Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 224: Tôi Chỉ Là Không Có Sức, Chứ Không Phải Bị Què
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:35
Tô Bình nhanh tay lẹ mắt, nhanh ch.óng ấn hắn xuống xoay người đổi vị trí hai người trong chớp mắt.
Đồ Tư Quân ngã xuống đất vẫn chưa phản ứng kịp tại sao mình lại bị Tô Bình đè lên người.
Theo quán tính, vừa rồi hắn phải ở trên mới đúng chứ, sao ngã xuống đất lại biến thành ở dưới rồi?
Cảm nhận được ánh mắt hồ nghi của hắn nhìn sang, Tô Bình vội vàng kêu lên oai oái.
"Đau quá đi, tay tôi gãy rồi hay sao ấy."
Đồ Tư Quân tức đến bật cười, người bị đè rõ ràng là hắn, cô ở đó kêu đau cái gì?
Tô Bình thấy tốt thì thu, vội vàng bò khỏi người hắn.
Nhìn Đồ Tư Quân ngã đập người xuống đất một cú rõ đau, cô đỏ mặt ngại ngùng nhìn hắn.
"Cậu không sao chứ? Có phải tôi nặng quá không..."
Nói xong, giọng dần nghẹn ngào, mắt thấy sắp khóc thành tiếng.
Đồ Tư Quân thấy thế, vội vàng ngồi dậy an ủi cô.
"Là do tôi tự mình đứng không vững, còn làm chị ngã theo."
Tô Bình đợi chính là câu này, lập tức nở nụ cười, nhìn hắn vẻ mặt rộng lượng nói.
"Không sao, cậu cũng không cố ý, tôi sẽ không trách cậu đâu."
Lần này đến lượt Đồ Tư Quân ngẩn người, tình huống gì đây?
Cô biết leo cây giỏi thế sao? Sao đột nhiên lại biến thành lỗi của hắn rồi?
Tô Bình thấy hắn ngồi dưới đất không nỡ đứng dậy, chợt nhớ ra chuyện mình chưa hồi phục sức lực, cũng thuận thế nằm vật ra đất.
Cuối cùng Đồ Tư Quân nén cái eo bị trẹo bò dậy từ dưới đất, đồng thời đưa tay đỡ Tô Bình dậy.
Người mình cướp về, khóc cũng phải đỡ vào.
Tô Bình dựa hơn nửa người vào hắn, cái eo vốn đã bị trẹo vì chịu lực nên càng đau hơn.
Thế mà hắn còn phải nén đau, nói với Tô Bình.
"Mấy ngày nay chị tạm thời ở đây đi, yên tâm, có tôi ở đây, anh tôi sẽ không tìm thấy chị đâu."
Tô Bình nghe ra lời cảnh cáo của hắn đối với mình, là bảo cô đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn sao?
Cuối cùng Đồ Tư Quân đỡ Tô Bình vào phòng ngủ tầng hai, sau đó lấy cớ eo bị thương cần đi bệnh viện xem sao rồi rời đi.
Tô Bình nghe tiếng khóa cửa, quả nhiên đợi cô đi đến cửa, phát hiện tay nắm cửa không vặn được.
Đồ Tư Quân tên ch.ó má này cũng giống anh trai hắn, thích khóa cửa!
Vừa hay mấy ngày nay cô cũng không vội đi, cô cũng muốn xem trong hồ lô tên Đồ Tư Quân này rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì.
Chỉ là không biết bên phía Lục Tri Nghiên thế nào rồi.
Mãi không liên lạc được với mình, chắc cậu ấy sẽ lo lắng lắm nhỉ?
Nghĩ đến đôi mắt có thể vì lo lắng mà đỏ hoe của cậu ấy, trong lòng Tô Bình bỗng thấy hơi khó chịu.
[Hồ Lô Oa, bọn họ đã tìm đến đây chưa?]
[Vẫn chưa, tên Đồ Tư Quân này cũng có chút bản lĩnh, mỗi lần bọn họ tưởng sắp tìm được cô rồi, thì lại để bọn họ vồ hụt.]
Nghĩ đến hai người kia, cô không nhịn được bật cười.
Hai người sĩ diện như vậy bị Đồ Tư Quân xoay như chong ch.óng, chắc là vui lắm.
Tô Bình đ.á.n.h giá căn phòng một lúc, cuối cùng c.h.ế.t tâm.
Tên Đồ Tư Quân này còn biến thái hơn, cửa sổ chỉ có một cái lỗ nhỏ, hơn nữa còn rất cao, hai người như cô chồng lên nhau cũng không với tới.
Sao hắn lại thiết kế căn phòng như thế này?
Tô Bình cuối cùng ngoan ngoãn trở lại giường, khoảng hơn nửa tiếng sau, Đồ Tư Quân từ bên ngoài trở về.
Hắn mở cửa, vừa nhét chìa khóa vào túi vừa giải thích:
"Chị à, tôi khóa cửa cũng là vì muốn tốt cho chị thôi, nhỡ tôi không ở nhà có người xấu vào, chị sẽ rất nguy hiểm."
"Cho nên chị chắc sẽ không vì tôi khóa cửa phòng mà không vui chứ?"
Lời hay ý đẹp đều để hắn nói hết rồi, Tô Bình trực tiếp giữ im lặng.
