư.ợ.c — Tam hoàng t.ử cố chịu đến mức suýt phế luôn.
Hoàng đế nào còn dám thử thêm lần nữa?
"Bệ hạ, Tam hoàng t.ử chỉ là chưa quen có nữ nhân bên cạnh. Trước tiên phải để điện hạ quen dần với việc có nữ nhân ở bên đã. Trong dân gian có một vị họa sư, tranh của người này có thể nói là độc nhất vô nhị, rất được các đôi phu thê mới cưới yêu thích. Người ta thường treo tranh trong phòng, nghe nói có công hiệu kỳ diệu trong việc vun đắp tình cảm."
Bệ hạ cũng chẳng còn cách nào khác, đành đồng ý để đại thần thử một phen.
Đại thần tìm đến họa sư, vẽ ra cho ông ta một viễn cảnh vô cùng tươi đẹp:
"Nếu vẽ tốt, đây chính là đại công có ích cho xã tắc. Sau này ngươi nhất định sẽ lưu danh sử sách."
Có lưu danh sử sách được hay không thì chưa biết, họa sư nhìn hàng Ngự lâm quân đứng sau lưng đại thần, chỉ cảm thấy hôm nay nếu mình vẽ không tốt, e rằng phải bỏ mạng tại đây.
Áp lực lập tức đè nặng.
Không biết có phải vì áp lực quá lớn hay không, đúng lúc ấy, bước tranh lại thành tinh. Nàng có thể nghe, có thể nhìn, cũng có thể cảm nhận.
Bọn họ cuộn nàng lại, trải qua một đường xóc nảy rồi mang nàng đi tặng cho Thái t.ử.
Họa sư vẽ nàng trông vô cùng ám muội. Y phục trên người nàng mỏng tang, hờ hững buông trên thân thể.
Bảo là mặc rồi, hình như lại chẳng khác gì chưa mặc.
Bảo là chưa mặc, hình như vẫn có chút gì đó che trên người.
Đại thần vô cùng hài lòng.
Chỉ là lúc giao tranh cho Tam hoàng t.ử, ông ta vẫn không quên dặn hắn phải đợi mình rời đi rồi mới được mở ra.
Vừa rời khỏi tầm mắt Thái t.ử, ông ta lập tức chạy nhanh như một cơn gió.
Tam hoàng t.ử này rốt cuộc đáng sợ đến mức nào vậy?
Tam hoàng t.ử chậm rãi mở cuộn tranh ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt hắn.
Nàng lập tức ngây người.
02
Hắn đẹp quá mức rồi!
Nàng vừa e lệ vừa ngượng ngùng, thậm chí còn khẽ kéo y phục xuống thêm một chút.
Thế nhưng hắn lại nhíu đôi mày đẹp đẽ, lạnh giọng quở trách:
"Ăn mặc thế này, còn ra thể thống gì!"
Hả?
Không đúng mà.
Nàng còn tưởng hắn sẽ khen nàng đẹp chứ.
Vừa căng thẳng một cái, y phục trên người nàng lập tức biến mất sạch, còn đè luôn hắn xuống dưới thân.
Tam hoàng t.ử lập tức hất nàng ra.
Hắn chớp chớp mắt, tưởng rằng mình vừa nhìn nhầm, liền cầm cuộn tranh lên quan sát thật kỹ.
Hỏng rồi.
Mặc quần áo mà hắn còn mắng nàng "còn ra thể thống gì". Nếu để hắn nhìn thấy nàng trong bộ dạng này, chẳng phải sẽ xé nát nàng luôn sao?
Phải làm sao đây?
Trong lúc cấp bách, đầu óc nàng chợt lóe lên một ý, lập tức hóa thành dáng vẻ nam t.ử.
Tay trái cầm sách, tay phải chắp sau lưng.
Hoàn toàn là dáng vẻ của một công t.ử đoan chính nhã nhặn.
Thế này chắc được rồi chứ?
Đầu óc nàng đúng là lanh lợi.
Quả nhiên, Tam hoàng t.ử dụi mắt, rồi lại dụi thêm lần nữa. Cuối cùng, hắn treo bức tranh lên, sau đó quay người tiếp tục đọc sách.
Hắn vốn đã có dung mạo vô cùng đẹp mắt.
Dáng vẻ ấy suýt nữa còn lấn át cả nàng.
