Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 180: Đừng Nhìn
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:28
Lục Tri Nghiên thấy cô nhìn chằm chằm mình, cúi đầu nhìn sang.
Vừa định hỏi cô làm sao vậy, liền thấy cô bỗng nhiên đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy mình.
Là loại ôm đơn thuần kia, cũng không có tình cảm khác.
Lục Tri Nghiên sửng sốt, đưa tay sờ sờ đầu cô: "Sao vậy?"
"Lúc cậu mỗi tuần cắt tay lấy m.á.u, nhất định rất đau đúng không?"
Lông mi Lục Tri Nghiên run rẩy, đây vẫn là lần đầu tiên có người hỏi mình có đau hay không.
Hồi nhỏ mẹ lần đầu tiên ôm cậu, cậu rất vui, kết quả giây tiếp theo ngón tay liền truyền đến cơn đau thấu tim.
Đó là lần đầu tiên cậu bị chọc ngón tay, đau đến khóc lớn gọi mẹ, nhưng bị mẹ gắt gao nắm lấy tay, nhìn mấy giọt m.á.u kia nhỏ vào trong bình chứa xong mới vẻ mặt ghét bỏ đẩy cậu ngã xuống đất.
"Mày sinh ra đã là người không may mắn, cho nên mày không có tư cách khóc!"
Trước mặt con trai và vận mệnh gia tộc họ Lục. Bà ta không chút do dự lựa chọn cái sau.
Từ đó cậu học ngoan rồi, không bao giờ khóc nữa.
Thậm chí chủ động chọc rách ngón tay, chỉ có như vậy mẹ mỗi lần mới có thể sờ đầu cậu nói thật giỏi.
Tô Bình cảm nhận được cậu bỗng nhiên ôm c.h.ặ.t lấy mình, sau đó cúi người đặt cằm lên vai mình, thân thể hơi run rẩy.
Cậu đây là, đang khóc sao?
Tô Bình theo bản năng ngẩng đầu, lại nghe thấy cậu mở miệng.
"Đừng nhìn."
Giọng cậu mang theo nghẹn ngào, Tô Bình chớp chớp mắt, ngoan ngoãn cúi đầu không nhìn cậu nữa.
Lục Tri Nghiên ôm cô một lúc sau, cọ cọ má cô, ỷ lại nói.
"Bình Bình, chị đối với em thật tốt."
Bọn họ đều nói em là người không may mắn có thể sống sót đã là ân huệ rồi, chỉ có chị quan tâm em có đau hay không.
Tô Bình vừa định nói chuyện, liền nghe thấy cậu hỏi ra miệng.
"Chị thật sự nguyện ý gả cho em sao?"
Bây giờ cậu không phải Thiết Ngưu sau khi mất trí nhớ nữa, lúc nghe thấy cô muốn gả cho mình, trong lòng nói không nên lời vui vẻ.
Tô Bình không nói gì, Lục Tri Nghiên không nghe được câu trả lời, cúi đầu nhìn vào mắt cô.
Trong đôi mắt to của cậu tràn đầy mong đợi, dường như chỉ cần cô nói không nguyện ý, hy vọng bên trong sẽ vỡ vụn.
Tô Bình chột dạ gật gật đầu, bỗng nhiên có chút không dám nhìn thẳng vào mắt cậu.
Bởi vì cô sợ cho cậu hy vọng, về sau lúc mình rời đi, bây giờ cậu kỳ vọng vào mình bao nhiêu, về sau sẽ càng khó dứt bỏ bấy nhiêu.
Hồ Lô Oa, bên phía tên biến thái nhỏ dạo này sao không có động tĩnh gì?
Giá trị hắc hóa của cậu ta không về không, mình làm sao trở về đây.
Nói đến chuyện này, Hồ Lô Oa liền nhịn không được mắng c.h.ử.i.
Đừng nói nữa, cậu ta sợ cô nhập mộng, mấy ngày nay ngủ ở công ty, điện thoại đặt mấy chục cái báo thức, hơn nữa còn dặn dò trợ lý cứ hai tiếng lại gọi điện cho mình một lần.
Chính là sợ mình không cẩn thận ngủ thiếp đi, sau khi cô nhập mộng lần cuối cùng xong sẽ hoàn toàn biến mất.
Nội tâm Tô Bình chịu chấn động lớn, cậu ta táng tận lương tâm như vậy sao?
Cậu ta tự chà đạp thân thể mình không sao, nhưng cô phải về nhà a!
Tô Bình tức đến ngứa răng, hận không thể xông tới cho cậu ta hai cái tát.
Lục Tri Nghiên bỗng nhiên nghe thấy tiếng nghiến răng, cúi đầu nhìn sang, phát hiện Tô Bình đang vẻ mặt tức giận nghiến răng.
Tại sao cô ấy lại tức giận? Là vì mình vừa nãy không nên hỏi câu hỏi kia sao?
Trong lòng Lục Tri Nghiên cười khổ một tiếng, nhẹ nhàng buông cô ra.
"Bình Bình, nếu chị không thích, sau này em sẽ không hỏi nữa."
Lần này đổi thành Tô Bình vẻ mặt ngơ ngác, cậu vừa nói cái gì?
Lúc này, Lục Tri Ngôn mượn cớ gọi bọn họ ăn cơm lên lầu đẩy cửa ra nhìn thấy hai người ôm nhau, hừ lạnh một tiếng, qua đây tách hai người ra.
Hai người này còn thật sự là nhân lúc mình không chú ý liền ôm ôm ấp ấp!
Tâm trạng Lục Tri Nghiên dường như không tốt lắm, ăn chưa được hai miếng đã no rồi.
Buổi tối Tô Bình gõ cửa phòng cậu, kết quả sau khi mở cửa là Lục Tri Ngôn cầm đồ từ bên trong cười hì hì đi ra.
"Tôi đã giúp cậu ấy bôi t.h.u.ố.c xong cậu ấy đã ngủ rồi, có chuyện gì ngày mai lại tìm cậu ấy đi."
Tô Bình trở về phòng, trực giác nói cho cô biết Lục Tri Nghiên chắc là đang giận dỗi rồi.
Nhưng cô nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra tại sao cậu ấy lại giận dỗi.
Tốc độ của mẹ Lục không phải nhanh bình thường, ngày hôm sau đã để Lục Tri Nghiên đi theo Lục Tri Ngôn đến công ty dạo một vòng, nói là để mọi người làm quen với cậu một chút.
Tô Bình ở nhà họ Lục chán muốn c.h.ế.t, dứt khoát về nhà, định lát nữa tìm Lý Mặc Ngữ tụ tập.
Con bé kia dạo này hình như yêu đương rồi, mỗi ngày lái xe sang qua lại cổng trường đại học đưa đón cậu bạn trai nhỏ của nó.
Kết quả vừa mở cửa, liền nhìn thấy ngồi trên ghế sô pha có một người đàn ông.
"Chị đi đâu vậy?"
Văn Sơ hai mắt đỏ ngầu, nghe thấy tiếng mở cửa lập tức từ trên ghế sô pha đứng dậy, sải bước đi về phía Tô Bình.
"Sao cậu lại ở nhà tôi?"
Tô Bình nhìn Văn Sơ đi lại tự nhiên trong nhà mình, sao lần nào cô cũng quên phải đổi mật mã thế nhỉ!
Văn Sơ gắt gao nhìn chằm chằm cô, mắt càng ngày càng đỏ.
Lần trước cậu tức giận xóa số điện thoại và phương thức liên lạc của cô, kết quả cô vậy mà thật sự không liên lạc lại với cậu nữa.
Cậu lấy hết dũng khí đến nhà cô muốn nói chuyện t.ử tế với cô, kết quả ngồi canh ba ngày phát hiện cô căn bản không về nhà.
Người phụ nữ xấu xa.
Tô Bình chẳng qua là hỏi một câu, liền thấy cậu c.ắ.n môi, rưng rưng nước mắt nhìn mình.
Phảng phất như mình đã làm chuyện gì có lỗi với cậu vậy.
"Tôi sai rồi."
Cậu đột nhiên như lấy lòng đưa tay kéo kéo tay áo mình, Tô Bình không hiểu ra sao, hỏi lại cậu.
"Cậu sai ở đâu?"
Ai ngờ câu này hỏi ra khỏi miệng xong, trên mặt Văn Sơ càng thêm khó xử.
Cứu mạng, cô là thật sự không biết cậu tại sao lại xin lỗi a, sao cứ như mình đang bắt nạt cậu vậy.
Văn Sơ hít hít mũi: "Tôi không cần tiền của chị."
Tô Bình nghiêng đầu nghĩ nghĩ, cậu sẽ không phải nói chuyện trên xe đêm hôm đó chứ?
Lời tiếp theo của Văn Sơ đã kiểm chứng suy đoán của cô.
"Tôi không cần tiền của chị, chị có thể để tôi ở lại bên cạnh chị không?"
Nghĩ đến cô sắp đính hôn rồi, Văn Sơ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, giống như đã hạ quyết tâm rất lớn.
"Tôi có thể không cần danh phận, có thể thỉnh thoảng nhìn thấy chị là được."
Ký chủ, cậu ta thật thâm tình, cô đã làm gì mà cậu ta lại làm đến bước này?
Tô Bình cũng rất muốn hỏi cậu tại sao lại biến thành như vậy.
Rõ ràng trước đó còn cảm thấy mình dùng tiền b.a.o n.u.ô.i cậu khiến cậu không biết xấu hổ, sao bây giờ tiền cũng không cần chỉ muốn ở lại bên cạnh mình?
Thấy cô do dự, Văn Sơ c.ắ.n răng, ôm lấy eo cô nhắm mắt lại liền hôn tới.
Trên tivi đều diễn như vậy.
Tô Bình giật nảy mình, vội vàng đặt tay lên miệng, chặn lại nụ hôn của cậu.
Văn Sơ vẻ mặt thương tâm, giữ nguyên tư thế đó không động đậy.
Tô Bình không biết nên đáp lại cậu thế nào, chỉ có thể nói để mình suy nghĩ thật kỹ, sau đó bảo cậu về trước.
Văn Sơ đỏ hoe mắt, đi một bước ngoái đầu lại ba lần.
Cuối cùng Tô Bình hung ác quyết tâm, đóng cửa phòng lại.
Cô phải nghĩ cách mau ch.óng giảm giá trị hắc hóa của Vân Kỳ thôi, cứ tiếp tục ở lại như vậy luôn cảm thấy sẽ xảy ra vấn đề lớn.
Bên kia, Thẩm Gia Dục ngồi giữa mấy người, uống hết ly này đến ly khác.
Bỗng nhiên cửa bao phòng bị đẩy ra, mấy cô gái được quản lý dẫn từ bên ngoài đi vào.
