Sau Khi Thoát Khỏi Cốt Truyện, Tôi Tái Hợp Với Người Yêu Cũ - Chương 9
Cập nhật lúc: 02/09/2026 13:03
Quả Quả dụi dụi mắt ngồi dậy trên giường: "Mẹ ơi? Mẹ đến đón con ạ?"
Trần Hạo Tân nghe tiếng liền ngẩng đầu lên.
Thấy bóng dáng Phó Trầm Chiêu đang lao tới, anh ta rút ngay một chiếc d.a.o gọt hoa quả trong túi ra chĩa thẳng về phía Quả Quả.
"Đừng mà!!!"
Tôi sải bước lao nhanh tới chắn trước mặt Quả Quả.
Thế nhưng cơ thể lại không chịu đau đớn như tôi tưởng tượng.
Tôi mở mắt ra.
Phó Trầm Chiêu đang ôm lấy vùng eo bụng.
Máu tươi trong phút chốc nhuộm đỏ thẫm chiếc áo sơ mi của anh.
Anh thậm chí không thèm nhíu mày lấy một cái, xoay tay dùng lực mạnh hất văng Trần Hạo Tân ngã ngửa ra sàn.
Đúng lúc này dàn vệ sĩ kịp thời ập vào.
Lao lên khống chế và ấn c.h.ặ.t Trần Hạo Tân xuống đất.
Những chuyện xảy ra sau đó tôi không còn nhớ rõ lắm.
Máu tươi, tiếng xe cấp cứu còi rú inh ỏi...
Phó Trầm Chiêu nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, mí mắt anh nặng trĩu rồi khép lại…
…
Trong lúc túc trực ở bệnh viện.
Hình như tôi đã mơ thấy một giấc mơ.
Sau năm năm dài đẵng đẵng.
Âm thanh hệ thống đã lâu không gặp lại vang lên trong tâm trí tôi:
[Do nguyên nhân bất khả kháng, cốt truyện đã hoàn toàn sụp đổ, hệ thống vô hiệu hóa, hệ thống vô hiệu hóa...]
Lúc tỉnh lại.
Lại biến thành tôi đang nằm trên giường bệnh.
Phó Trầm Chiêu đang truyền nước biển, ngồi ngay bên cạnh mép giường.
Tôi dụi dụi thái dương: "Sao tôi lại nằm trên giường thế này?"
Anh mỉm cười đưa tay vuốt lại lọn tóc vểnh lên trên đỉnh đầu tôi: "Thấy em ngủ ngon quá, nên muốn em nằm ngủ thoải mái hơn một chút."
Tôi bừng tỉnh, vội vã chui ra khỏi chăn định xuống giường: "Anh thấy thế nào rồi? Còn đau nhiều không?"
Phó Trầm Chiêu nắm lấy tay tôi, chỉ chỉ vào gò má mình: "Em hôn anh một cái là anh hết đau liền."
Vành tai tôi nóng bừng bừng: "Đồ thần kinh!"
"Ái chà chà, đau quá đi mất!" Phó Trầm Chiêu đột nhiên kêu lớn lên.
Tôi cuống cuồng giật áo anh lên: "Để tôi xem nào! Có phải vết thương lại bị hở ra rồi không???"
Phó Trầm Chiêu đắc ý mỉm cười, nhanh như chớp chạm nhẹ môi lên khóe miệng tôi một cái chuồn chuồn lướt nước.
Tôi: "..."
…
Phó Trầm Chiêu cường thăng khỏe mạnh.
Nên rất nhanh đã được xuất viện.
Anh giống như kẻ vô công rỗi nghề, ngày nào cũng điểm danh đúng giờ trước cửa nhà tôi.
Không phải bám đuôi đằng sau tôi cùng đón đưa Quả Quả.
Thì cũng là lái chiếc Maybach nổi bật chạy rì rì đằng sau chiếc xe điện cùng tôi đi giao đồ ăn.
Tôi hết cách chịu nổi: "Phó Trầm Chiêu! Anh không có việc gì khác để làm nữa à?! Công ty to như thế chắc là bận lắm chứ, ngày nào anh cũng bám đ.í.t tôi làm cái gì?!"
