Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 207: Chị Ơi, Mừng Chị Về Nhà
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:33
Vừa xuống máy bay, Lục Tri Nghiên đã đề nghị đưa Tô Bình về nhà.
Lý Mặc Ngữ muốn đi nhờ xe, kết quả bị anh dùng một ánh mắt ngăn lại.
Nhìn người đàn ông trong mắt chỉ có Bình Bình, Lý Mặc Ngữ trong lòng thầm mắng anh mười mấy lần, cuối cùng gọi điện cho tài xế trong nhà.
Không phải là tài xế sao? Làm như nhà ai không có ấy.
Trong đầu Tô Bình đang nghĩ về chuyện hắc hóa trị, đợi cô hoàn hồn lại thì đã đi theo Lục Tri Nghiên lên xe rồi.
"Mặc Ngữ đâu?"
Lục Tri Nghiên mặt không đỏ tim không đập: "Cô ấy còn chút việc, về nhà trước rồi."
Vừa dứt lời, điện thoại của Tô Bình liền vang lên.
Là tin nhắn thoại Lý Mặc Ngữ gửi tới.
"Bình Bình! Tớ nói với cậu lần sau hai chúng ta đi chơi cậu đừng có mang theo Lục Tri Nghiên! Tớ chưa từng thấy người đàn ông nào tâm địa hẹp hòi như vậy, tớ mặc kệ tớ không thích anh ta, cậu tránh xa anh ta ra một chút!"
Cách màn hình cũng có thể nghe ra Lý Mặc Ngữ tức giận không nhẹ, Tô Bình nghe xong liếc nhìn Lục Tri Nghiên bên cạnh.
Phát hiện anh ho một tiếng, giả vờ như không nghe thấy gì nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Cậu học hư rồi đấy."
Tô Bình cười chọc chọc vào vai anh, lại bị anh xoay người nắm c.h.ặ.t hai tay.
"Tôi chỉ là quá thích cậu, không muốn người khác chia sẻ sự chú ý của cậu."
Lúc Lục Tri Nghiên nói lời này, mắt cũng không dám nhìn cô.
Tô Bình cứ nghĩ mãi không ra, Lục Tri Nghiên ở trước mặt người khác thì người lạ chớ gần, tại sao ở trước mặt cô lại biến thành chú cún con thẹn thùng xấu hổ thế này.
Nửa tiếng sau, xe dừng trước cửa biệt thự.
Lục Tri Nghiên xuống xe mở cửa xe cho Tô Bình, vừa định giúp cô xách hành lý vào, bỗng nhiên từ bên cạnh lao ra một người nhanh ch.óng đón lấy hành lý.
Tô Bình nhìn Văn Sơ đột nhiên xuất hiện, có chút đau đầu.
Sao cậu ta lại tới nữa rồi, còn chọn đúng lúc này.
Lục Tri Nghiên nhìn Văn Sơ đứng bên cạnh Tô Bình, không biết tại sao, cứ cảm thấy người nam kia tràn đầy địch ý với mình.
Nhưng anh chưa từng gặp cậu ta, tại sao cậu ta lại không thích mình?
Được rồi anh hình như cũng không thích cậu ta, ai bảo cậu ta đứng gần Bình Bình như vậy!
Bầu không khí nhất thời có chút quỷ dị, Tô Bình nhìn hai người mắt to trừng mắt nhỏ, vỗ một cái vào cánh tay Văn Sơ.
Văn Sơ cảm thấy nửa cánh tay đều bị chấn tê rần, không dám tin nhìn Tô Bình.
Cô nhìn gầy gò yếu ớt, sao sức lực lại lớn như vậy?
"Bình Bình, cậu ta là ai?"
Lục Tri Nghiên cảnh giác nhìn cậu ta, hỏi.
Không đợi Tô Bình nói chuyện, Văn Sơ đã đi lên chụt một cái hôn lên mặt cô.
Đầu óc Tô Bình lập tức trống rỗng, khoảnh khắc này cô có ý muốn g.i.ế.c Văn Sơ luôn rồi.
"Chị ơi, mừng chị về nhà."
Văn Sơ đ.á.n.h lén thành công, cười vẻ mặt vui vẻ.
Cảm nhận được sương lạnh nơi đáy mắt Lục Tri Nghiên, Tô Bình vội vàng giải thích.
"Nó là em họ tôi, vừa từ nước ngoài về, quen chào hỏi kiểu này rồi."
Nói xong Tô Bình lén trừng Văn Sơ một cái, nếu cậu ta dám nói lung tung cô tuyệt đối sẽ xé nát cái miệng cậu ta!
Thấy cô giới thiệu mình như vậy, Văn Sơ trong lòng đau nhói, nhưng ngoài mặt lại nặn ra một nụ cười, gật đầu.
Bình Bình sẽ không nói dối lừa mình, nhưng không biết tại sao, cậu ta cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng.
"Đã là em trai của Bình Bình, vậy cũng là em trai của tôi rồi, tôi cũng muốn."
Lục Tri Nghiên nói xong, đưa nửa mặt bên trái về phía Văn Sơ.
Nụ cười trên mặt Tô Bình cứng đờ, sao cái tên Lục Tri Nghiên này không chơi theo lẽ thường vậy?
