Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 210: Bình Bình, Em Đang Làm Gì Thế?
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:33
Tiếng chuông vui vẻ vang vọng trong phòng, Tô Bình thầm kêu không ổn.
Giờ này tìm cô, ngoại trừ Lý Mặc Ngữ thì chỉ có Lục Tri Nghiên.
Không đợi cô nói chuyện, Vân Kỳ đã đi trước một bước cầm lấy điện thoại, ấn nghe.
Thậm chí còn ân cần bật loa ngoài giúp cô.
Tô Bình không nhìn rõ tên trên màn hình, ngay lúc cô không dám thở mạnh, giọng nói của Lục Tri Nghiên vang lên.
"Bình Bình, hôm nay trời khá đẹp, ra ngoài đi dạo không?"
Tô Bình liếc nhìn Vân Kỳ bên cạnh một cái, cô không ra được a.
Không nghe thấy cô trả lời, giọng nói có chút nghi hoặc của Lục Tri Nghiên vang lên.
"Bình Bình, nghe thấy không?"
"Nghe thấy..."
Tô Bình nhìn Vân Kỳ đang vẻ mặt đương nhiên nằm bò trên người mình, sợ tới mức suýt chút nữa hét lên.
Vân Kỳ ngay giây đầu tiên nghe thấy giọng Lục Tri Nghiên đã nhận ra anh, người đàn ông không biết làm sao lại có hôn ước với học tỷ này.
Cậu ta đột nhiên ghen tị quá, tại sao người đính hôn với học tỷ không phải là cậu ta?
Cậu ta nhìn biểu cảm có chút cứng đờ của Tô Bình, bỗng nhiên nảy sinh vài ý nghĩ muốn trêu chọc cô.
Tô Bình đang nói chuyện với Lục Tri Nghiên, nói được một nửa thì cảm thấy Vân Kỳ đang tới gần mình.
Không đợi cô phản ứng lại, cậu ta đã đưa tay nhéo dái tai cô.
Sự đụng chạm bất ngờ khiến cô không nhịn được hừ một tiếng, gây nên sự nghi ngờ của Lục Tri Nghiên ở đầu dây bên kia.
"Bình Bình, em đang làm gì thế?"
Nghĩ đến âm thanh mình vừa phát ra, Tô Bình không kìm được đỏ mặt, trừng Vân Kỳ một cái rồi mới giải thích với Lục Tri Nghiên.
"Vừa ngủ dậy, vừa rồi không cẩn thận đè vào tóc."
Lục Tri Nghiên ồ một tiếng, còn đang nói chuyện với cô ở đầu dây bên kia về việc hôm nào cùng đi cửa hàng áo cưới đo kích cỡ xem váy cưới.
Tô Bình lại không còn tâm trí đâu mà trả lời anh nữa, bởi vì Vân Kỳ đã một ngụm c.ắ.n lấy dái tai cô.
Lập tức Tô Bình cảm thấy toàn thân đều có chút tê dại.
Cơ thể càng mềm nhũn như một vũng nước.
Vân Kỳ thỏa mãn nhìn cô dời ánh mắt về lại trên người mình, trừng phạt c.ắ.n c.ắ.n lên dái tai cô.
Cảm nhận được răng nanh của cậu ta nhẹ nhàng lướt qua dái tai mình, một cảm giác khác thường từ xương cụt tự nhiên sinh ra.
Tô Bình không nhịn được ưm ra tiếng, may mà bên kia sự chú ý của Lục Tri Nghiên đang ở chuyện chọn váy cưới, không chú ý đến động tĩnh bên này.
Cô nghiêng đầu sang bên cạnh tránh đi, miệng Vân Kỳ c.ắ.n vào khoảng không.
"Buông tôi ra."
Tô Bình trừng mắt nhìn cậu ta, dùng khẩu hình ra hiệu cậu ta buông mình ra.
Kết quả phát hiện cậu ta chỉ nhìn chằm chằm miệng mình, ánh mắt u ám.
Tiêu đời rồi.
Giây tiếp theo, Vân Kỳ đã chuẩn xác không sai lệch bắt lấy đôi môi cô.
Sau đó mặc kệ Lục Tri Nghiên còn đang nói chuyện, trực tiếp cúp điện thoại.
Tô Bình giãy giụa không yên phận, cô cảm thấy nếu có góc nhìn của thượng đế, cô bây giờ chắc chắn trông giống hệt một con giòi vụng về.
Vân Kỳ mổ mổ khóe miệng cô, cười nói: "Em cũng muốn xem học tỷ mặc váy cưới, chỉ mặc cho một mình em xem được không?"
Da đầu Tô Bình tê dại, trong đầu không tự chủ được hiện lên một cảnh tượng.
Trong căn phòng tối tăm, cô mặc váy cưới bị Vân Kỳ dùng xích trói trên giường...
Chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó thôi, cô đã vội vàng lắc đầu.
Vân Kỳ tưởng cô từ chối mặc váy cưới cho mình xem, lập tức khuôn mặt lạnh xuống.
Cậu ta đưa tay bóp c.h.ặ.t cằm Tô Bình.
"Không muốn mặc cho em xem? Vậy chị muốn mặc cho ai xem?"
Băng hàn nơi đáy mắt cậu ta như muốn đóng băng cô, Tô Bình không nhịn được thầm mắng cậu ta trong lòng.
Cái này ai mà chịu nổi, giây trước còn đang yên đang lành, sao giây sau đã phát bệnh rồi?
