Sau Khi Thủ Tiết, Ta Tìm Một Phật Tử Xem Bói Cầu Con - Chương 3
Cập nhật lúc: 19/06/2026 15:01
Chương 3
Đã gặp ngay chuyện hắn tới tận cửa từ hôn.
Điều đó có khác nào một cái tát giáng thẳng vào mặt ta.
…
Bùi Chiêu Nhiên lặng lẽ nhìn ta.
Ta nghe thấy giọng hắn:
"Không được..."
"Là bởi chuyện này coi như ta ép nàng."
"Ngày sau mặc kệ ai phán xét."
"Trước Phật hay sau lưng người đời."
"Đều là lỗi của một mình Bùi Chiêu Nhiên ta."
Hắn nói rất bình thản:
"Ta nhận tội chịu phạt."
"Ta xuống địa ngục khổ ải."
"Ta sa vào tà đạo."
"Đều không liên quan đến nàng."
Ta sững người.
Vừa định nhìn biểu cảm của hắn.
Hắn đã che mắt ta lại.
Đến khi hắn tới gần.
Ta mới cảm nhận được hơi thở gấp gáp của hắn.
…
"Nương nương!"
"Tam Vương gia đột nhiên tới Phật điện rồi!"
Hoa Châu sốt ruột đập cửa.
Ta theo bản năng muốn đứng dậy.
Bùi Chiêu Nhiên lại cau mày giữ c.h.ặ.t ta.
Đôi mắt đen đến cực điểm.
Như cất giấu ngọn lửa ma quỷ âm u.
"Chuyên tâm."
Ngoài cửa.
Tiếng bước chân ngày càng gần.
"Thiên Chính đại sư."
"Đêm nay bản vương gặp ác mộng, e rằng bị tà ma quấy nhiễu, nên đặc biệt tới thỉnh đại sư giải hoặc."
Bùi Chiêu Nhiên nhắm mắt.
Khi mở miệng, giọng nói lạnh hơn ngày thường.
Trầm thấp, khàn khàn như vừa tỉnh mộng.
"Vương gia là hoàng thân quốc thích."
"Sao lại sợ tà ma quấy nhiễu?"
Giọng Tam Vương gia càng lúc càng mất kiên nhẫn.
Vốn dĩ mục đích của hắn không phải tới nghe giảng kinh.
Chỉ muốn gọi Thiên Chính đại sư đi nơi khác rồi lén gặp ta.
"Đại sư."
"Xin ngài tới phủ tụng kinh cầu phúc."
"Bản vương thật sự bất đắc dĩ."
"Một lòng thành khẩn."
"Không thể chờ thêm nữa."
"Xin đại sư thành toàn."
"Một lòng thành khẩn, không thể chờ thêm nữa..." - Bùi Chiêu Nhiên cười lạnh.
"Ngài ấy đang nói cho nàng nghe."
Hắn nhướng mày.
Ánh nến nơi khóe mắt khẽ lay động.
Ta đương nhiên biết.
Nhưng chẳng hiểu hắn muốn nghe câu trả lời gì.
Đành im lặng đứng dậy.
Chỉnh lại y phục.
Khoác áo choàng lên người.
Bên kia.
Cổ áo của Bùi Chiêu Nhiên đã được kéo kín đến tận cổ.
Lại khôi phục dáng vẻ lạnh lùng uy nghiêm như thường.
Hắn nhìn ta một cái.
Thấy ta im lặng mãi không đáp.
Thần sắc có chút khó chịu.
Ta cũng chẳng biết hắn nổi điên chuyện gì.
Dù sao từ trước tới nay hắn vẫn luôn khó hiểu.
Bùi Chiêu Nhiên mở cửa.
Tìm cớ ứng phó Tam Vương gia vài câu.
Bảo hắn tới chính điện chờ.
Quay lại liền lặng lẽ nhìn ta.
Như đang đợi ta nói điều gì đó.
Ta suy nghĩ một lát.
Nghiến răng lấy túi tiền ra.
Đếm ba bốn thỏi vàng.
"Chuyện này trời biết đất biết."
"Ngươi biết ta biết."
"Đối với cả hai chúng ta đều chẳng phải chuyện tốt."
"Chúng ta cứ coi như chưa từng xảy ra."
"Về sau vẫn là người xa lạ."
Lông mi Bùi Chiêu Nhiên run lên.
Không dám tin nhìn ta.
Chắc là hắn chê ít.
Ta đành nhét cả túi tiền vào tay hắn.
"Ngươi yên tâm."
"Sau này ta làm Thái hậu."
"Nhi t.ử ta làm Thái t.ử."
"Không thiếu phần tốt của ngươi."
Ta đi ngang qua hắn.
