Sau Khi Tiễn Ca Ca Vào Quân Doanh, Huynh Ấy Ngoan Hơn Hẳn - Chương 7
Cập nhật lúc: 27/06/2026 02:04
Hóa ra, phế Thái t.ử cũng chẳng oan uổng gì ca ca và Lục Diên Triệt, hai người bọn họ quả thật có ý đồ mưu nghịch. Nhưng điều đó giờ không còn quan trọng nữa. Sử sách vốn chỉ được viết bởi kẻ thắng cuộc.
Khi đã làm Hoàng đế, ai mà chẳng có chút "lịch sử" riêng?
Tiêu Mân ngồi chễm chệ trên ngai vàng, nhìn xuống hai vị mỹ nhân phía dưới, dõng dạc tuyên bố: — "Mỹ nhân! Trẫm đã vì hai người mà đ.á.n.h hạ cả giang sơn này!" Hai vị mỹ nhân cảm động đến mức phát khóc.
17
Kiều Vãn Vãn bị bắt, nàng ta bắt đầu giở quẻ hối lỗi: — "Ca ca, muội là muội muội yêu quý nhất của huynh mà..." — "Lục ca ca, muội bị Thái t.ử h.i.ế.p đáp thôi... trong lòng muội luôn có huynh..."
Tiêu Mân vừa liếc mắt nhìn sang, ca ca ta lập tức nhảy dựng lên như lò xo, xua tay lia lịa: — "Đừng có nhận vơ! Nay ta chỉ có một mình Tiêu lang mà thôi!" Lục Diên Triệt cũng tránh nàng ta như tránh tà: — "Ngươi đừng có diễn trò trước mặt A Mân để chia rẽ chúng ta. Thật là ác độc!"
Tiêu Mân rất căng thẳng chuyện tình địch, liền hạ lệnh tống phế Thái t.ử và Kiều Vãn Vãn ra một hòn đảo hoang đầy phân chim để tự sinh tự diệt. Vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.
Ở trên đảo, cuộc sống của Kiều Vãn Vãn bắt đầu "nở hoa". Phế Thái t.ử vốn là kẻ biến thái, hắn bắt nàng ta làm món "giá đỗ nhồi thịt": dùng kim khâu khoét rỗng ruột từng cọng giá đỗ rồi nhồi thịt băm vào. Kiều Vãn Vãn làm đến mức mắt lác như gà chọi. Chỉ cần chậm một chút là bị hắn thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Hết nhồi giá đỗ lại đến giặt quần đùi, nhặt hạt vừng... cuộc sống của nàng ta cứ thế mà "rực rỡ" dần lên.
Về phần Tiêu Mân, việc đầu tiên hắn làm sau khi đăng cơ là sắc phong hậu cung:
Phong ca ca ta làm Hoàng hậu.
Phong Lục Diên Triệt làm Hoàng quý phi.
Phụ mẫu ta nghe xong tin này thì xỉu ngang vì quá đỗi... "vinh dự". Lục Diên Triệt ban đầu không chịu thân phận đứng dưới ca ca, nhưng Tiêu Mân đúng là bậc thầy quản trị, hắn hứa mỗi người sẽ được chia đều hai đêm mỗi tuần, lúc đó Lục Diên Triệt mới miễn cưỡng đồng ý.
Ngự sử đài định dâng sớ can ngăn, bảo sử sách chưa từng có chuyện nam nhân làm hậu. Tiêu Mân nhíu mày: — "Các khanh có hiểu quy củ không? Không hiểu thì để trẫm tiễn vào quân doanh học lại." Đám Ngự sử đồng loạt sờ m.ô.n.g, im bặt không dám ho he một lời.
Ta cũng vinh dự được phong làm Công chúa. Ta cảm động rơi nước mắt, quả nhiên tiếng "Nghĩa phụ" năm xưa không hề uổng phí!
Hoàng cung ngày nào cũng náo nhiệt.
Ngày lẻ: Trong cung Hoàng hậu vang lên tiếng ca ca "oai oái".
Ngày chẵn: Trong cung Hoàng quý phi vang lên tiếng Lục Diên Triệt "oái oai".
Văn võ bá quan từ kinh ngạc ban đầu, dần dần chuyển sang ngưỡng mộ và thán phục. Họ bảo Hoàng đế đúng là bậc minh quân thiên cổ, chịu đựng được những việc mà người thường không thể chịu đựng nổi. Thế là cả triều đình đều "đẩy thuyền" nhiệt liệt. Thật là mỹ mãn!
Điều duy nhất không hoàn hảo là dù Tiêu Mân có "cày cấy" chăm chỉ thế nào, ca ca và Lục Diên Triệt cũng chẳng thể sinh ra mụn con nào. Quần thần bắt đầu gây áp lực đòi tuyển tú nữ để nối dõi tông đường. Ca ca ta ghen tuông, bỏ về nhà mẹ đẻ. Tiêu Mân phải đuổi theo, "làm việc" đến mức sập hai cái giường mới dỗ dành được huynh ấy.
Bị giục quá, Tiêu Mân chỉ tay về phía ta: — "Công chúa sẽ tuyển phu quân, văn võ bá quan cứ việc chọn thoải mái. Con của Công chúa sinh ra sẽ được phong làm Thái t.ử!"
Hạt hướng dương trên tay ta rơi bịch xuống đất. Quần thần kinh hãi, hô vang hoàng thượng anh minh. — "Vấn đề gì sao? Công chúa là muội muội của Hoàng hậu, Công chúa sinh cũng như Hoàng hậu sinh, Hoàng hậu sinh cũng là Trẫm sinh!"
Cả đại điện im phăng phắc... Mẹ nó, đúng là logic của thiên tài, hèn gì hắn làm Hoàng đế cũng đúng thôi.
Nhưng mà... — "Thế này thì có hơi... ngại quá không?" — Ta thẹn thùng xoắn xít. Văn võ bá quan tùy ý chọn sao? Ta đâu phải loại nữ nhân tùy tiện thế?
Nhưng khi nhìn thấy tân khoa Trạng nguyên trẻ tuổi, ta liền quỳ sụp xuống: — "Tạ chủ long ân!"
Vị Trạng nguyên lang kia phong thái như ngọc, vai rộng eo thon, nhìn mà thèm. Nghĩa phụ ta đúng là không có chí khí, đường đường là Công chúa một nước, sao có thể chỉ có một chính cung?
Ta phất tay, ném ra một cuốn danh sách, từ văn võ bá quan đến tài t.ử nhân gian, ta chọn lấy chọn để. Ai mà hiểu được chứ... Hoàng mệnh khó dò mà!
Ngự sử, thừa tướng, mặt lạnh như tiền, duyệt!
Thống lĩnh cấm quân, bụng tám múi, duyệt!
Còn cả Hàn lâm viện, Đại lý tự, Hộ bộ... ta nhặt nhạnh hết thảy, chính cung, trắc phi, thị tẩm... đầy đủ một bộ sậu!
Phủ Công chúa từ đó náo nhiệt không kém hoàng cung. Sáng ôm mỹ nam này, tối bế mỹ nam nọ, vui quên cả lối về. Chẳng trách nam nhân ai cũng thích năm thê bảy thiếp, cái cảm giác này đúng là khiến người ta mê muội thật.
Ta hoàn toàn thấu hiểu nghĩa phụ, trở thành nghĩa phụ, và quyết tâm vượt qua cả nghĩa phụ!
