Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 170: Cậu Lén Hôn Một Cái, Chắc Sẽ Không Bị Phát Hiện Đâu Nhỉ?
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:26
Đây là mộng cảnh của tên biến thái nhỏ sao?
Mưa to rơi không ngớt, trên mặt đất là những vũng bùn lớn nhỏ.
Trời cũng tối đen một mảnh, bên này đã sớm hoang phế, sẽ không có ai đi qua.
Nhưng tên biến thái nhỏ ở đâu chứ?
Tô Bình nhìn quanh bốn phía, cũng không nhìn thấy bóng dáng Vân Kỳ.
Cậu ta chắc sẽ không mất trí đến mức ra ngoài dầm mưa, vậy thì chỉ có thể là ở trong nhà máy phía sau lưng cô.
Tô Bình trước kia từng nghe không ít tin tức về nhà máy bỏ hoang, cho nên đối với loại nơi này vẫn luôn rất sợ hãi.
Nhưng cô lập tức lại nghĩ đến đây là mộng cảnh của Vân Kỳ, hẳn là một cảnh tượng ấn tượng đặc biệt sâu sắc trong lòng cậu ta.
Thế là cô to gan đi vào bên trong.
Bên ngoài một tiếng sấm nổ vang, Tô Bình giật nảy mình.
Đồng thời cũng nghe thấy bên phải dường như truyền đến động tĩnh khác.
Giống như tiếng thứ gì đó rơi xuống đất.
Tô Bình không do dự, nhấc chân đi về phía đó.
Sau tiếng sấm vừa nãy, hoàn toàn yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại tiếng mưa rả rích bên ngoài.
Tô Bình dừng lại trước một cánh cửa sắt.
Cửa bị người ta dùng xích sắt khóa lại, người bên trong căn bản không mở được, cũng không ra được.
Tô Bình giơ tay vỗ vỗ cửa: "A Kỳ, cậu có ở trong đó không?"
Không có hồi đáp.
Nhưng Tô Bình xác định bên trong chắc chắn có người, hơn nữa người đó chắc chắn chính là Vân Kỳ.
Thế là cô cởi sợi xích sắt nặng nề ném sang một bên.
Cửa đã rỉ sét, lúc đẩy ra phát ra tiếng kẽo kẹt.
Tô Bình quét mắt một vòng, cuối cùng ánh mắt rơi vào trong góc.
Ở đó, Vân Kỳ một thân chật vật, đang co ro trong góc ôm thành một đoàn run rẩy.
Cậu ta dường như rơi vào cơn ác mộng nào đó.
Hai tay ôm đầu vùi vào đầu gối, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.
"Tôi sợ lắm..."
"Chị ơi, sao chị còn chưa đến tìm em..."
"A Kỳ lạnh quá..."
Tô Bình phản ứng lại, cảnh tượng này chắc là cảnh tượng hồi nhỏ cậu ta bị tên biến thái nhốt trong nhà kho bỏ hoang hai ngày một đêm cuối cùng được Tống Nhất Phi tìm thấy.
Người đàn ông ấ.u d.â.m kia mang lại cho cậu ta bóng ma quá lớn, đến nỗi nửa đêm nằm mơ cũng thường xuyên bị giật mình tỉnh giấc.
Tô Bình đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt cậu ta.
Vân Kỳ vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, cho đến khi Tô Bình đưa tay xoa tóc cậu ta.
Cảm giác quen thuộc, khiến cả người cậu ta ngẩn ra.
Sau đó từ từ ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhìn người phụ nữ trước mặt.
"Đừng khóc nữa, xấu lắm."
Tô Bình nhìn khuôn mặt kia của cậu ta, nửa ngày chỉ nặn ra được một câu như vậy.
Ngược lại khiến Vân Kỳ hồi thần, cậu ta nhìn Tô Bình ngay trước mắt, bỗng chốc đưa tay ôm cô vào lòng.
"Học tỷ..."
Giọng cậu ta nghèn nghẹn, mang theo giọng mũi.
Tô Bình từng cái từng cái vuốt ve đầu cậu ta, giống như đang vuốt lông cho sư t.ử con.
"Không sao rồi không sao rồi."
Vân Kỳ biết Tô Bình đây là lại đến trong giấc mơ của mình.
Giấc mơ này sau đó cậu ta mơ thấy rất nhiều lần, nhưng không có ai đến cứu cậu ta, giống như lời chị gái nói lúc đầu, chị ấy hối hận vì đã cứu cậu ta.
Mỗi lần cậu ta đều khóc lóc tỉnh lại từ trong mộng, cảm giác bị người ta vứt bỏ lãng quên đó thật sự rất khó chịu.
Nhưng hôm nay có người lần nữa mở cánh cửa kia ra.
Tô Bình cảm nhận được cảm xúc của Vân Kỳ dần dần bình ổn lại.
Sau đó cậu ta ngẩng đầu lên từ trong lòng cô, đỏ hoe mắt vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô.
"Học tỷ, chị có muốn nghe em kể một câu chuyện không?"
Tô Bình gật đầu, đại khái có thể đoán được cậu ta muốn kể cái gì.
