Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 132: Chúng Ta Còn Có Thể Làm Bạn Không?
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:21
Ánh mắt mong đợi của Vân Kỳ lập tức ảm đạm xuống, đầu cũng ủ rũ gục xuống.
"Học tỷ..."
Cảm nhận được thiếu niên bên cạnh bỗng nhiên ôm lấy mình, Tô Bình theo bản năng nhíu mày muốn vùng ra, nhưng vì sự kiềm chế của cậu, chỉ là ôm hờ lấy cô, có thể thấy được sự cẩn trọng dè dặt của cậu.
Vân Kỳ nghe thấy cô thở dài một hơi, cuối cùng lại không đẩy mình ra, hốc mắt không nhịn được bắt đầu cay cay.
"Học tỷ, chúng ta chỉ có thể như vậy thôi sao?"
"Từ tối hôm đó chúng ta đã không thể nào nữa rồi, cậu suýt chút nữa khiến tôi trở thành loại người mà tôi ghét nhất. Sao cậu có thể vừa ở bên tôi lại vừa đính hôn với người khác chứ? Cậu có từng nghĩ đến cảm nhận của tôi không?"
Tô Bình đẩy cậu ra, trong giọng nói vẫn khó giấu được sự tổn thương và oán trách.
Vân Kỳ theo bản năng nắm lấy tay cô, vội vàng nói: "Không có, học tỷ, bọn em sau đó không có đính hôn, em bây giờ..."
Lời còn chưa nói hết đã bị Tô Bình cắt ngang.
"Nhưng cậu đã từng có ý định như vậy, không phải sao?"
Một câu nói khiến Vân Kỳ im bặt.
Sau đó liền nghe thấy Tô Bình nói tiếp: "Nếu cậu chỉ muốn tranh luận với tôi về việc này, thì tôi cảm thấy chúng ta không cần thiết phải nói chuyện nữa, Tiểu Vân tổng trăm công nghìn việc, tôi vẫn là không nên làm lỡ thời gian của cậu."
Mưa bên ngoài vẫn đang rơi, đập vào cửa kính xe phát ra tiếng rào rào.
Tô Bình thầm đếm ngược ba hai một trong lòng, vừa đếm đến hai tay còn chưa chạm vào cửa xe thì đã bị Vân Kỳ nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay.
"Buông tay."
Vân Kỳ tưởng làm cô đau, vội vàng nới lỏng lực đạo một chút.
"Học tỷ, em không nói nữa, chị đừng giận có được không?"
Thấy Tô Bình không lên tiếng, cậu mới tiếp tục dè dặt nói: "Bên ngoài mưa to thế này, em đưa chị về trước đã, sau này chúng ta còn có thể làm bạn không?"
"Cậu là em trai của chị Nhất Phi, chúng ta giữ khoảng cách bình thường là được, tôi không muốn để chị ấy lo lắng."
Vân Kỳ có chút thất vọng thu hồi ánh mắt.
Vậy nên cô chịu để ý đến cậu, chỉ là vì cậu là em trai của A tỷ sao?
Nửa tiếng sau, Tô Bình nhìn Vân Kỳ vẻ mặt nghiêm túc lái xe, không thể không nghi ngờ cậu cố tình lái chậm như vậy.
Rõ ràng đoạn đường này mười mấy phút là đi hết, cậu lái hơn nửa tiếng đồng hồ?
Vân Kỳ thấy cô nhìn chằm chằm mình, có chút chột dạ ho một tiếng: "Mưa to quá, hơi tắc đường, lái nhanh dễ xảy ra t.a.i n.ạ.n giao thông."
Sau khi tâm tư nhỏ nhen bị phát hiện, Tô Bình cười một tiếng dời mắt đi thuận miệng nói: "Lái chậm chút cũng tốt, tôi thấy quần cậu còn ướt, sợ cậu bị cảm lạnh đến lúc đó lại phải quay lại bệnh viện."
Cô ấy đang quan tâm mình?
Nhận ra điều này, khóe miệng Vân Kỳ không khống chế được cong lên, nhìn sang phía Tô Bình, phát hiện cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hóa ra học tỷ khẩu xà tâm phật lại đáng yêu như vậy, còn nói không để ý đến cậu, trong lời nói lại tràn đầy sự quan tâm.
Ting! Giá trị hắc hóa của nhân vật công lược Vân Kỳ giảm 1%, tổng giá trị hắc hóa hiện tại là 4%!
Tô Bình nghi ngờ mình nghe nhầm, quay đầu nhìn lại, thấy cái miệng của Vân Kỳ sắp toác đến tận mang tai.
Đây là vừa nãy dầm mưa nước vào não nên hỏng rồi à?
Xe vẫn đang di chuyển với tốc độ rùa bò, cơn buồn ngủ của Tô Bình lại ập đến, chỉ cảm thấy mí mắt ngày càng nặng trĩu.
Mặc dù đã giảm tốc độ xe xuống mức thấp nhất, nhưng đoạn đường đó vẫn kết thúc.
Vân Kỳ có chút không nỡ dừng xe trước biệt thự, sau khi tháo dây an toàn lại không nghe thấy bên cạnh truyền đến động tĩnh gì.
Nhìn sang thì phát hiện Tô Bình đang dựa vào ghế, ngủ rất ngon lành.
