Sau Khi Tiếng Lòng Bị Tiết Lộ, Mọi Người Đều Muốn Công Lược Tôi - Chương 62: Tình Cảm Cố Chấp
Cập nhật lúc: 05/03/2026 06:00
"Khụ khụ!"
Phương Thịnh Đường dùng khăn tay che miệng khẽ ho hai tiếng, ám chỉ Lý Minh Ngọc hãy thu lại ánh mắt của mình.
Cái kiểu nhìn như nhìn kẻ ngốc kia thật khiến người ta không thoải mái.
Nàng ấy thừa nhận Tiểu Lục nhà mình có chút đơn thuần, không sánh được với sự thông tuệ của những quý nữ được các thế gia đại tộc dốc lòng dạy dỗ, nhưng tuyệt đối không ngốc, được chứ?
Chí thuần chí thiện mới là điều đáng quý nhất.
Lý Minh Ngọc lập tức thu hồi ánh mắt, gương mặt rạng rỡ nụ cười, ôn tồn nói:
"Ta đã ngưỡng mộ Quốc sư đại nhân từ lâu. Thái t.ử điện hạ nói Quốc sư đại nhân đã cho ta một cơ hội để gia nhập tông môn, ta nôn nóng quá nên đã chạy đến đây trước, mong Quốc sư đại nhân đừng trách tội."
"Không trách, không trách." Phương Nhược Đường xua xua tay.
[Nàng ấy sùng bái ta sao?]
[Phải.]
[Nàng ấy thật có mắt nhìn.]
[Đúng vậy.]
Nghe thấy tiếng lòng dồn dập của Phương Nhược Đường cùng với giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con của khí linh, nụ cười trên mặt Lý Minh Ngọc có chút cứng đờ.
Cha nói với nàng ấy rằng khí linh giống như nô bộc của Quốc sư đại nhân, lúc đó nàng ấy còn không tin, dẫu sao cũng là thần vật ngoài hành tinh, sao có thể không có chút kiêu hãnh nào.
Giờ xem ra, đâu chỉ là không có kiêu hãnh, mà còn có chút khúm núm nịnh bợ.
[Hay là ta tặng nàng ấy chút quà gặp mặt nhỉ? Dẫu sao cũng là người của tông môn ta, lại vì ta mà mất đi vị trí Thái t.ử phi. Hơn nữa nàng ấy thích ta, ta cũng thấy thích nàng ấy rồi.]
[Được, người muốn tặng nàng ấy thứ gì? Trú Nhan Đan nhé? Nữ t.ử ai cũng thích thứ này, vừa hay chính duyên của nàng ấy kém nàng ấy sáu tuổi, giữ mãi dung nhan đối với nàn ấy rất quan trọng.]
[Kém sáu tuổi? Nàng ấy "ăn" tốt thế sao?]
Phương Nhược Đường lập tức nảy sinh ý nghĩ lệch lạc, đôi mắt sáng rực nhìn Lý Minh Ngọc.
Nàng là một người cổ đại, lại có thể hiểu được khái niệm nữ cường nam nhược, là biết ngay những thoại bản mà Tiểu Kính T.ử thường cho nàng xem có nội dung như thế nào rồi.
Mười cuốn thì hết mười một cuốn là loại sẽ bị người đời mắng là phong hóa suy đồi.
Lý Minh Ngọc cứng đờ cả người, da mặt nóng bừng.
Nghĩ đến tuổi tác của mình, lại nghĩ đến đối phương, nàng ấy cảm thấy trời đất như sụp đổ trước mắt.
[Hê hê, tuyến tình cảm của Lý Minh Ngọc kích thích lắm, ta chiếu cho người xem nhé.]
[Được nha, được nha!]
Phương Nhược Đường mắt sáng như sao, phấn khích đến mức mặt đỏ bừng.
Lý Minh Ngọc thì xấu hổ đến mức muốn độn thổ, vừa muốn biết chính duyên của mình là ai, vừa thẹn thùng khi phải biết những chuyện này giữa thanh thiên bạch nhật.
Dẫu sao nàng ấy cũng cần giữ thể diện mà.
[Tỷ tỷ, đệ thích tỷ.]
[Đừng tìm người khác.]
[Đệ sẽ lớn nhanh thôi.]
Trước mắt Phương Nhược Đường tối sầm lại, nàng chỉ có thể nghe thấy giọng nói nũng nịu dính người của một thiếu niên nhỏ tuổi, cùng với... Tiếng mút mát nước bọt chùn chụt.
