Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 159: Học Tỷ, Là Chị Sao?
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:25
Không biết có phải leo núi mệt quá không, Tô Bình vừa nằm lên giường đã cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến.
Mãi đến khi tiếng sóng biển vang lên, Tô Bình mở mắt ra, phát hiện mình đang đứng bên bờ biển.
Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà rải trên mặt biển, dát lên một lớp viền vàng.
Gió biển thổi vào mặt, có chút mát lạnh.
Tô Bình xoa xoa da gà nổi lên trên người.
Hồ Lô Oa lại đưa cô đến chỗ nào thế này?
Tô Bình đi về phía trước một đoạn, bỗng nhiên cảm thấy nơi này hơi quen quen.
Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.
Tô Bình không kịp quay đầu, đã bị người ta ôm chầm lấy từ phía sau.
Cánh tay thon dài của thiếu niên nhẹ nhàng vòng qua eo cô, giọng nói run rẩy.
"Học tỷ, là chị sao?"
Người Tô Bình cứng đờ, nhìn quanh bốn phía.
Đây là giấc mơ của tên biến thái nhỏ sao?
Không nghe thấy cô trả lời, Vân Kỳ dần siết c.h.ặ.t cánh tay đang ôm cô, giống như muốn khảm cô vào trong cơ thể mình.
Tiếng sóng biển nhấp nhô, cuốn lấy vạt váy của Tô Bình, giống như một đóa hoa dành dành nở rộ trong mưa gió.
Vân Kỳ ngửi thấy mùi hoa dành dành quen thuộc, lập tức đỏ hoe đôi mắt.
"Học tỷ, chị nhẫn tâm quá..."
Cậu cúi người vùi mặt vào tóc Tô Bình, thì thầm.
Giọng nói tủi thân, giống như đang khóc lóc kể lể.
"Học tỷ, em nhớ chị lắm, chị đến đón em đi sao?"
Nghe thấy câu này, Tô Bình rùng mình một cái.
Tên biến thái nhỏ này coi cô là nữ quỷ đến bắt hồn sao?
"A Kỳ, cậu buông tôi ra trước đã."
Tô Bình cảm thấy nói chuyện thế này khá tốn sức, hơn nữa hơi thở cậu phả vào sau gáy cô cũng khá nhột.
"Em không."
Vân Kỳ nói chuyện mang theo giọng mũi, cố chấp ôm cô c.h.ặ.t hơn.
"Trước đây chị đều gọi em là Tiểu Tống đồng học."
Nghe thấy xưng hô đã lâu không gặp này, Tô Bình sững sờ.
Đúng vậy, lúc đó cậu vẫn chưa về Vân gia, vẫn là thiếu niên hay dỗi hờn kia.
Nhưng bây giờ Tô Bình chỉ muốn nhanh ch.óng thanh lọc giá trị hắc hóa của cậu để mau ch.óng về nhà.
Vân Kỳ còn chưa phản ứng lại, đã bị Tô Bình giẫm mạnh một cái.
Nhân lúc cậu bị đau buông mình ra, Tô Bình quay người nhảy lên vỗ một chưởng vào đầu cậu.
"Tôi viết thư cho cậu, tại sao cậu không xem!"
Vân Kỳ đứng ngẩn người ở đó.
Sau đó đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm cô: "Học tỷ, chị vì bức thư đó mà đến tìm em sao?"
Tô Bình gật đầu, xoa xoa tóc cậu.
"Đúng, trong bức thư đó có lời tôi muốn nói với cậu, hứa với tôi, cậu mở ra xem có được không?"
Giọng nói của Tô Bình mang theo sự dụ dỗ, Vân Kỳ vẫn là lần đầu tiên nghe thấy cô nói chuyện dịu dàng với mình như vậy.
Sự việc khác thường tất có yêu.
Cậu cảnh giác lùi lại một bước: "Không được."
Nụ cười trên mặt Tô Bình cứng đờ, đứa trẻ này sao không chơi theo bài bản vậy?
"Tại sao, cậu không tò mò bên trong viết gì sao?"
Vân Kỳ lắc đầu: "Tò mò, nhưng em càng sợ mở ra rồi học tỷ sẽ vĩnh viễn biến mất."
[Hồ Lô Oa, cậu ta có phải có góc nhìn của thượng đế không?]
[Không thể nào.]
Cậu ta thông minh thế sao?
Thấy vẻ mặt suy tư của cô, Vân Kỳ càng khẳng định suy đoán của mình.
"Học tỷ."
Vân Kỳ bỗng nhiên nghiêm túc nhìn cô.
Nghĩ đến việc giá trị hắc hóa của cậu không xóa được thì mình không thể trở về, Tô Bình chẳng có sắc mặt tốt cho cậu.
"Tại sao chị muốn em xem bức thư đó?"
Cái này thì có tại sao gì chứ?
Nguyên nhân thực sự chắc chắn không thể cho cậu biết.
Tô Bình cúi đầu suy nghĩ, khi ngẩng đầu lên lần nữa, trên mặt mang theo vẻ mong manh dễ vỡ.
"Trong bức thư đó có lời tôi muốn nói với cậu."
Vân Kỳ nhướng mày: "Vậy bây giờ tại sao chị không thể nói với em?"
Tô Bình trừng mắt nhìn cậu, sao tên biến thái nhỏ này bây giờ khó lừa thế?
Thấy cô không nói gì, Vân Kỳ phát hiện mình hình như đã nắm được thóp của cô.
Cậu bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng, có phải vì cậu không xem bức thư đó, cho nên hồn phách của học tỷ chỉ có thể bần thần ở nhân gian không thể chuyển thế đầu thai.
Tô Bình không biết tại sao cậu bỗng nhiên cười lên, nhưng tuyệt đối không phải chuyện tốt gì.
Vân Kỳ bước lên một bước ôm lấy Tô Bình.
"Học tỷ thật sự muốn em xem bức thư đó sao?"
Ánh mắt cậu nhìn ch.ó cũng thâm tình, Tô Bình không kìm được gật đầu.
Phản ứng lại xong muốn tự tát mình một cái.
Sao cô từ địa vị chủ đạo biến thành kẻ bị động rồi?
"Học tỷ thường xuyên đến trong mơ nói chuyện với em, biết đâu hôm nào em vui, em sẽ xem."
Khi Vân Kỳ nói câu này, trong lòng có chút căng thẳng.
Thực ra cậu đang đ.á.n.h cược, cược xem Tô Bình có đồng ý hay không.
Cậu cứ cảm thấy giấc mơ này không phải ngẫu nhiên, học tỷ chắc là có năng lực đi vào giấc mơ của cậu.
"Không được."
Tô Bình không cần suy nghĩ từ chối ngay.
Trong mắt Vân Kỳ thoáng qua tia thất vọng, nhìn người phụ nữ nhẫn tâm trong lòng, không có chút cách nào.
Cậu cũng không biết bao giờ giấc mơ sẽ tỉnh, cậu chỉ có thể tranh thủ cho mình thêm vài lần.
Tranh thủ vài lần cơ hội có thể gặp cô.
"Ba lần."
Vân Kỳ giống như đã hạ quyết tâm gì đó, giọng điệu kiên định nhìn cô nói.
Cái gì ba lần?
Tô Bình hơi ngơ ngác, sau đó nghe thấy cậu nói tiếp.
"Học tỷ đến trong mơ thăm em ba lần, em sẽ xem bức thư đó."
Cậu đang ra điều kiện với cô?
Tô Bình hơi nghi ngờ độ tin cậy trong lời nói của cậu, nhỡ cậu lừa cô thì sao?
Nhưng ánh mắt cậu nhìn mình khá đáng thương.
Hồi lâu sau, Tô Bình khẽ gật đầu.
Vân Kỳ thấy mục đích đạt được, vui vẻ cúi đầu mổ nhẹ lên môi cô một cái.
Môi học tỷ vẫn mềm mại như vậy, giống như chiếc bánh kem tối hôm đó, mang theo hương vị ngọt ngào.
Cậu hôn một cái liền không nỡ buông ra.
Tô Bình nhìn cậu gặm c.ắ.n lung tung trên môi mình, có chút dở khóc dở cười.
Người này coi miệng cô là đồ ăn gì sao?
Gió biển lớn hơn, Tô Bình hơi lạnh, rụt người vào trong lòng cậu.
Cơ thể cậu ngược lại càng lúc càng nóng, giống như bị sốt vậy.
Bỗng nhiên cậu rên nhẹ một tiếng, cơ thể đang ôm cô trở nên cứng ngắc.
Tô Bình biết mình không thể cử động nữa, có chút lúng túng muốn thoát ra khỏi lòng cậu.
Lại bị Vân Kỳ một tay ôm c.h.ặ.t lấy eo.
"Học tỷ, đừng động đậy."
Giọng nói của cậu đã không giống vừa rồi nữa, nhiễm lên cảm xúc khác lạ.
Nghe vào tai tê tê dại dại, Tô Bình cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.
Vân Kỳ nhạy bén chú ý tới sự thay đổi biểu cảm của cô, cúi đầu cười khẽ một tiếng.
"Học tỷ, chị xấu hổ à?"
Bị cậu nói toạc tâm sự, Tô Bình bỗng cảm thấy hơi mất mặt, mạnh miệng nói.
"Cậu nhìn đâu ra tôi xấu hổ? Rõ ràng là bản thân cậu không chịu nổi trêu chọc."
Tô Bình vẫn luôn giữ vững một đạo lý.
Chỉ cần cô nói chuyện đủ khí thế, người đuối lý chính là người khác.
Nghe cô nói vậy, Vân Kỳ có chút bất lực.
Sau đó thuận theo lời cô nói: "Đúng, là em không chịu nổi trêu chọc."
"Nhưng em khó chịu quá, học tỷ, chị giúp em có được không?"
Giúp?
Tô Bình nhận ra ý đồ xấu trong lời nói của cậu, lập tức nhìn quanh bốn phía.
Cái này không thích hợp lắm đâu nhỉ?
Tuy là trong mơ, nhưng ở bờ biển này?
Cô cứ cảm thấy kỳ kỳ.
Vân Kỳ biết cô chắc chắn lại nghĩ lệch lạc rồi, không nhịn được hôn hôn cô.
