
Sau Khi Tôi Bị Nhận Nhầm Là Bảo Mẫu
Vị hôn phu của tôi là một “Thiên Long Nhân” kiêu căng tự đại.
Vừa gặp mặt đã sai tôi giặt quần áo nấu cơm.
Nhưng nghĩ tới chuyện anh ta bị ngã gãy chân, tôi cắn răng nhẫn nhịn suốt nửa tháng.
Cho đến hôm nay, tôi nghe thấy có người hỏi anh ta:
"Cô bảo mẫu nhỏ nhà cậu thế nào?"
Anh ta trả lời rất hờ hững: "Cũng được."
Tôi lập tức vỡ trận.
Nhân lúc đêm khuya vắng vẻ, tôi lẻn vào phòng rồi đè anh ta xuống rồi ăn sạch anh ta để trút hết bất mãn trong lòng.
Không ngờ ngay tối hôm đó, tôi nhận được điện thoại của mẹ.
"Bé ngoan, sao con vẫn chưa đi thăm vị hôn phu?"
"Có phải con có gì bất mãn với cuộc hôn nhân này không?"












