Sau Khi Tiếng Lòng Bị Tiết Lộ, Mọi Người Đều Muốn Công Lược Tôi - Chương 312: Giống Cái Nhỏ Từ Bao Giờ Trở Nên Xinh Đẹp Thế?
Cập nhật lúc: 08/03/2026 13:01
Thấy bầu không khí trở nên nặng nề, Tiễn Trạch nắm c.h.ặ.t t.a.y Hòa Thiên Thiên, trấn an:
"Chúng ta hãy nghĩ theo hướng tích cực thế này: Đợi khi bọn nhỏ Tiễn Bách và mấy đứa Dực Hổ lớn lên, liên kết với Tuyết Hào, Linh Hồ, cùng với Long tộc và Phượng tộc.
Mọi người đoàn kết thành một khối, biết đâu có thể thống nhất cả vùng Đông đại lục này. Còn tộc Cổ Điêu, chúng thích đến thì đến, không thích thì thôi, dù sao chúng cũng ở tận phương Bắc xa xôi.
Đến lúc đó, chúng ta sẽ thiết lập một trật tự mới hài hòa hơn, biết bênh vực kẻ yếu, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?"
"Đúng vậy!"
Hòa Thiên Thiên và mọi người nghe xong như bừng tỉnh đại ngộ.
Cô không tiếc lời khen ngợi:
"A Trạch, ý tưởng của anh hay lắm! Tầm nhìn của anh cao hơn mấy anh em mình một bậc rồi đấy."
Kình Vũ trêu chọc: "Chắc không phải lại định nói là vì bay cao nên nhìn xa đấy chứ? Nói đi cũng phải nói lại, tuy Dực Hổ bay cao hơn Tuyết Hào nhiều, nhưng đúng là đồ cận thị."
Tiễn Trạch lườm anh một cái: "Chỉ là hơi kém hơn anh một chút thôi, chứ so với Ly Diễm, Linh Dã hay Dạ Thiên Mộ thì thị lực của tôi vẫn tốt chán."
Dạ Thiên Mộ: “...”
Đang yên đang lành ngồi không cũng trúng đạn sao?
Dẫu sao Ly Diễm và Linh Dã đều không có mặt, Dạ Thiên Mộ dù ít lời cũng phải lên tiếng để bảo vệ tôn nghiêm của mình.
Dạ Thiên Mộ tiếp lời:
"Thiên Thiên đang nói về tầm vóc tư tưởng, cũng như nhãn quan chiến lược.
Hai người lại giống như mọi khi, hễ một hổ một chim lên tiếng là lại cãi vã xa tận đẩu tận đâu!
Đừng có đắc ý, tầm nhìn của hai người vẫn chưa đủ rộng đâu.
Nhà mình còn có hơn hai mươi đứa nhỏ tộc mèo, sáu đứa nhỏ của Hòa Sâm, sau này khi chúng trưởng thành và thức tỉnh dị năng, bộ lạc Kim Miêu cũng sẽ ngày càng lớn mạnh.
Thiên Thiên còn sinh thêm cho tôi một lứa nữa, con cháu của tôi cũng sẽ rất đông đúc.
Đến lúc đó, vùng phía Đông và miền Trung nối liền thành một dải, chiếm nửa cái đại lục này rồi.
Chúng ta có thể thành lập một liên minh, thực thi một trật tự thống nhất."
Hòa Thiên Thiên nhìn mấy phu quân của mình, liên tục gật đầu:
"Xem ra bộ não của các anh, ngoài việc suy tính chuyện vụn vặt ở xưởng sản xuất và nông trang, hay vắt óc nghĩ cách tranh sủng, thì ra vẫn có năng lực để lo nghĩ đại sự đấy chứ. Đột nhiên, em thấy cảnh giới và tầm vóc của các anh khác hẳn lúc trước."
Cô không khỏi nhìn họ bằng con mắt khác, đây thực sự là những thú nhân hoang dã chưa được khai hóa, không có học vấn sao?
Tiễn Trạch nháy mắt, mặt dày nói:
"Não hổ của anh là nhạy bén nhất, việc lớn làm được mà việc nhỏ cũng chẳng bỏ qua. Cưng à, tối nay em ở bên anh nhé."