Đồ Tư Quân thấy cô không nói gì, lấy cái túi trong tay ra.
Bên trong là cơm hộp đã đóng gói, sau khi mở nắp, mùi thơm lập tức tràn ngập cả căn phòng.
Tô Bình ngửi thấy mùi thơm, bụng không có tiền đồ mà kêu lên.
"Chị, nể tình tôi bị thương mà vẫn ra ngoài mua cơm cho chị, đừng giận tôi nữa được không?"
Nói xong, hắn thậm chí còn ân cần cầm thìa, đút cơm đến bên miệng Tô Bình.
Khóe miệng Tô Bình giật giật, không chịu nổi mà nhận lấy.
"Tôi chỉ là không có sức, chứ không phải bị què."
Thấy cô muốn tự ăn, Đồ Tư Quân cũng không miễn cưỡng, vừa hay hắn cũng chẳng muốn đút cho cô.
Tô Bình ăn hai miếng, phát hiện hắn vẫn ngồi trong phòng mình không chịu ra ngoài, không nhịn được nhíu mày nhìn hắn.
Đồ Tư Quân lại đột nhiên ngượng ngùng lấy một cái túi khác ra, bên trong là t.h.u.ố.c trị trật khớp.
"Tôi tự bôi không tới, muốn nhờ chị giúp một chút."
Tô Bình đặt thìa xuống, gật đầu nhận lấy.
Đây mới là nguyên nhân chính hắn qua tìm mình.
"Cởi ra đi."
Hai chữ này khiến sắc mặt Đồ Tư Quân lập tức có chút khó coi.
Hắn biết bôi t.h.u.ố.c phải cởi áo, nhưng từ miệng cô nói ra, sao cứ cảm thấy sai sai ở đâu ấy.
Trong lòng tuy nghĩ vậy, Đồ Tư Quân vẫn đứng dậy quay lưng về phía cô cởi bỏ trường sam trên người.
Tô Bình chưa từng thấy cơ thể dưới lớp trường sam của hắn, lúc này thấy hắn cởi bỏ trường sam, không nhịn được có chút ngẩn ngơ.
Da hắn trắng đến mức vô lý, vòng eo vậy mà còn nhỏ hơn cả cô.
Đồ Tư Quân cũng là lần đầu tiên cởi áo trước mặt người khác, thế nào cũng thấy hơi gượng gạo.
Vừa nãy hắn cũng chỉ thử cô chút thôi, ai ngờ cô lại thực sự dám bôi t.h.u.ố.c cho hắn.
Tô Bình nhìn Đồ Tư Quân đứng cách mình một hai mét, có chút đau đầu.
Hắn tưởng mình là vượn tay dài chắc?
Khoảng cách xa như dải ngân hà thế này bảo cô bôi t.h.u.ố.c kiểu gì?
"Không phải muốn bôi t.h.u.ố.c sao? Qua đây một chút."
Người Đồ Tư Quân cứng đờ, dùng trường sam che trước n.g.ự.c xích lại gần cô một chút.
Ánh mắt Tô Bình rơi trên tấm lưng không một chút tì vết của hắn, độ cong lưng của hắn rất đẹp, lúc này lại gần, da dẻ nhìn qua cảm giác rất trơn bóng, rất sướng tay.
Tô Bình không nhịn được vươn tay, vuốt dọc theo xương bả vai hắn xuống dưới.
Xúc cảm như lụa khiến cô thích không buông tay, không ngờ tên Đồ Tư Quân này thâm tàng bất lộ nha, cơ thể dưới lớp trường sam lại cực phẩm thế này.
Vì sự đụng chạm của cô, toàn thân Đồ Tư Quân căng cứng.
Hắn không nhịn được nhíu mày quay đầu cảnh cáo cô: "Chị đừng có sờ lung tung."
Tô Bình ngẩn ra một chút, con người cô trời sinh phản cốt, vốn dĩ hắn không nói câu này cô còn chưa sờ lung tung đâu, bây giờ cô nhất định phải sờ cho bằng được!
"Ngại quá, vừa nãy nhìn không rõ, cậu bị trẹo ở đâu?"
Tô Bình bôi t.h.u.ố.c lên ngón tay, dọc theo cột sống thắt lưng hắn di chuyển một đường.
"Là chỗ này sao?"
Sự đụng chạm của người lạ khiến hắn không nhịn được run lên một trận, khuôn mặt Đồ Tư Quân âm trầm dọa người.
"Không phải chỗ đó, xuống dưới một chút."
"Cũng không phải chỗ đó, sang trái một chút."
Tô Bình sờ soạng gần hết một vòng eo hắn, cuối cùng mới dừng ngón tay ở chỗ hắn bị trẹo.
Vết thương truyền đến cơn đau, Đồ Tư Quân không nhịn được hít một hơi.
Tô Bình biết mình tìm đúng chỗ rồi, không nhịn được lại bôi thêm chút t.h.u.ố.c ấn mạnh xuống.
Đồ Tư Quân không nhịn được kêu đau một tiếng, không thể nhịn được nữa xoay người nắm lấy tay cô.
Hắn đã nhịn cô lâu lắm rồi, không ngờ cô cứ hết lần này đến lần khác được đằng chân lân đằng đầu.