Khi tất cả mọi người đều buông lời ác ý với cậu bé kia, chỉ có người đàn ông ở tiệm tạp hóa đó mỗi lần nhìn thấy cậu đều sẽ cười nhét cho cậu hai viên kẹo.
Thậm chí đ.á.n.h bài thắng tiền xong còn mua cho cậu một con gấu bông làm quà, nói là chúc mừng cậu thi được hạng nhất toàn khối.
Cậu bé tâm tư đơn thuần tưởng rằng gặp được người tốt.
Cho đến ngày hôm đó trời mưa to, con đường về nhà xảy ra t.a.i n.ạ.n xe, cậu chọn một con đường trước kia rất ít đi để về nhà.
Lúc đi qua một nhà máy, cậu nhìn thấy trên mặt đất dưới lầu là chiếc cặp sách màu hồng mới mua của cô em gái hàng xóm vừa lên mẫu giáo lớn bị tuột khóa rơi trên đất, vở bài tập bên trong rơi lả tả trong nước bùn.
Cậu nhìn nhà máy cách đó không xa, theo bản năng đến gần bên đó.
Trong cơn mưa rả rích, cậu dường như nghe thấy âm thanh khác.
Trên mặt đất bên ngoài nhà máy, ngổn ngang rất nhiều vỏ chai rượu rỗng.
Sau đó cậu nhìn thấy một màn cả đời khó quên.
Hộp giấy lót trên nền đất nhà máy, người chú ngày thường hòa nhã dễ gần với cậu đang đè cô em gái hàng xóm dưới thân...
Em gái hàng xóm khóc lóc đau đớn, trên người dưới thân toàn là m.á.u.
Cậu sợ hãi, xoay người muốn bỏ chạy, kết quả không cẩn thận đá phải vỏ chai rượu rỗng dưới chân.
Tiếng động thu hút sự chú ý của người đàn ông, người đàn ông rất nhanh đứng dậy, trên mặt không biết là say rượu hay là cái gì khác, đỏ đến dọa người.
Cậu vừa chạy được hai bước đã bị người đàn ông bóp cổ bắt lại.
Người đàn ông hung hăng tát cậu một cái, sau đó nhốt cậu vào trong căn phòng bên cạnh.
Uy h.i.ế.p cậu nếu dám nói chuyện này ra ngoài, sẽ dùng cách đối xử với cô em gái kia để đối xử với cậu.
Cuối cùng người đàn ông ném cậu xuống đất khóa cửa lại.
Cậu chỉ có thể co ro trong góc ôm mình thành một đoàn.
Bên ngoài tiếng khóc của em gái hàng xóm lại bắt đầu vang lên thê lương, sau đó càng ngày càng yếu ớt.
Cuối cùng cậu bị nhốt trong nhà máy hai ngày một đêm, không ăn cũng không uống.
Sau khi được cứu ra mới biết người đàn ông kia mắc chứng ấ.u d.â.m, loại b.úp bê tặng cho cậu đó gã đã tặng cho một nửa số trẻ con trong khu.
Bên trong có gắn camera.
Tô Bình nghe đến đây, tâm trạng cũng có chút khó chịu, đưa tay ôm lấy cậu ta.
"Không sao đâu, đều qua rồi, người xấu cũng bị trừng phạt rồi."
Vân Kỳ bỗng nhiên lau khô nước mắt, nhìn Tô Bình.
"Học tỷ chị cũng lừa em."
Tô Bình ngẩn người, vừa nãy không phải còn đang nói chuyện hồi nhỏ của cậu ta sao? Sao đột nhiên lại lôi đến trên người cô rồi?
Vân Kỳ nhìn chằm chằm mắt cô, không chịu buông tha.
"Chị đã nói sẽ mãi mãi ở bên em, chị nói dối."
Tô Bình vừa định nói chuyện, nhưng Vân Kỳ căn bản không cho cô cơ hội nói chuyện, giữ lấy gáy cô liền c.ắ.n tới.
Nụ hôn này chứa đựng quá nhiều thứ, Tô Bình ngơ ngác, theo bản năng muốn phản kháng, lại bị Vân Kỳ nắm lấy hai tay đè ra sau lưng.
Đồng thời cậu ta gia sâu nụ hôn này, động tác gặm c.ắ.n càng thêm hung ác.
Trong xe, Văn Sơ thấy má cô dần dần hồng hào, ánh mắt rơi vào đôi môi mọng nước hơi hé mở của cô.
Cậu thật sự rất muốn nếm thử xem là mùi vị gì.
Bây giờ cô ngủ rồi, vừa nãy mình chọc má cô thế nào cũng không tỉnh.
Vậy cậu lén hôn một cái, chắc sẽ không bị phát hiện đâu nhỉ?
Tô Bình cảm giác môi mình sắp tê rần rồi, não thiếu oxy khiến cơ thể mềm nhũn như vũng nước.
Vân Kỳ thuận thế đè cô xuống đất, nâng cằm cô lên hôn đến khó tách rời.
Tô Bình có chút không thở nổi, muốn vặn vẹo cổ lại không động đậy được chút nào, chỉ có thể bị động chịu đựng nụ hôn này.
Hồ Lô Oa, mộng cảnh này chân thực thế sao?
Tại sao cô thật sự có cảm giác không thở nổi?
Hồ Lô Oa ho một tiếng, chột dạ không nói gì.