Mấy vị phu quân đồng thanh "Hứ" một tiếng, vẻ mặt đầy kỳ thị.
Lại bắt đầu tranh sủng, lần nào cũng không chịu tuân theo quy tắc.
Dù đến lượt ai đi chăng nữa, con hổ hôi hám này cũng muốn chen chân vào. Thật là phiền c.h.ế.t đi được!
Hòa Thiên Thiên ngượng ngùng, liếc nhìn Phượng Hoàng một cái rồi nói với Tiễn Trạch:
"Đang trò chuyện t.ử tế, sao anh lại bẻ lái đi đâu vậy? Tự phạt một ly lớn đi, chuyện tối nay miễn bàn, nhà mình đang có khách đấy!"
Tiễn Trạch nhìn Phạm Phượng Ảnh:
"Anh có thuật dịch chuyển, tối nay về cây Mê Cốc mà ngủ, đừng có ngủ trên cành cây nhà tôi. Làm một vị khách chim không bị người ta ghét bỏ cũng là một cái thú đấy. Như thế chủ nhà không phiền lòng, khách khứa lần sau cũng dễ đến chơi."
"Khụ khụ khụ…"
Phạm Phượng Ảnh đang uống rượu bỗng bị sặc.
Cổ họng và khoang mũi cay nồng, xông thẳng lên tận đỉnh đầu, khiến nước mắt anh trào ra ngay lập tức.
"Anh không sao chứ?" Hòa Thiên Thiên hỏi.
"Tôi không sao."
Hồ Lăng đã ăn gần no, anh đặt bát đũa xuống lau miệng, nghiêm túc nói:
"Trong một năm qua, Tiễn Trạch tiến bộ rất nhanh, đó là nhờ luôn theo Thiên Thiên học mặt chữ, học văn hóa. Xem ra mọi người đều cần đọc cuộn da dê nhiều hơn, trong đó chứa đựng rất nhiều trí tuệ của người xưa."
Tiêu Bá tiếp lời: "Đúng vậy, tôi và em trai đã học được rất nhiều kỹ thuật chế tạo từ những cuộn da dê đó."
Tiễn Trạch bị giống cái nhỏ của mình từ chối thẳng thừng nhưng chẳng hề giận dỗi, cũng không thấy mất mặt.
Ai bảo đó là Thiên Thiên cơ chứ, giống cái nhỏ nhà mình thì làm gì cũng đều đúng cả.
Tiễn Trạch đùa giỡn đủ rồi cũng nghiêm túc nói:
"Mấy quyển da dê về luyện kim anh lật đến sắp nát cả rồi. Tiếc là vẫn chưa tìm ra cách rèn đúc v.ũ k.h.í thượng cổ bằng huyền thiết."
Tiêu Trọng nói:
"Tính toán ngày tháng thì Minh Cung Ly sắp từ bộ lạc Kim Miêu trở về đây rồi, Già Lam cũng sẽ theo về cùng.
Đến lúc đó hãy hỏi Già Lam xem, trong ký ức truyền thừa của cậu ấy có phương pháp nào hay không?
Hơn nữa, tôi đề nghị: Hằng ngày chúng ta nên học cách ghi chép lại các sự kiện quan trọng và kinh nghiệm về kỹ thuật.
Ghi lại trên da dê xong có thể truyền lại cho đời sau. Chứ cứ dựa vào truyền thừa hay truyền miệng thì rất dễ bị thất lạc."
Mọi người đều vô cùng tán thành điều này. Ít nhất thì Tiễn Trạch và Kình Vũ, những người hằng ngày làm công việc kỹ thuật, chắc chắn phải ghi chép lại.
Đã biết viết chữ rồi thì làm sao có thể chỉ dựa vào trí nhớ được. Thời gian trôi qua, ký nhớ trong đầu rồi cũng có lúc nhầm lẫn hoặc quên sạch.
Hòa Thiên Thiên nói: "Ghi lại những thứ này trên da dê là việc tốt. Nhưng da dê không dễ kiếm, không phù hợp để sử dụng phổ biến. Đợi khi rảnh rỗi, em muốn nghiên cứu kỹ thuật làm giấy."
Tiêu Trọng hỏi: "Có phải là loại giấy vệ sinh nhà mình hay dùng không?"