"Hửm?"
Thấy cô không để ý đến mình, Vân Kỳ có chút tức giận, tức đến mức trực tiếp cúi đầu c.ắ.n một cái lên môi cô.
Tô Bình đau đến kêu lên, người này cầm tinh con ch.ó à sao c.ắ.n mạnh thế!
Nghe thấy tiếng kêu đau của cô, Vân Kỳ ngược lại càng hưng phấn hơn, gặm c.ắ.n l.i.ế.m láp trên môi cô.
Hồi lâu sau cậu ta mới chịu rời khỏi cô, cho cô vài giây thời gian lấy hơi, lại có xu thế muốn làm lại lần nữa.
Tô Bình vội vàng ngăn cản cậu ta: "Không công bằng!"
Vân Kỳ dừng động tác, nhướng mày: "Cái gì?"
Tô Bình nghĩ đến tình cảnh mình không động đậy được chỉ có thể mặc cậu ta xâu xé, mắt lập tức đỏ lên.
"Cậu bắt nạt người ta!"
Càng nghĩ càng giận, cô không nhịn được ngẩng đầu, dùng hết sức lực toàn thân c.ắ.n một cái lên vai cậu ta.
Trên vai truyền đến một trận đau đớn, Vân Kỳ hơi nhíu mày.
Cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên thấy trên vai mình có thêm một hàng dấu răng nhỏ.
Nhìn hàng dấu răng đó, Vân Kỳ chẳng những không cảm thấy tức giận, ngược lại còn có cảm giác vui vẻ.
Học tỷ nguyện ý để lại dấu ấn thuộc về chị ấy trên người mình, có phải đại biểu trong lòng có cậu ta không?
Tô Bình nếu biết trong lòng cậu ta đang nghĩ gì, chắc sẽ tức đến mức muốn cho cậu ta bang bang hai đ.ấ.m đ.á.n.h tỉnh cái não yêu đương của cậu ta.
Do vui vẻ, nên đợi đến khi cậu ta phản ứng lại, cậu ta đã thả Tô Bình từ trong chăn ra rồi.
Tứ chi được tự do, phản ứng đầu tiên của Tô Bình chính là một cước đá Vân Kỳ xuống giường.
Vân Kỳ mặc dù đã sớm chuẩn bị, nhưng vẫn không tránh khỏi bị cô đá xuống giường.
Cậu ta dứt khoát ngồi dưới đất, vẻ mặt tủi thân nhìn cô.
"Học tỷ, đau."
Tô Bình đã không tin bất cứ lời nào cậu ta nói nữa, vẻ mặt cảnh giác nhìn cậu ta, xuống giường từ bên kia.
Thấy không lừa được cô nữa, Vân Kỳ có chút thất vọng rũ mắt xuống.
Tô Bình đi qua mở cửa phòng, sau đó quay đầu ra hiệu cậu ta đi ra ngoài.
Ánh mắt Vân Kỳ rơi trên đôi chân nhỏ trắng sứ giẫm trên sàn nhà của cô, màu mắt tối sầm lại.
Học tỷ đẹp quá, cậu ta thật sự muốn giấu cô đi không cho người khác nhìn thấy.
"Ra ngoài!"
Tô Bình thấy cậu ta không động đậy, không nhịn được thúc giục.
Tối qua là do cô không để ý mới để cậu ta lẻn vào, bây giờ mình tỉnh táo rồi, không thể để cậu ta ở trong phòng nữa.
Vân Kỳ không tình nguyện đứng dậy, đi về phía cô.
"Học tỷ, chị thật sự nhẫn tâm đuổi em đi sao?"
Tô Bình bỗng nhiên nhíu mày, ngăn cậu ta lại.
Ngay khi cậu ta tưởng Tô Bình hối hận rồi, liền nghe thấy cô mở miệng.
"Mặc quần áo trên giường vào rồi hẵng đi."
Cô thế mà lại thật sự nhẫn tâm như vậy, Vân Kỳ tròng áo vào được một nửa, không tin tà lại lần nữa đi về phía cô.
Cậu ta không tin học tỷ thật sự một chút cũng không thích mình nữa.
Nhưng đợi cậu ta đi đến trước mặt, liền thấy Tô Bình tay mắt lanh lẹ kéo áo cậu ta xuống.
Tô Bình vẻ mặt ghét bỏ nhìn cậu ta, nội tâm không nhịn được phun tào.
Người này sao thế, cũng đâu phải trẻ con nữa sao ngay cả quần áo cũng mặc không xong?
Vân Kỳ có chút buồn bã nắm vạt áo mình, tiến lên một bước ép Tô Bình vào cửa phòng.
"Học tỷ, chị thật sự quên em rồi sao?"
Tô Bình nhìn vẻ mặt tổn thương nơi đáy mắt cậu ta, một phen đẩy cậu ta ra.
"Tôi không phải người cậu nói, mau đi đi, lát nữa vị hôn phu của tôi đến tìm tôi nhìn thấy cậu, tôi không tiện giải thích với anh ấy."
Nghe thấy cô gọi người đàn ông kia là vị hôn phu, Vân Kỳ trong lòng đau nhói.
Rõ ràng học tỷ thích là mình, nhất định là người đàn ông kia nhân lúc học tỷ quên cậu ta mà thừa nước đục thả câu!
Tô Bình không biết cậu ta đang nghĩ gì, trực tiếp túm lấy cánh tay cậu ta kéo xuống lầu.