Được Hoa Châu dìu ra ngoài.
Vừa bước khỏi điện.
Ta đã nhăn nhó nghiến răng.
Đi khập khiễng từng bước.
Khốn kiếp.
Bùi Chiêu Nhiên.
Một kẻ ăn chay niệm Phật.
Sao thể lực lại tốt đến vậy?
…
Tam Vương gia Nguyên Quân Viêm.
Phong lưu thành tính.
Phóng túng bất kham.
Giữa trán hắn có một nốt chu sa.
Nghe nói từ khi sinh ra đã có.
Có người bảo hắn là tiên đồng chuyển thế.
Ai ngờ lớn lên lại thành một tên ma đầu.
Lúc này hắn đang lười biếng ngồi nghiêng trong chính điện.
Thấy ta tới liền cười.
Rồi nhăn mũi hỏi:
"Sao không tới?"
"Bổn cung lúc cầu phúc."
"Nghĩ tới ân tình của quân thượng năm xưa."
"Nên trong lòng hối hận."
"Bổn cung muốn giao vận mệnh của mình cho thiên ý."
"Một tháng sau."
"Nếu quân thượng thương xót."
"Ông trời mở mắt."
"Để thái y bắt được hỉ mạch."
"Bổn cung cảm kích vô cùng."
"Nếu không có con."
"Bổn cung cam nguyện tuẫn táng theo quân thượng."
Ta nói đầy chính khí.
Nguyên Quân Viêm cười lớn.
Nụ cười vừa tắt.
Gương mặt đã đầy hung lệ.
"Ngươi là cái thá gì?"
"Nói đến thì đến."
"Nói đi là đi."
"Ngươi coi bản vương là gì?"
Hắn đứng dậy.
Nắm lấy cổ tay ta.
"Da trắng như ngọc."
"Cổ cao thanh tú."
Hắn cúi đầu ngửi hương thơm nơi cổ ta.
Cười nói:
"Ngươi từng đính hôn với Bùi Chiêu Nhiên."
"Sau đó lại bị đưa vào cung."
"Bản vương đã bỏ lỡ hai lần."
"Lần này tuyệt đối sẽ không nhường cho kẻ khác."
Hắn túm tóc ta.
Đẩy mạnh xuống bồ đoàn.
Ta biến sắc.
Trước đó hắn giả bộ vô cùng lễ độ.
Bây giờ mới lộ nguyên hình.
Là một tên điên hạ lưu.
C.h.ế.t tiệc.
Muốn chơi trò này với lão nương đây sao?
Ta thầm mắng.
Ngay lúc bàn tay hắn sắp x.é to.ạc áo choàng của ta.
Ta lăn người sang một bên.
Chộp lấy lư hương trên án thờ.
Nện thẳng vào đầu hắn.
Giữa làn khói xám.
Một tiếng "choang" vang dội.
Nguyên Quân Viêm tức đỏ mắt.
Rút ra một con d.a.o găm nạm đá quý.
Lạnh lùng nói:
"Con tiện nhân."
"Ngươi c.h.ế.t chắc rồi."
Hắn đoạt lấy lư hương.
Đá mạnh vào bụng ta.
Ta lăn đến chân bàn.
Đau tới mức co người lại.
Hắn lại đá thêm một cước vào cánh tay đang che bụng của ta.
Ánh bạc lóe lên.
Ta theo bản năng đưa tay đỡ.
Lưỡi d.a.o rạch một đường thật sâu.
"Ngươi thì là cái thá gì?"
Ta nghiến răng đáp trả.
Cố nén tiếng rên đau.
Hắn bật cười.
Giẫm mạnh lên tay ta.
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt chống đối kia.
"Muốn tuẫn táng à?"
"Vậy bản vương móc đôi mắt này của ngươi ra."
"Tiễn ngươi lên Tây Thiên trước."
Bàn chân hắn đè lên bụng ta.
Nghiêng đầu cười.
"Ngươi nói xem."
"Dù có m.a.n.g t.h.a.i hoàng t.ử."
"Thì ngươi có chịu nổi mấy cú đá của ta không?"
"Hay là thử một chút?"
Hắn ngồi xổm xuống.
Lưỡi d.a.o lơ lửng trước mí mắt ta.
Sắp sửa hạ xuống...
…
"Rầm!"
Cánh cửa bị đẩy tung.
Người nọ dùng sức bẻ gãy ổ khóa.
Bùi Chiêu Nhiên đứng giữa đám quan binh.
Sắc mặt âm trầm đáng sợ nhưng vẫn mang vẻ đẹp như Tu La hiện thế.
Hắn nhìn ta.
Lại nhìn Nguyên Quân Viêm.