Hòa Thiên Thiên mỉm cười:
"Đúng thế, đó là loại giấy rất mềm dùng để thấm nước. Còn có thể làm ra loại giấy cứng hơn một chút để viết chữ bằng b.út than. Loại giấy tốt có thể bảo quản được hàng trăm, hàng nghìn năm."
"Vậy có dễ làm không? Có tốn thời gian không?"
Tiêu Trọng lo lắng, có quá nhiều việc phải làm mà thời gian thì lúc nào cũng thiếu.
Hòa Thiên Thiên nhìn quanh một lượt, các phu quân nhà cô ai cũng có mảng công việc riêng cần bận rộn.
Kỹ thuật làm giấy cô đã cất trong không gian từ lâu nhưng mãi vẫn chưa tìm được người thực hiện.
Nói cho cùng, làm giấy là một phát minh vĩ đại, có ảnh hưởng vô cùng sâu rộng đến xã hội. Vậy mà một kỹ nghệ tuyệt vời như thế lại không có ai chịu đảm nhận.
Nhắc đến giấy vệ sinh, cả gia đình trên bàn ăn cứ thế hồn nhiên bàn luận mà không hề kiêng dè gì.
Chỉ có Phượng Hoàng là nghe mà đầu óc mơ hồ.
Dù không biết thứ đó dùng để làm gì, nhưng anh biết chắc chắn đó là đồ tốt.
Đồ từ nhà Hòa Thiên Thiên đưa ra, cái nào cũng là độc nhất vô nhị.
"Cái giấy đó... Có thể cho tôi một ít không? Tôi dùng lợn rừng đổi với mọi người được không?"
"Cho anh luôn đấy, đừng có hở ra là đổi chác. Chỉ là mấy thứ đồ vặt vãnh thôi mà."
Hòa Thiên Thiên tùy tay lấy từ trong không gian ra một xấp dày cộp:
"Cầm lấy đi, giờ đừng hỏi gì cả. Đợi hôm nào anh cứ riêng hỏi Tiễn Trạch cách dùng là được."
"Ồ."
Chẳng hiểu vì sao, khi Phạm Phượng Ảnh nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Hòa Thiên Thiên, anh bỗng nhiên không dám nhìn thẳng.
Nói đi cũng phải nói lại, giống cái nhỏ mà trong mắt anh vốn chẳng mấy xinh đẹp này, từ bao giờ lại trở nên ưa nhìn thế nhỉ?
Anh đã ăn no từ lâu, cơm canh cũng đã nguội lạnh nhưng anh vẫn chẳng nỡ rời đi. Ánh mắt khẽ lay động, anh tiếp tục thao thao bất tuyệt:
"Chúng ta ở đây bàn luận nãy giờ cũng chỉ mới nhắc đến nửa phía Đông của đại lục thôi. Theo tôi được biết, Già Lam là thú nhân bằng điểu.
Cội rễ của cậu ấy lẽ ra phải ở vùng biển phương Bắc và hải vực phía Tây.
Không hiểu sao khi chưa trưởng thành cậu ấy lại lạc đến Vạn Thú Thành ở Đông đại lục này?
Nhưng khi cậu ấy đủ năng lực, chắc chắn sẽ trở về để kế thừa di sản của tổ tiên."
Tiêu Bá nói: "Tôi khá kỳ vọng vào Già Lam. Nếu cậu ấy và Minh Cung Ly có thể thành đôi, tôi nghĩ cậu ấy sẽ là một phu quân không tồi."
Hòa Thiên Thiên nói: "Một người ở hải vực phương Bắc, một người ở hải vực phương Nam, ngăn cách bởi cả một đại lục rộng lớn, quả thực là xa xôi quá. Phải xem duyên phận của hai đứa thế nào đã."
Phạm Phượng Ảnh lắc đầu: "Xa hay gần chỉ là tương đối so với tốc độ nhận thức của mọi người thôi. Ví dụ như đối với tôi, khoảng cách này chẳng đáng là bao. Có lẽ hai người họ cũng có thể tìm ra một cách hay."
Hòa Thiên Thiên và mọi người không mấy bận tâm đến lời anh nói. Thế nhưng chẳng ai ngờ được, một ngày kia điều đó lại thực sự ứng nghiệm.
