Sau Khi Tiếng Lòng Bị Tiết Lộ, Mọi Người Đều Muốn Công Lược Tôi - Chương 39: Lũ Chuột Trong Cống Rãnh
Cập nhật lúc: 04/03/2026 15:12
Dung thế t.ử lần đầu tiên thân mật với nữ t.ử như thế, hắn cố ý phớt lờ khối hương ôn ngọc nhuyễn trong lòng, lạnh lùng và xa cách nói:
"Cô nương nên tìm một vật che chắn để trốn đi."
"Ta không sao đâu mà! Tiểu Kính T.ử bảo với ta rằng, trước khi các người theo ta chuyển thế, đã ban cho ta thần lực hộ thể rồi, cho nên không ai có thể làm hại ta được."
Dung thế t.ử không biết thần lực hộ thể là gì, nhưng nghe nói nàng sẽ không bị thương, trái tim vốn treo lơ lửng khi vừa chạy đến cũng đã được đặt lại đúng chỗ.
Cùng với sự gia nhập của những người do Dung thế t.ử mang tới, cục diện dần dần được kiểm soát, rất nhanh sau đó Thái t.ử và Tiểu vương gia cũng lần lượt dẫn theo binh mã đến nơi.
Đám sát thủ lần lượt bị tiêu diệt, thấy thoát thân vô vọng, chúng đều chọn cách c.ắ.n nát t.h.u.ố.c độc giấu trong miệng.
Đám người Thái t.ử muốn bắt sống vài tên để điều tra kẻ chủ mưu đứng sau, cuối cùng cũng chỉ giữ lại được ba tên còn thoi thóp, bị cắt đứt gân tay gân chân và tháo khớp hàm.
Chỉ trong một lát, con phố vốn tấp nập giờ đây thây chất đầy đường, m.á.u chảy thành sông.
Thái t.ử dặn dò thuộc hạ vài câu rồi tiến về phía Dung thế t.ử và Phương Nhược Đường, dừng lại cách hai người vài bước chân.
Thái t.ử trầm giọng hỏi: "Còn không mau xuống sao?"
Phương Nhược Đường liếc nhìn vũng m.á.u xung quanh, lại nhìn xuống đôi giày thêu đính những hạt trân châu xinh xắn trên chân mình, liền lắc đầu quầy quậy:
"Muội không xuống đâu."
Dung thế t.ử vẫn giữ vẻ cao ngạo lạnh lùng, không chủ động đưa Phương Nhược Đường xuống ngựa, cũng chẳng có ý giữ lại, cứ như thể trước n.g.ự.c mình không hề ôm một cô nương nào vậy.
Thái t.ử khẽ nhíu mày: "Bị thương sao?"
"Dạ không, nhưng dưới đất bẩn lắm, đây là giày mới của muội mà."
Phương Nhược Đường bĩu môi, bộ đồ này nàng đặc biệt mới thay đấy.
Tan triều xong, nàng đã ở trên xe ngựa thay một bộ váy áo thật đẹp, đây là lần đầu tiên mặc, định bụng sẽ cùng ba vị tỷ tỷ đi dạo phố thật vui vẻ, nào ngờ lại gặp phải ám sát.
Đôi lông mày của Thái t.ử giãn ra, người giang tay: "Cô bế muội."
"Dù sao Dung thế t.ử cũng là đại tỷ phu tương lai của muội, muội và hắn cùng cưỡi một ngựa là không hợp lễ nghi."
Thái t.ử không cho Phương Nhược Đường cơ hội từ chối.
Vừa rồi trước lằn ranh sinh t.ử thì không câu nệ tiểu tiết, nhưng lúc này Thái t.ử nói có lý, Phương Nhược Đường cũng đồng tình, liền vươn tay nhào về phía Thái t.ử.
Thái t.ử ôm ngang eo Phương Nhược Đường nhấc bổng nàng vào lòng, giống như bế một đứa trẻ, để nàng ngồi trực tiếp lên cánh tay mình.
[Ta vừa cùng cưỡi ngựa với Dung thế t.ử, nhớ tính điểm tích lũy đấy nhé.]
[Đã rõ.]
[Cho nhiều nhiều một chút.]
[... Được.]
Thái t.ử nhìn Phương Nhược Đường đang nắm lấy ngọc quan của mình mà vẫn còn đang mặc cả vì một người đàn ông khác, thật sự muốn bật cười vì tức giận.
"Muội còn dùng lực nữa là phát quan của cô sẽ lỏng ra đấy."
"Không đâu, muội nắm chắc lắm mà."
Phương Nhược Đường buột miệng đáp lại, hoàn toàn không hiểu ý của Thái t.ử.
Thái t.ử đành mặc kệ nàng, nhìn về phía Dung thế t.ử diện mạo như ngọc, vẻ mặt cao lãnh kia.
"Đa tạ ngươi đã cứu Tiểu Lục, quay về cô sẽ chuẩn bị hậu lễ gửi đến quý phủ."
Dung thế t.ử: “...”
Thật khó chịu.
Nhưng hắn lại chẳng có tư cách gì để nói.
Hắn khẽ mím môi, ra hiệu cho phủ vệ nhà mình rồi dẫn người rời đi.
Thái t.ử nhìn theo bóng lưng Dung thế t.ử, ánh mắt sâu thẳm.
Vừa rồi ở trong cung, có một khoảnh khắc tâm thần người d.a.o động mạnh.
Người đoán chắc có lẽ là vì Phương Nhược Đường, ngay sau đó có ám vệ về báo nàng gặp ám sát trên phố, người lập tức dẫn quân chạy đến.
Phủ Dung thế t.ử quả thực gần đây hơn hoàng cung, nhưng hắn xuất hiện kịp thời như vậy, lẽ nào hắn cũng có cảm ứng này?
Thái t.ử cảm thấy đây không phải là một chuyện tốt.
"Chuyện tiếp theo cứ giao cho Thái t.ử lo liệu, đưa Tiểu Lục cho bản vương, bản vương sẽ hộ tống nàng về phủ."
Tiểu vương gia vươn tay ra, vẻ mặt đầy lẽ đương nhiên.
Thái t.ử chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, bế Phương Nhược Đường bước đi luôn.
"Xử lý sạch sẽ các t.h.i t.h.ể đi, trông chừng mấy kẻ còn sống đừng để chúng c.h.ế.t, ngươi cứ đến Đại lý tự đợi cô trước."
Hai người họ ai nấy đều tự nói phần mình, y hệt như nhau.
Tiểu vương gia tức đến bật cười: "Được, ngươi giỏi, ai bảo ngươi là Thái t.ử chứ."
Phương Nhược Đường thấy hai người đấu khẩu thì nhịn không được mà cười rộ lên, xua tan đi nỗi sợ hãi khi thấy cảnh ám sát vừa rồi, nàng tươi cười vẫy tay với Tiểu vương gia.
"Vất vả cho Tiểu vương gia rồi."
Tiểu vương gia lập tức đổi sắc mặt, tươi cười phong lưu vẫy tay:
"Được làm việc cho Tiểu Lục là vinh hạnh của bản vương, về phủ nhớ mời thái y xem qua, uống một bát canh an thần nhé."
"Dạ vâng."
Tiếng trả lời của Phương Nhược Đường truyền lại từ đằng xa, Thái t.ử sải bước thật dài, dáng vẻ vô cùng vội vã.
[Là ai muốn g.i.ế.c ta thế?]
[Chao ôi, nhiều lắm, ngoài thám t.ử của Bắc Lương và Tây Chu, còn có mấy vị quan viên của Đại Ung cũng tham gia, bao gồm cả nhà ngoại của Tam hoàng t.ử nữa.]
[Tam hoàng t.ử chẳng phải đã bị giáng làm thứ dân rồi sao?]
[Thì người cũng nói là bị giáng làm thứ dân rồi đó, người ta không báo thù chắc?]
Phương Nhược Đường tức giận hừ một tiếng.
[Báo thù? Liên quan gì đến ta, nếu không phải tại Tam hoàng t.ử không quản nổi nửa thân dưới, động vào người phụ nữ của Hoàng thượng, thì hắn có rơi vào kết cục này không?]
Đôi mắt Thái t.ử khẽ nheo lại, ánh mắt đầy vẻ lạnh lẽo.
[Người cứ nói với Thái t.ử đi, cũng đỡ tốn thời gian để họ đi tra xét, trực tiếp lục soát nhà, tra một phát là trúng ngay. Dù sao mấy kẻ hợp mưu hại người đều là đại tham quan, chúng chỉ sợ có ngày người quản đến đầu chúng nên mới ra tay trước để chiếm ưu thế.]
Phương Nhược Đường càng thêm tức giận, ôm lấy đầu Thái t.ử mà lắc lắc.
Cơn giận của Thái t.ử đang bốc cao, bị Phương Nhược Đường quấy rầy như vậy, chỉ cảm thấy ngọn lửa trong lòng như bị đóng băng lại.
"Đừng nghịch nữa."
Thái t.ử nắm lấy đôi tay nhỏ của Phương Nhược Đường dời ra chỗ khác.
Phương Nhược Đường bị Thái t.ử bế cao như vậy, không bám vào đâu thì thấy rất thiếu an toàn, thế nên Thái t.ử vừa bỏ tay nàng ra, nàng lại bám lên tiếp, đồng thời phẫn nộ kể tên mấy kẻ chủ mưu đứng sau lần này.
Thái t.ử bất lực chỉ đành mặc kệ nàng.
Hắn cũng muốn bế cô nương này thấp xuống một chút, nhưng tư thế đó lại quá mức thân mật, dù hiện tại cũng chẳng kém là bao.
Đi ra khỏi con phố nồng nặc mùi m.á.u, Thái t.ử mới đặt Phương Nhược Đường xuống.
Phương Nhược Đường vẫn còn phồng má, hầm hừ cáo trạng.
"Bọn chúng thật không ra gì, vì muốn g.i.ế.c muội mà dám hợp mưu với thám t.ử hai nước khác, đúng là lũ bán nước cầu vinh. Hơn nữa lại cấu kết với nhau dễ dàng như vậy, chắc chắn trước đây đã có liên hệ rồi. Người nhất định phải giúp muội trừng phạt chúng thật nặng, tịch thu gia sản, sung công quỹ quốc gia cho muội."
Những lời này của Phương Nhược Đường không hề nói suông.
Mà là vì Tiểu Kính T.ử vừa rồi đã bảo với nàng, mấy tên đại tham quan kia, hoặc là bị thám t.ử Bắc Lương nắm thóp, hoặc là bị thám t.ử Tây Chu bắt được nhược điểm, cho nên mới dễ dàng bị thuyết phục như vậy.
Dù sao đối với chúng mà nói, bản thân đã muốn g.i.ế.c Phương Nhược Đường, có thêm một phần trợ lực tự nhiên càng tốt hơn.
Chỉ là không ngờ rằng Hoàng thượng lại bảo vệ Phương Nhược Đường nghiêm ngặt đến thế, gần như dốc hết vốn liếng, điều động toàn bộ ám vệ hoàng gia đến bảo vệ nàng.
Cũng chính nhờ có họ ở đó mới cầm cự được đến lúc Dung thế t.ử, Thái t.ử và Tiểu vương gia mỗi người dẫn theo cứu binh chạy tới, lật ngược thế cờ.
"Được."
Thái t.ử hiếm khi dịu dàng, trấn an cô nương nhỏ:
"Đừng vì loại người như chúng mà tức giận, cô sẽ trừng trị chúng, khiến chúng không bao giờ còn cơ hội xuất hiện trước mặt muội nữa."
Thái t.ử không dám đảm bảo chuyện như thế này sẽ không có lần thứ hai.
Năng lực của Phương Nhược Đường sẽ mang lại phúc lợi cho một bộ phận người, nhưng cũng định sẵn sẽ khiến những con chuột cống đang lẩn trốn trong bóng tối không còn chỗ ẩn thân.
Thỏ cuống còn c.ắ.n người, huống chi lũ chuột kia vốn dĩ là hạng nham hiểm gian trá.
"Cô sẽ tìm thêm một người có thể chất giống như Lý Thi Vận đặt bên cạnh muội, để nàng ta theo muội học tiên pháp, có được không?"
Phía Lý Thi Vận đương nhiên có người giám sát, nàng ấy chỉ mất một ngày đã học được cách dẫn khí nhập thể, chuyện này trong hoàng gia không phải là bí mật.
"Được ạ!"
Phương Nhược Đường thản nhiên đồng ý.
Thái t.ử biết nàng chưa hiểu rõ, bèn tỉ mỉ dặn dò:
"Sau này ra ngoài, nhất định phải mang theo Lý Thi Vận, muội hiểu chưa?"
"Trên người muội có thần lực hộ thể các người ban cho mà, không ai làm hại được muội đâu."
Phương Nhược Đường nhìn ra sự lo lắng của Thái t.ử, liền giải thích.
Thái t.ử nhấn mạnh giọng điệu: "Hứa với cô đi, được không?"
"Thôi được rồi!"
Phương Nhược Đường bĩu môi, miễn cưỡng đồng ý.
Nàng không thích có người đi theo, cũng là do từ nhỏ sức khỏe không tốt, bên cạnh chưa từng vắng người, ngày nào cũng là cái này không được làm, cái kia không được làm.
Tuy biết những người này đều quan tâm lo lắng cho mình, nhưng không thể không nói đây cũng là một gông xiềng.