Con người này mặt dày vô tỉ: "Không bận chút nào, em không nhận ra là anh đang tán tỉnh em sao?"
Quả Quả vừa mút chiếc kẹo mút Phó Trầm Chiêu mua cho, vừa ngẩng đầu lên hỏi: "Mẹ ơi, chú nói tán tỉnh mẹ là có ý gì thế ạ?"
Mặt tôi đỏ lên, quay đầu lườm Phó Trầm Chiêu một cái sắc lẹm.
…
Trước khi đi ngủ buổi tối.
Tôi ngập ngừng hỏi Quả Quả: "Quả Quả, con thấy chú Trầm Chiêu thế nào...?"
"Chú đẹp trai lắm ạ! Chú cũng đối xử với con rất tốt nữa!"
"Vậy... nếu chú muốn sống chung với mẹ con mình, con nghĩ sao?"
Quả Quả ôm lấy má nghiêm túc suy nghĩ: "Ừm... con cảm thấy chú Trầm Chiêu cho con cảm giác giống như một người bố vậy."
Tim tôi khẽ rung lên một nhịp.
Quả Quả ôm chồm lấy tôi: "Mẹ vui thì con cũng vui! Mẹ thích thì con cũng thích!"
Tôi xoa đầu con bé: "Được rồi, ngủ đi con."
Sáng hôm sau.
Phó Trầm Chiêu lại điểm danh đúng giờ trước cửa nhà tôi.
Cùng tôi đưa Quả Quả đi học.
Nhìn Quả Quả tung tăng chạy vào trường.
Tôi rút một túi tài liệu từ trong cặp ra ném thẳng vào n.g.ự.c Phó Trầm Chiêu.
Sau đó tự mình rảo bước đi về phía trước.
Không lâu sau.
Phó Trầm Chiêu bước nhanh tới ôm chầm lấy tôi từ phía sau, giọng nói run run: "Có thật không?!"
Tôi khựng lại một chút, rồi gật đầu.
Niềm hạnh phúc không thể kìm nén trào ra từ đáy mắt Phó Trầm Chiêu, vành mắt anh đỏ bừng, không thốt nổi nên lời.
…
Kể từ ngày hôm đó.
Phó Trầm Chiêu ngày càng dính người hơn.
Anh thậm chí còn bỏ ra số tiền lớn để mua lại căn nhà đối diện nhà tôi.
Hèn gì 24 giờ mỗi ngày đều bám sát đằng sau hai mẹ con tôi.
Bao trọn cả ngày ba bữa của tôi và Quả Quả.
Giống như một "nàng tiên ốc" ở nhà quét dọn, nấu ăn giúp tôi.
Tôi bất lực nhìn Phó Trầm Chiêu đang lau nhà: "Quả Quả, sao con lại mở cửa cho chú ấy nữa rồi."
Quả Quả: "Hi hi."
Buổi tối.
Phó Trầm Chiêu mở một chai rượu vang đỏ.
Uống được hai ngụm đã gục xuống bàn say khướt.
Tôi kéo không nổi anh.
Đành phải gượng sức dìu anh ra sofa nghỉ ngơi.
Lấy một chiếc chăn trong phòng ra đắp lên người anh.
Đứng nhìn anh một lúc.
Khi tôi quay lưng chuẩn bị về phòng ngủ.
Anh đột ngột mở mắt, siết c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, hơi thở nóng hổi dồn dập.
"Khương Xán, có thể cho anh một cơ hội không, anh muốn chăm sóc cho hai mẹ con em..."
Ánh mắt nóng rực của Phó Trầm Chiêu khóa c.h.ặ.t trên gương mặt tôi, bao bọc lấy tôi khiến tôi không còn nơi nào trốn chạy.
Vành tai tôi đỏ bừng như lửa đốt.
Hồi lâu sau.
Tôi nhẹ nhàng gật đầu: "Cho anh một cơ hội cuối cùng đấy."
Nhịp thở của Phó Trầm Chiêu khựng lại, nụ cười rạng rỡ lan tràn nơi khoảng mắt bờ mi.
Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng: "Khương Xán, anh yêu em."
_HOÀN_
