Sau Khi Thủ Tiết, Ta Tìm Một Phật Tử Xem Bói Cầu Con - Chương 5

Cập nhật lúc: 19/06/2026 15:02

Chương 5

Bảo Nô.

Là nhũ danh của Bùi Chiêu Nhiên.

Từ nhỏ hắn đã chính trực nghiêm túc.

Lạnh nhạt và trưởng thành hơn bạn bè cùng trang lứa.

Mỗi lần thấy ta trèo tường.

Hắn đều nhíu mày.

Mặt không cảm xúc nói:

"Nếu ngã xuống ta sẽ mặc kệ."

Nhưng thật sự ngã xuống.

Hắn lại cau có lén cõng ta về.

Ta nằm trên lưng hắn.

Nghịch nghịch đuôi tóc hắn.

Từ nhỏ Bùi Chiêu Nhiên đã rất đẹp.

Da trắng môi hồng như b.úp bê ngọc.

Rất nhiều cô nương thích hắn.

Vì thế cũng ghét ta.

Sau khi biết chuyện.

Bùi Chiêu Nhiên càng lạnh nhạt hơn.

Không nói chuyện với nữ nhân khác.

Ngày thường chỉ ở trong phủ.

Có lần ta rủ hắn ra ngoài chơi.

Hiếm hoi lắm hắn mới từ chối.

"A Đào."

"Ta phải ôn bài."

"Chuẩn bị cho kỳ thi khoa cử năm sau."

Hắn là người thông minh.

Làm việc gì cũng ung dung bình thản.

Hiếm khi thấy trong mắt hắn xuất hiện vẻ u sầu.

Ta giả vờ thoải mái an ủi:

"Thi không đỗ cũng không sao."

"Ta sẽ không coi thường ngươi."

Bùi Chiêu Nhiên lại nói:

"Nhưng thế gian này sẽ..."

Mẫu thân hắn bệnh mất.

Phụ thân vì chống đối thánh thượng mà bị bắt vào ngục rồi qua đời.

Hắn ít nhất phải để tang ba năm.

Cuối cùng vẫn không kịp tham gia kỳ thi khoa cử năm ấy.

Phụ mẫu hắn...

Cuối cùng cũng không được nhìn thấy dáng vẻ tài hoa của Bùi Chiêu Nhiên trên triều đường.

Sau đó.

Phụ mẫu ta bắt đầu không cho ta đi gặp hắn nữa.

Cũng không nhắc tới hôn ước.

Ta tuyệt thực.

Phát điên.

Làm ầm ĩ đến long trời lở đất.

Thậm chí còn bị đ.á.n.h bằng roi.

Hóa ra...

Bùi Chiêu Nhiên nói đúng.

Thế gian này thật sự thực dụng đến vậy.

Lần cuối cùng ta trèo tường đi tìm hắn.

Ta nói với hắn:

"Bùi Chiêu Nhiên."

"Đừng lo."

"Ngươi cứ sống tốt."

"Học thêm ba năm nữa."

"Nhất định sẽ thành công."

Bùi Chiêu Nhiên không cảm xúc nhìn ta.

Rõ ràng toàn thân ta đầy thương tích.

Thế nhưng lần này.

Hắn không chịu cõng ta về nữa.

Ta mang theo vết thương.

Leo lên đầu tường.

Rồi không nhịn được ngoái đầu nhìn lại.

Bùi Chiêu Nhiên quay lưng về phía ta.

Đứng trong sân.

Áo trắng phần phật trong gió lạnh.

Hắn đứng đó một lúc.

Rồi rời đi.

Không lâu sau.

Phụ mẫu ta đặt miếng ngọc bội đính ước lên bàn.

Họ nói.

Bùi Chiêu Nhiên tới từ hôn.

Hắn nói...

Hắn không thích ta.

Từ trước đến nay đều không thích.

Lúc ta mở mắt ra.

Bùi Chiêu Nhiên đang ngồi trên bồ đoàn cạnh cửa sổ.

Ánh mặt trời rơi trên sống mũi hắn.

Trắng sáng mà ấm áp.

Mùi hương trên tăng bào đã thấm suốt một đêm.

Hương đàn nhàn nhạt tràn ngập trong hơi thở ta.

Ta lập tức cảm thấy không ổn.

Sợ rằng đầu óc mình lại hồ đồ.

Lại nảy sinh những vọng tưởng ngu xuẩn về chuyện tình xưa sống lại.

Ta không chào hỏi Bùi Chiêu Nhiên.

Lén lút như kẻ trộm bỏ chạy mất.

Sau đó mấy ngày.

Ta không tới tìm hắn nữa.

Hoa Châu nhiều lần muốn nói lại thôi.

Nhìn ta mãi.