Gò má cô hướng về phía cậu, ngũ quan sắc sảo trông không còn đầy tính tấn công như vậy nữa, mang theo vẻ điềm tĩnh ngoan ngoãn, đôi môi ẩm ướt hơi hé mở, dường như đang mời gọi người ta nếm thử.
Yết hầu Vân Kỳ khẽ động, không nhịn được ghé sát lại.
Tô Bình có một giấc mơ, trong mơ có một con Husky to lớn cứ đuổi theo l.i.ế.m cô, bất kể cô trốn thế nào cũng không thoát được, cuối cùng cô cũng mặc kệ, nghĩ thầm dù sao cũng là mơ, l.i.ế.m thì l.i.ế.m đi.
Cuối cùng một hồi chuông điện thoại đ.á.n.h thức cô, Tô Bình mở mắt ra định lấy điện thoại thì nhìn thấy Vân Kỳ với vẻ mặt đầy lén lút trước mặt.
Chỉ thấy ánh mắt cậu né tránh, không dám nhìn thẳng vào cô, đây là làm chuyện gì trái lương tâm sao?
Thấy cô tỉnh, Vân Kỳ có chút không tự nhiên mím mím khóe môi, sau đó nghiêng người qua tay chân nhanh thoăn thoắt tháo dây an toàn trên người cô ra.
Chuông điện thoại vẫn đang reo, Tô Bình nhìn điện thoại, Thẩm Gia Dục gọi tới!
Tô Bình vội vàng tắt máy, may mà Vân Kỳ tháo dây an toàn xong liền ngồi lại ghế lái, cũng không chú ý đến bên này.
Dựa theo tính cách của Thẩm Gia Dục, sau khi bị tắt máy chắc sẽ không gọi lại nữa đâu.
Tô Bình đợi vài giây, điện thoại quả nhiên không có động tĩnh gì nữa.
"Đến nơi rồi sao không gọi tôi dậy?"
Tô Bình cất điện thoại vào túi, cố tỏ ra bình tĩnh mở miệng.
Nói xong ngay cả chính cô cũng bị giọng nói của mình dọa giật mình, cái giọng quyến rũ này là do cô nói ra sao?
Không biết có phải dạo này thời tiết hanh khô quá không, vừa mở miệng nói chuyện môi cũng hơi đau.
Vân Kỳ nghe thấy giọng cô, có chút không tự nhiên điều chỉnh lại tư thế ngồi của mình.
Có điều mờ ám.
Hồ Lô Oa, vừa nãy lúc ta ngủ có phải đã xảy ra chuyện gì không?
Không có đâu ký chủ, Vân Kỳ vừa dừng xe là cô tỉnh rồi mà.
"Học tỷ, thời gian không còn sớm nữa, về ngủ sớm đi."
Vân Kỳ vẫn giữ tư thế ngồi gượng gạo, đưa tay lấy một chiếc ô từ ghế sau đưa cho cô.
Cho đến khi cô xuống xe, Vân Kỳ vẫn ngồi trên ghế không nhúc nhích, chỉ cười vẫy tay chào tạm biệt cô.
Nhìn Tô Bình vào cửa xong, Vân Kỳ mới thu hồi tầm mắt, có chút bất lực rơi vào chỗ nào đó không bình thường.
Làm sao bây giờ, chỉ mới hôn học tỷ một cái, nghe giọng nói của học tỷ, cậu đã không kiểm soát được bản thân rồi.
Cho nên học tỷ à, chị định sẵn chỉ có thể là của em, ai cũng đừng hòng cướp chị đi.
Lên lầu, Tô Bình khóa trái cửa phòng, vội vàng gọi lại cho Thẩm Gia Dục.
Chuông reo khoảng mười hai mươi giây, điện thoại mới được bắt máy.
"A Dục, em..."
Lời còn chưa nói hết, đã nghe thấy đầu bên kia truyền đến giọng nói có chút cứng nhắc của Thẩm Tư Lan.
"Mợ, cậu bảo con nói với mợ là cậu ngủ rồi, có chuyện gì mai hẵng nói với cậu ấy."
"Ngủ thật rồi á?"
Tô Bình theo bản năng hỏi ngược lại một câu, Thẩm Tư Lan đang cầm điện thoại bên kia cầu cứu nhìn người đàn ông đã 'ngủ say' bên cạnh một cái.
Thế giới người lớn sao mà phức tạp thế, rõ ràng chưa ngủ, cứ bắt nó cũng phải cùng nói dối lừa người.
Thẩm Gia Dục nghe cô nói vậy, chỉ cảm thấy trong lòng càng thêm tắc nghẹn, anh không nên nghĩ đến chuyện hỏi cô có về nhà an toàn không, người phụ nữ vô lương tâm!
Không đợi được câu trả lời, Tô Bình tiếp tục nói: "Nếu A Dục ngủ rồi thì em cúp máy trước đây, buồn ngủ quá rồi..."
Thẩm Gia Dục nghe vậy nhanh tay lẹ mắt giật lấy điện thoại, phát hiện thời gian cuộc gọi vẫn đang chạy, cô căn bản không hề có ý định cúp máy!
Nghe thấy động tĩnh bên kia, Tô Bình khẽ cười thành tiếng.
"Xem ra A Dục nhà chúng ta nghe thấy giọng em là tỉnh rồi nhỉ."
Người phụ nữ này sao mà xấu xa thế, mình vậy mà lại trúng chiêu của cô ấy.