Trên mặt Văn Sơ thoáng qua vẻ giãy giụa, để không làm Tô Bình khó xử cậu ta vẫn chọn sán tới, vẻ mặt đầy ghét bỏ hôn một cái lên mặt Lục Tri Nghiên.
Khoảnh khắc này, Tô Bình cảm thấy trời sập rồi.
Không biết có phải ảo giác của cô hay không, sao cô cảm thấy cái thế giới này ngày càng điên rồ vậy?
Lục Tri Nghiên thỏa mãn thu mặt về, ánh mắt nhìn cậu ta không còn tràn đầy địch ý như vậy nữa.
"Mặc dù Bình Bình là chị của cậu, nhưng cậu bây giờ về nước rồi, không thể chào hỏi như trước kia nữa."
Văn Sơ không ngờ anh thế mà lại ngốc thật, người phụ nữ kia nói gì anh cũng tin.
Mẹ Lục biết tin Lục Tri Nghiên lén lút trốn ra nước ngoài tìm Tô Bình, gọi mấy cuộc điện thoại cho anh bảo anh mau ch.óng về học cách quản lý công ty với Lục Tri Ngôn.
Đưa mắt nhìn Lục Tri Nghiên rời đi, Tô Bình nhìn Văn Sơ bên cạnh, nhíu mày hỏi cậu ta.
"Sao cậu lại tới đây?"
Văn Sơ trong lòng đau nhói, đỏ mắt nhìn cô.
"Lần trước chị nói sẽ cho em một câu trả lời, em đã đợi lâu như vậy rồi chị cũng không liên lạc với em."
"Nếu em không tới, đợi thêm một thời gian nữa chị sẽ quên em mất."
Tô Bình nhớ tới chuyện cậu ta nói với mình lần trước là không cần danh phận, lập tức đầu hơi to ra.
Lúc đó cô tưởng sắp có thể rời khỏi thế giới này rồi, tự nhiên là lừa được thì lừa thôi.
Ai biết kế hoạch không theo kịp thay đổi.
Tô Bình không nói gì, Văn Sơ có chút thất vọng thu hồi tầm mắt, sau đó giúp cô xách vali đi lên bậc thềm phía sau.
Tô Bình mở cửa phòng, nhận lấy vali, nói với Văn Sơ một câu cảm ơn.
Kết quả Văn Sơ lại nhân lúc cô không chú ý lách người vào cửa.
Tô Bình vừa định nói chuyện, đã thấy cậu ta chạy thẳng vào bếp, một lát sau đã rót một cốc nước đi ra.
Hóa ra chỉ là khát nước?
Văn Sơ uống mấy ngụm nước mang tính chiến lược, phát hiện Tô Bình không đuổi mình ra ngoài mà đang sắp xếp đồ đạc, ôm cốc nước sán lại gần.
"Chị ơi, người vừa rồi chính là vị hôn phu của chị sao?"
Tay sắp xếp quần áo của Tô Bình khựng lại, quay đầu nhìn cậu ta.
"Anh ta vừa rồi hung dữ quá, không giống em, chị thích cái gì em liền thích cái đó."
Cái giọng điệu quen thuộc này, rốt cuộc cậu ta học ở đâu vậy?
Văn Sơ thấy trên mặt cô không xuất hiện biểu cảm tức giận, ngược lại lộ ra một nụ cười.
Quả nhiên trên mạng dạy không sai, phụ nữ các cô thích đàn ông như vậy!
Văn Sơ nén sự xấu hổ, tiếp tục nói.
"Hơn nữa anh ta một chút cũng không hiểu chị, hung dữ như vậy, sau này sẽ không bạo hành gia đình chứ."
Tô Bình nghe không nổi nữa, trực tiếp tiến lên bịt miệng cậu ta lại.
"Học cũng tốt đấy, lần sau đừng học nữa nhé."
Một thiếu niên đang yên đang lành sao lại chạy lên mạng học mấy thứ này.
Văn Sơ thấy cô quả thực không thích, có chút nản lòng, cậu ta về sẽ nhắn tin riêng cho chủ thớt kia mắng hắn một trận tơi bời!
Tô Bình bịt một lúc, cảm thấy ánh mắt cậu ta nhìn mình dường như có chút không đúng.
Tầm mắt của cậu ta ngày càng nóng rực.
Tô Bình sợ tới mức vội vàng buông cậu ta ra.
Sự mềm mại ấm áp trên môi rời đi, Văn Sơ có chút thất vọng rũ mắt xuống.
Cậu ta không phải gỗ đá, có thể cảm nhận được cô từ lần đi du thuyền về thì không còn thích mình như vậy nữa.
Đôi khi nghĩ lại cậu ta cũng cảm thấy mình thật sự là phạm tiện.
Lúc cô thích mình theo đuổi mình, mình thì khinh thường cô, bây giờ cô không để ý đến mình nữa, mình lại ba ba sán tới.
Lời từ chối của Tô Bình vừa đến bên miệng, đã thấy hàng lông mi dài đang rũ xuống của cậu ta rơi xuống vài giọt nước mắt.
Cô lập tức ngây người.
Cô còn chưa từ chối mà, sao đã khóc rồi?
Văn Sơ ngước mắt nhìn sang, bộ dạng như chú cún bị vứt bỏ.
Ngược lại khiến Tô Bình có chút không nỡ nói ra miệng.
Nhưng có câu nói rất hay.
