Sau Khi Thấy Bình Luận, Ái Nữ Thật Hóa Trà Xanh - Chương 5
Cập nhật lúc: 05/08/2026 11:03
Cô gái ở cửa cất điện thoại, nháy mắt với tôi.
Tôi khẽ nhếch khóe môi.
Đó là Tiểu Viên, em gái cùng lớn lên ở cô nhi viện với tôi, sau khi tốt nghiệp thì bế tắc quá nên theo đuổi con đường làm sáng tạo nội dung.
Không ngờ lại vô tình nổi tiếng.
Trên đường về nhà, Tô Minh Châu khóc suốt cả chặng đường.
Cô ta vừa về tới cửa, không nói không rằng lập tức quỳ phịch xuống đất.
"Mẹ, con thực sự biết sai rồi, sau này con sẽ không bao giờ bắt nạt em gái nữa."
"Con chỉ sợ cha mẹ không cần con nữa nên nhất thời nóng vội mới làm sai chuyện."
Tôi biết chừng mực nên thở dài lấy lệ: "Mẹ, chị trông thật sự sợ hãi lắm rồi, con không giận chị nữa đâu, mẹ cũng tha lỗi cho chị đi."
Mẹ thở dài thườn thượt, lại mắng Tô Minh Châu một trận tơi bời rồi bắt cô ta xin lỗi tôi mới coi như xong chuyện này.
Nhưng lúc về phòng, tôi lại vô tình nhìn thấy dì Triệu đang đứng trong góc khuất, ánh mắt âm hiểm ghim c.h.ặ.t lấy tôi.
Tôi quay phắt đầu nhìn lại.
Bốn mắt chạm nhau, bà ta vội vàng nặn ra một nụ cười không hề tới đáy mắt.
Tôi nhíu mày, đang thấy kỳ lạ thì dòng bình luận lướt qua.
[Bà ta không nhịn được nữa rồi.]
[Bé cưng cẩn thận, đây là mẹ ruột của thiên kim giả đấy, năm xưa chính bà ta là người cố tình tráo đổi cô.]
7
Lòng tôi chùng xuống.
Hóa ra đây chính là mẹ ruột của Tô Minh Châu.
[Hai lần trước tuy thắng nhưng chưa phải lúc để vui mừng đâu, thiên kim giả và mẹ cô ta sẽ không buông tha cho cô đâu.]
[Thảm nhất là mẹ cô cũng chẳng thương xót cô bao nhiêu, vừa nãy cô vừa về phòng xong, Tô Minh Châu đã nhận được 5 triệu tiền an ủi rồi.]
Tôi trầm tư một lát, sau đó liệt kê lại tài sản của mình.
Căn hộ lớn và tiền tiêu vặt cộng thêm chiếc thẻ đen, tính sơ sơ cũng phải năm mươi triệu rồi.
Hiện tại cổ phần chỉ là hứa miệng, nếu không có gì bất trắc thì ngày mai là lấy được thôi.
Ngày hôm sau, khi cha tôi từ nước ngoài trở về, trên tay đã chuẩn bị sẵn hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.
Cha liếc nhìn Tô Minh Châu một cái, lúc nhìn sang tôi, ánh mắt đã dịu lại hơn nhiều.
"Huyên Huyên, ký đi, xem như là sự bù đắp cho con bấy nhiêu năm qua."
Tôi không vội ký mà cẩn thận hỏi: "Cha, những tấm bưu thiếp của con... Cha có viết không ạ?"
Cha sững sờ một chút rồi lấy từ sâu trong cặp tài liệu ra một xấp bưu thiếp.
Cầu London, sông Rhine, cảnh đêm ngoài cửa sổ khách sạn, phía sau mỗi tấm đều có chữ viết của ông.
"Sợ gửi đi bị lạc nên cha mang theo người hết đấy." Ông hơi ngượng ngùng hắng giọng: "Đi đến đâu cha cũng viết một tấm, đều là dành cho con cả."
[Ông cha ruột cuối cùng cũng biết bỏ tâm tư cho con gái ruột rồi, dù muộn mất mười tám năm.]
Tôi lật từng tấm từng tấm, thấy tấm nào cũng bắt đầu bằng dòng chữ: Gửi con gái Huyên Huyên của bố.
Những nét chữ nguệch ngoạc ấy vậy mà còn có giá trị hơn cả đống trang sức trong hộp.
Hốc mắt tôi bỗng chốc đỏ hoe, nghẹn ngào nói: "Cảm ơn cha, hóa ra con cũng có ngày nhận được thư cha gửi từ phương xa về."
Hợp đồng trị giá cả trăm triệu bày ra trước mặt tôi không thèm liếc, ngược lại cứ ôm khư khư mấy tấm bưu thiếp chẳng đáng bao nhiêu tiền mà khóc đến không thở nổi.
Cha thấy tôi khóc thì lúng túng tay chân, sự áy náy trong mắt gần như trào ra, thậm chí còn giục tôi ký tên.