Nàng đã không còn là người ngày xưa chỉ mới thấy heo chạy chứ chưa được ăn thịt heo nữa, trong đầu lập tức hiện lên những hình ảnh sống động.
[A! Thế này là sao?]
Gương mặt nhỏ của Phương Nhược Đường "vàng khè" vì nghĩ bậy, nàng nhìn Lý Minh Ngọc đang đỏ mặt tía tai vì thẹn quá hóa giận:
"Họ... Đã như thế này, thế nọ rồi sao?"
Lý Minh Ngọc nhận ra những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình từ khắp phía, liền lấy khăn che mặt, hốt hoảng lắc đầu.
Nàng ấy không có, nàng ấy không phải hạng người như vậy.
[Cũng chưa hẳn, Lý Minh Ngọc uống say rồi, nàng ấy bị người ta thế này, thế nọ mà cũng chẳng hay biết gì đâu.]
[Hả?]
Hứng thú "đẩy thuyền" của Phương Nhược Đường lập tức dập tắt.
[Thật là một nam nhân bỉ ổi, lại dám thừa nước đục thả câu chiếm tiện nghi của người ta.]
[Hắn tới rồi, hắn tới rồi, hắn mang theo tình cảm cố chấp điên cuồng của mình tới rồi đây.]
Tiểu Kính T.ử đột nhiên hét lên, Phương Nhược Đường dáo dác nhìn quanh.
[Đâu, đâu cơ?]
Sau đó nàng nhìn thấy một thiếu niên nhỏ tuổi thanh tú như bước ra từ trong tranh, tay bưng một vò rượu đi tới.
Tiểu công t.ử tuổi tuy nhỏ nhưng đã cao bằng Lý Minh Ngọc.
Làn da trắng như sứ, đôi mày thanh tú, dưới mắt phải có một nốt ruồi lệ khiến vẻ thanh thuần của hắn mang thêm chút quyến rũ không thuộc về lứa tuổi này, không lòe loẹt, không tục tĩu nhưng lại rạng rỡ đến lóa mắt.
[Chà! Hừm! Hắn nhỏ tuổi thế này thì có thể có tâm địa xấu xa gì được chứ, hắn chẳng qua là quá thích tỷ tỷ của mình thôi. Ừm, hắn không có lỗi!]
[Người đúng là đồ mê trai đẹp!]
"Tỷ tỷ."
Nhan Diễn c.ắ.n nhẹ bờ môi đỏ mọng đầy đặn, đôi mắt đào hoa như chứa nước, nhìn Lý Minh Ngọc đầy vẻ muốn nói lại thôi.
Ngay từ trước khi đến đây, hắn đã nghe nói về sự lợi hại của Quốc sư đại nhân, đoán rằng bí mật này của mình không thể giấu nổi, hắn cũng chẳng sợ để người khác biết.
Thậm chí hắn còn cảm thấy chuyện này làm lớn ra thì càng tốt, nếu không thì khoảng cách sáu tuổi này làm sao hắn có thể khỏa lấp được.
Nhưng hắn chỉ sợ tỷ tỷ sẽ chán ghét mình.
"Nhan Diễn?"
Lý Minh Ngọc ngơ ngác gọi một tiếng, nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.
Vạn lần không ngờ tới chính duyên mà Quốc sư đại nhân nhắc đến lại là hắn.
Lúc mới nghe, nàng ấy tưởng rằng do mình gia nhập Thiên Nhất Tông nên làm lỡ dở hôn sự, phải mấy năm sau mới gặp được chính duyên.
Nghe tiếp mới biết người đó đã xuất hiện bên cạnh mình, nàng ấy còn chưa kịp nghĩ ra là ai thì đáp án đã được hé lộ.
Nàng ấy thậm chí còn chưa kịp tức giận hay trách mắng Nhan Diễn đi sai đường, chỉ còn lại muôn vàn cảm xúc ngổn ngang.
Có phải nàng ấy đã làm gì không tốt, đưa ra những ám thị sai lầm khiến hắn đi vào con đường lệch lạc này chăng?
"Tặng ngươi này."
Phương Nhược Đường lén lút ghé sát vào bên cạnh Lý Minh Ngọc, đưa cho nàng ấy một viên Trú Nhan Đan.
"Khụ, cái đó, ta là Quốc sư, biết xem tướng, ngươi biết rồi chứ?"
Lý Minh Ngọc đờ đẫn cả mặt.
Không, nàng ấy không muốn biết.
"Nói ra chắc ngươi không tin, nhưng ta muốn nói rằng ngươi và Thái t.ử không có duyên đâu. Chính duyên của ngươi là người đang ở trước mặt này này."
"Đúng vậy, không sai đâu, chính là đứa trẻ do một tay ngươi nuôi lớn đấy. Có kinh hỉ không, có bất ngờ không?"
Phương Nhược Đường ngoác miệng cười ngây ngô.
Chủ yếu là thiếu niên này trông quá đẹp trai đi!
Giống như một b.úp bê sứ tinh xảo, không thể tưởng tượng nổi khi trưởng thành hắn sẽ phong hoa tuyệt đại đến nhường nào.
"Cảm ơn món quà của Quốc sư đại nhân, mời người mau mau nhập tiệc thôi! Ta nghe nói Quốc sư đại nhân thích mỹ thực nên đã đặc biệt mời vài đầu bếp giỏi chuẩn bị nguyên liệu cho ngày hôm nay, người mau đến nếm thử xem có hợp khẩu vị không."
Lý Minh Ngọc nói sang chuyện khác.
Phương Nhược Đường còn định sáp lại gần, Phương Thịnh Đường liền một tay kéo nàng về, nhưng lại nhìn Lý Minh Ngọc một cái, mỉm cười đầy thâm ý:
"Hôm nào sẽ giới thiệu Lã tiểu tướng quân cho ngươi làm quen, nghĩ lại chắc hai người sẽ có nhiều chủ đề chung để nói lắm đấy."
Lã tiểu tướng quân dạo gần đây đang bận rộn với việc dạm ngõ.
Ngày lành cũng đã định vào tháng sau.
Tam thư lục lễ mà muốn hoàn tất trong ba tháng, đối với những gia đình như họ thì quả thực là có hơi vội vàng.
"A, đúng đúng đúng!"
Phương Nhược Đường gật đầu lia lịa, hăng hái giới thiệu:
"Ta nói cho ngươi biết, Lã tiểu tướng quân cũng gặp tình huống giống hệt tỷ ấy vậy, nhưng của tỷ ấy là cừu thật, còn của ngươi là một con sói con khoác da cừu đấy, ngươi hãy cẩn thận một chút."
Nhan Diễn nghiêng đầu, nhìn Phương Nhược Đường với ánh mắt phức tạp, rồi lại thấp thỏm gọi Lý Minh Ngọc một tiếng:
"Tỷ tỷ..."
Tiếng gọi uốn lượn mười tám vòng này, trước đây Lý Minh Ngọc nghe thấy chỉ thấy tiếng gọi của hắn thật ngọt ngào, chưa từng có ý nghĩ khác.
Nhưng lúc này mọi chuyện đã bị phanh phui.
Nàng ấy mới hiểu ra được.
Chậc.
Cái thằng nhóc này đang quyến rũ nàng ấy đấy à!
Lý Minh Ngọc ngứa tay quá, chẳng biết việc giáo d.ụ.c của mình đã sai ở đâu, nàng ấy lườm Nhan Diễn một cái, ra hiệu lát nữa về sẽ dạy dỗ hắn sau.
Ánh mắt Nhan Diễn sáng bừng lên.
Tỷ tỷ không trách hắn nảy sinh vọng tưởng.
Thậm chí, khi hắn lén lút gần gũi tỷ tỷ, tỷ tỷ cũng không quở trách.
Vậy thì có phải hắn có thể mơ mộng nhiều hơn nữa không.
Nhan Diễn nhếch môi, rũ mắt xuống, trong đầu chợt lóe lên nhiều ý nghĩ nguy hiểm.
Sau khi Phương Nhược Đường ngồi vào chỗ, một vòng quý nữ vây quanh nàng để tự giới thiệu, Phương Nhược Đường chẳng chút hứng thú, ánh mắt chỉ dán vào Lý Minh Ngọc và Nhan Diễn.
Phát hiện ra Nhan Diễn tuổi tuy nhỏ nhưng đã giống như một yêu tinh, ngón tay thon dài như măng mọc của hắn cứ vô tình hay hữu ý mà móc lấy tay Lý Minh Ngọc.
Nàng là người đứng xem mà nhìn đến mức mặt cũng đỏ lây.
Cuối cùng, nàng quyết định sẽ thu nhận cả Nhan Diễn vào Thiên Nhất Tông.
Nàng phải tận mắt chứng kiến hai người này yêu đương tại hiện trường mới được, dẫu sao chuyện tình này cũng kịch tính y như trong thoại bản vậy, nàng không thể bỏ lỡ.