Nàng bất giác nhìn đến ngây người. Chỉ một thoáng không chú ý, cả người nàng đã bổ nhào lên lưng hắn.
Tam hoàng t.ử lập tức run lên.
Hắn vừa định quay đầu.
Hỏng rồi, hỏng rồi, sao nàng lại đắc ý đến quên cả hình thế này?
Nàng vội hóa thành một làn khói xanh, bay trở về trong tranh.
Tam hoàng t.ử vỗ vỗ n.g.ự.c, thở phào một hơi.
Nàng cũng vỗ vỗ n.g.ự.c.
Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật.
Suýt chút nữa đã bị phát hiện rồi.
03
Tam hoàng t.ử không đọc sách nữa.
Hắn chạy đến dưới tượng Phật chép kinh.
Pho tượng Phật trên án thư tỏa ra ánh kim quang, đôi mắt rũ xuống như đang mỉm cười.
Ánh sáng vàng ấy chiếu lên người, khiến toàn thân ấm áp dễ chịu.
Nàng bất giác lại gần thêm một chút, nhưng nàng không dám để Tam hoàng t.ử phát hiện, chỉ có thể ẩn đi thân hình.
Tam hoàng t.ử chép kinh Phật.
Nàng ở bên cạnh nhìn hắn.
Lông mi hắn dài thật đấy.
Nàng nằm bò bên cạnh, nhẹ nhàng thổi một hơi.
Nhìn hàng mi khẽ rung động, nàng lập tức cảm thấy thú vị.
Lại chạy sang thổi tóc hắn.
Tam hoàng t.ử rùng mình, vứt kinh thư xuống rồi bỏ đi.
Lúc thì đọc sách, lúc lại chép kinh.
Tam hoàng t.ử đúng là một nam nhân cần mẫn.
Nàng càng thích hắn hơn.
Không biết tiếp theo hắn định làm gì.
Nàng tò mò đi theo.
Sau đó phát hiện Tam hoàng t.ử đang tắm.
Hai mắt nàng lập tức sáng rực.
Tam hoàng t.ử không chỉ mặc y phục thì đẹp, không mặc y phục cũng đẹp.
Nàng nhất định phải nghiên cứu thật kỹ mới được.
Nhưng nàng vừa mới tiến lại gần, hắn đã lập tức khoác y phục lên, nhanh như chớp chui thẳng vào trong chăn.
Cả người bịt kín mít, đến một sợi tóc cũng không lộ ra ngoài.
Đáng tiếc quá.
Nàng vừa thở dài, vừa tự chuyển nhà cho mình.
Nàng treo bức họa của mình ngay đầu giường Tam hoàng t.ử. Như vậy, chỉ cần nàng cúi đầu là có thể nhìn thấy hắn rồi.
Nàng đúng là thông minh quá đi.
Ban đầu, nàng vẫn ngoan ngoãn ở yên trong tranh. Nhưng Tam hoàng t.ử ngủ ngon quá, nhìn mãi nhìn mãi, nàng lại thấy thèm, thế là chui vào trong chăn ngủ cùng hắn.
Tam hoàng t.ử ngủ say đến quên trời quên đất.
Hắn chỉ mặc một lớp trung y, vạt áo hơi mở rộng.
Nàng không nhịn được, đưa tay sờ thử.
Dưới đầu ngón tay là cảm giác trơn mịn như tơ.
Nàng cứ thế vuốt, vuốt mãi.
Toàn thân Tam hoàng t.ử run lên.
Chắc là thoải mái quá nhỉ.
Nàng cũng cảm thấy rất thoải mái.
Dựa vào người hắn rồi ngủ thiếp đi.
Vừa tỉnh ngủ, nàng đã nghe thấy một tiếng hét thất thanh.
"Ngươi... ngươi... ngươi là ai?!"
Tam hoàng t.ử vừa kinh hãi vừa khiếp sợ, sau đó chợt hiểu ra:
"Ta biết rồi, ngươi là người phụ hoàng và mẫu hậu sắp xếp tới đúng không? Mau cút xuống cho ta! Về nói với họ, đời này ta tuyệt đối không thể thành thân. Nếu họ còn ép ta nữa, bây giờ ta sẽ cạo tóc xuất gia luôn. Người đâu! Đưa nàng ta về cung cho ta!"
Nàng: "Oai bi ba b.úp."
Sau đó nhân lúc Tam hoàng t.ử quay đầu, nàng lập tức chui trở lại vào trong tranh.