Ông còn đích thân dạy tôi cách xem hợp đồng, bảo là để tránh sau này bị người ta lừa.
Còn về phần Tô Minh Châu...
Tối hôm đó tôi đã thấy cô ta lén lút lẻn vào phòng dì Triệu.
Tôi rón rén đi theo, nấp ngoài cửa nghe lén một lúc.
"Mẹ, làm sao bây giờ, con tiện nhân đó mới về mà vị thế của con sắp không giữ nổi rồi!"
"Con ở nhà họ Tô lâu vậy rồi, tất cả mọi thứ của nhà này phải là của con. Con thấy hai ông bà kia đúng là mù mắt rồi, đợi con lấy được tài sản nhà họ Tô sẽ vứt cả hai vào viện dưỡng lão!"
Dì Triệu cười lạnh theo: "Mười tám năm trước đã đuổi được cô ta đi một lần thì mười tám năm sau cũng làm được thế thôi."
"Mẹ không tin, chút huyết thống quái quỷ đó mà đòi so bì được với mười tám năm mẹ con mình sớm tối có nhau à?"
Tối đó, bình luận náo nhiệt không thôi.
[Tiêu đời rồi, hai mẹ con nhà đó định dựng một màn kịch lớn, cố tình để bọn bắt cóc bắt cả hai người đi, ép cha mẹ cô phải chọn một trong hai.]
[Đứa nào bị bỏ lại, chúng nó tính bán sang vùng biên giới Miến Bắc đấy.]
Cả đêm đó tôi không ngủ được.
Không phải vì sợ mà là vì phấn khích.
Tôi tự biết vị thế của mình trong lòng cha mẹ chỉ là tạm thời.
Muốn tống khứ Tô Minh Châu, đúng lúc cần một sự kiện lớn như thế này.
8
Tan học, tôi và Tô Minh Châu cùng lên xe của gia đình.
Tài xế đội mũ và đeo khẩu trang, từ đầu đến cuối không nói lấy một lời.
Xe vừa chạy ra khỏi trường một đoạn là tôi đã nhận ra có điều không ổn.
Lộ trình về nhà thường ngày phải rẽ phải, thế nhưng hôm nay lại cứ hướng về phía ngoại ô thành phố.
[Đến rồi đến rồi, chính là chiếc xe này! Tài xế đã bị dì Triệu thuê người thay thế từ lâu rồi.]
[Thiên kim giả giờ chắc đang đắc ý lắm, chỉ đợi lát nữa tận tai nghe thấy cha mẹ chọn cô ta thôi.]
Tôi mím môi, không lên tiếng.
Ngược lại, Tô Minh Châu bên cạnh bỗng nhíu mày.
"Đây hình như không phải đường về nhà thì phải?"
Người ngồi ghế trước không trả lời.
Tô Minh Châu tức thì hoảng hốt, vội đưa tay đập cửa xe.
"Dừng xe! Mau dừng xe lại!"
Cô ta diễn rất đạt, giọng nói còn nức nở, hốc mắt cũng đỏ hoe trong tức thì.
"Ông là ai? Chú Lý đâu? Ông đã làm gì chú Lý rồi!"
Cô ta sợ đến mức toàn thân run rẩy: "Huyên Huyên... Phải làm sao đây..."
"Chúng ta gặp phải người xấu rồi phải không?"
Nếu không phải vì biết rõ nhóm bắt cóc này là do hai mẹ con nhà cô ta dàn dựng thì chính tôi cũng phải tin là cô ta đang sợ thật đấy.
Diễn sâu thật đấy.
Tôi âm thầm cười lạnh, tiếp đó thuận thế tái mặt đi, giọng nói khẽ run rẩy.
"Chị, em, em cũng không biết nữa."
"Chúng ta sẽ không bị bắt cóc thật chứ..."
"Em sợ quá, cha mẹ liệu có tìm thấy chúng ta không..."
Tôi cúi đầu nhưng đáy mắt lại xẹt qua một tia cười cực nhạt.
Xe chạy thêm nửa tiếng rồi dừng lại trước một nhà kho.
Hai chúng tôi bị lôi xuống xe, trói c.h.ặ.t cổ tay, trong nhà kho tiếp đó lại xuất hiện thêm vài gã đàn ông xăm trổ đầy mình.
Một tên trong đó bóp lấy mặt tôi, cười gằn: "Đây là thiên kim nhà họ Tô đấy à."
"Chậc chậc, da trắng thịt mềm, đợi bán đi chắc mấy gã Tây sẽ tranh nhau chơi đùa nhỉ."
[Cười c.h.ế.t, bé cưng đừng sợ, hắn ta chỉ cố tình dọa người thôi, là muốn xem cô lát nữa khóc lóc cầu xin mất mặt thế nào đấy.]
Tôi phối hợp làm ra vẻ hoảng sợ, giây sau gã đó đã gọi điện cho cha mẹ tôi trước mặt chúng tôi.