Nhịn rất lâu mới hỏi:

"Nương nương, người có t.h.a.i rồi sao?"

Ta và nàng mắt to trừng mắt nhỏ.

"Mới có mấy ngày."

"Ta làm sao biết được?"

"Vậy sau này người còn đi nữa không?"

Ta nghẹn lời.

Ánh mắt lảng tránh.

Dưới ánh trăng.

Cây cổ thụ rung rinh cành lá.

Có người vừa hay vê chuỗi Phật châu.

Bước ngang qua khoảng bóng trăng lay động ấy.

Ta cứng giọng đáp:

"Không đi nữa."

Ta hận không thể đeo lên mặt một lớp vỏ cứng.

Chỉ sợ Bùi Chiêu Nhiên phát hiện những ý nghĩ ngu ngốc của mình.

Ta phải nhớ.

Phải giữ tỉnh táo.

Mặc kệ hiện giờ hắn nghĩ gì.

Là thật lòng giúp người quen cũ.

Hay cảm thấy dây dưa với một sủng phi xinh đẹp là chuyện đáng đắc ý.

Hắn từng nói không thích ta.

Từ trước đến nay đều không thích.

Ta không thể phạm cùng một sai lầm lần nữa.

Đem trái tim dâng ra.

Rồi lại bị hắn làm tổn thương thêm một lần.

Như thế quá ngốc.

Hoa Châu không biết tâm sự của ta.

Ngạc nhiên hỏi:

"Vậy sau này phải làm sao?"

Ta buột miệng đáp để che giấu:

"Thiên hạ thiếu gì nam nhân."

"Cùng lắm thì tìm người khác giúp thôi."

Nợ nhiều không sợ.

Đúng lúc ấy.

Chuỗi Phật châu vang lên một tiếng "rắc".

Ta quay đầu nhìn.

Bùi Chiêu Nhiên đang đứng đó.

Lần này hắn không hề cúi mắt tránh đi.

Cũng chẳng buồn che giấu chuyện mình nghe lén.

Sắc mặt lạnh ngắt.

"Có việc gì sao?"

Ta nhỏ giọng hỏi.

Vừa nghe thấy giọng mình.

Lại âm thầm mắng bản thân.

Tự dưng chột dạ cái gì chứ?

Bùi Chiêu Nhiên vậy mà lại cười.

Đôi mắt lạnh lùng.

Khóe môi nhếch lên.

Hắn vốn rất ít cười.

Mỗi lần cười.

Bên má sẽ hiện ra lúm đồng tiền cực sâu.

Nốt chu sa giữa mi tâm.

Nốt ruồi nơi khóe mắt.

Càng khiến gương mặt ấy mang vẻ tà khí mê người.

"Có."

Hắn bình thản đáp.

"Nương nương đã cho rằng ta là công cụ dùng xong liền vứt."

"Vậy trước khi vứt bỏ."

"Xin hãy nói cho ta biết."

"Rốt cuộc dùng ở chỗ nào không vừa ý."

"Để kẻ bị bỏ như ta."

"Cũng được bỏ cho rõ ràng."

Ta cứ cảm thấy chữ "bỏ" hắn nói.

Nghe chẳng khác nào chữ "giận".

Hoa Châu thấy tình hình không ổn.

Lập tức biết điều chuồn mất.

Còn ta vừa nuốt nước bọt.

Định mở miệng.

Lại bị Bùi Chiêu Nhiên ngắt lời.

"Nếu nương nương muốn giải thích."

"Xin tới điện của ta."

"Chiêu Nhiên ngu độn."

"E rằng cần người giải thích cặn kẽ một chút mới hiểu."

Ta cẩn thận quan sát thần sắc hắn.

Trông vẫn bình tĩnh như thường.

Quả nhiên.

Hắn vốn chẳng thích ta.

Vậy nên ta đ.á.n.h bạo đi theo.

Nhưng ta đã sai.

Sai vô cùng.

Vào trong phòng.

Bùi Chiêu Nhiên tháo chuỗi Phật châu xuống.

Cởi ngoại bào.

Bỏ cả mũ xuống.

Sau đó.

Hắn lấy ra một đống chân dung của đám thị vệ canh lăng.

Ngọn nến lay động.

Ta tâm thần rối loạn.

Bùi Chiêu Nhiên lại thong thả giới thiệu từng người.

Đôi mắt đen sâu thẳm như yêu ma.

"Người này cao tám thước."

"Mắt tròn đầu báo."

"Có hợp ý nương nương không?"

Hắn cố ý giơ bức họa lên cạnh mặt mình.

Rồi cười lạnh.

"Nương nương."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Thủ Tiết, Ta Tìm Một Phật Tử Xem Bói Cầu Con - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD