Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 229: Chảy Nước Miếng Vì Ghen Tị
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:36
Không khí lập tức lạnh đi, Đồ Tư Quân chỉnh nhiệt độ trong xe cao lên một chút.
Con đường đến nhà cổ này không có mấy xe cộ, càng không có người đi bộ, nhìn từ xa như không có điểm cuối.
Vì chưa đến giờ, đèn đường cũng chưa bật, đen kịt một mảnh nhìn qua có chút đáng sợ.
Chưa nói đến chỗ này chẳng có xe cộ hay người đi đường, bây giờ trời mưa cô cũng không dám tùy tiện xuống xe.
Tô Bình thu hồi ánh mắt, thở dài.
Sinh nhật Đồ Văn, Đồ Linh chắc chắn sẽ về, Đồ Hành Xuyên chưa tìm thấy cô, chắc sẽ không về đâu.
Lát nữa cô phải tìm cớ gì để không đụng mặt Đồ Linh đây?
Đi bước nào tính bước đó vậy.
Trước đây giá trị hắc hóa của ba người bọn họ chưa giảm ít nhất cô còn có thể biết giá trị hắc hóa cụ thể để hướng tới mục tiêu mà nỗ lực.
Bây giờ giá trị hắc hóa lại tăng vọt, cô cảm thấy mình như con ruồi không đầu bị đẩy đi vậy.
Hồ Lô Oa nghe thấy cô đang điểm danh mình, hiếm khi không lên tiếng.
Càng đến gần lưng chừng núi, tâm trạng Đồ Tư Quân dường như càng tốt hơn.
Thậm chí còn ngân nga hát, phải nói là giọng hắn hát rất hay, không thua kém gì mấy ca sĩ kia.
Tiếc là hắn đi sai đường, cứ phải đeo lên lớp ngụy trang không phù hợp với lứa tuổi, nếu không với ngoại hình của hắn, chắc chắn cũng có thể mở ra một con đường m.á.u.
Đồ Tư Quân liếc thấy cô đang đ.á.n.h giá mình, vừa định nói vài câu thì bỗng nghe thấy cô thở dài.
Nhất thời một số ký ức không vui tối qua ùa về.
Cô có ý gì? Tối qua là do hắn bị trẹo eo, nếu không sao có thể bị cô bắt nạt như vậy.
Cô vậy mà còn dám cười nhạo hắn!
Nghĩ đến đây, hắn hận thù trừng mắt nhìn cô một cái.
"Lát nữa chị không được nói lung tung!"
Lời nói chẳng có chút lực uy h.i.ế.p nào này khiến Tô Bình có chút buồn cười.
Hắn lại nghĩ đi đâu rồi?
Thấy sắc mặt Đồ Tư Quân càng ngày càng kém, ẩn ẩn lại có dấu hiệu phát bệnh, cô vội vàng đảm bảo: "Yên tâm, tôi không nói lung tung!"
Đùa à, bây giờ đang ở lưng chừng núi không thể để hắn làm bậy, đến lúc đó cả hai người cùng xe lăn xuống chân núi mất.
Thấy cô ngoan ngoãn đảm bảo, Đồ Tư Quân kìm nén sự xúc động của mình, hừ một tiếng chuyên tâm lái xe.
Bọn Thẩm Gia Dục lái xe hơn nửa tiếng thì nhìn thấy xe của Đồ Tư Quân.
Thực sự là phía trước ngoại trừ xe của hắn ra thì chẳng còn chiếc xe nào khác.
Vì trời mưa, bật đèn xe rất dễ khiến Đồ Tư Quân cảnh giác.
Mấy chiếc xe đi theo phía sau không dám đến quá gần, luôn giữ khoảng cách không xa không gần.
Thẩm Gia Dục ngồi ở ghế phụ, nhìn chiếc xe rất nhanh biến mất trong tầm mắt, vội vàng đẩy Đồ Hành Xuyên một cái.
"Đuổi theo đi, người chạy mất rồi."
Đồ Hành Xuyên lườm hắn một cái, anh tuy không tiếp nhận công ty của bố, nhưng đối với người này cũng có nghe danh.
Truyền thông đ.á.n.h giá hắn nhất trí là sát phạt quyết đoán tiếc chữ như vàng, anh còn tin thật.
Kết quả bây giờ mới biết hóa ra hắn ồn ào như vậy, mình làm tài xế cho hắn mà hắn cứ nói liên mồm.
Lúc thì chê anh lái chậm đến lúc đó mất dấu, lúc thì cảm thấy anh lái nhanh lộ mục tiêu không tốt cho Bình Bình.
Thấy hắn còn muốn nói, Đồ Hành Xuyên trực tiếp ấn còi một cái thật dài.
Tiếng còi ch.ói tai khiến Thẩm Gia Dục thành công ngậm miệng.
"Cậu làm cái gì thế? Sợ hắn không phát hiện ra cậu à?"
Tiếng còi vừa dứt, lời chỉ trích của Thẩm Gia Dục đã thốt ra.
Đồ Hành Xuyên không nhịn được nữa, day day thái dương đang căng nhức, nói.
"Đây là đường về nhà tôi, cho dù không đi theo hắn tôi cũng sẽ không lạc."
Thẩm Gia Dục ngẩn người, tức giận đ.ấ.m một cái vào ghế ngồi.
"Sao cậu không nói sớm!"
Hại hắn dọc đường nơm nớp lo sợ, vừa sợ không theo kịp, lại sợ mất dấu.
Hóa ra cuối cùng thằng hề chỉ có mình hắn.
Thấy hắn cuối cùng cũng yên tĩnh lại, Đồ Hành Xuyên mới từ từ tăng tốc độ xe.
Nhưng phía trước đã không còn bóng dáng xe của Đồ Tư Quân, trời mưa mà lái nhanh thế sao?
Cho dù hắn không sợ c.h.ế.t, Bình Bình vẫn còn ở trên xe hắn đấy.
Nghĩ đến Tô Bình, Đồ Hành Xuyên lại thấy áy náy, nếu không phải vì anh, Bình Bình cũng sẽ không bị hắn đưa đi.
Hắn rốt cuộc muốn đưa Bình Bình về làm gì? Hy vọng không phải như anh nghĩ...
Điện thoại của Đồ Linh lại gọi tới lần nữa.
Anh mất kiên nhẫn nghe máy, bên trong vang lên giọng nói bát quái của Đồ Linh.
"Vừa nãy bố nói hôm nay Đồ Tư Quân đưa bạn gái về ra mắt ông ấy, không biết thật hay giả."
"Mày phải tranh khí chút đi, sau này nếu nó kết hôn sinh con trước mày, trái tim bố sẽ hoàn toàn hướng về phía nó đấy..."
Đồ Hành Xuyên trực tiếp cúp điện thoại, tức giận nắm c.h.ặ.t vô lăng.
Quả nhiên giống như anh nghĩ, Đồ Tư Quân quả nhiên có tâm tư như vậy.
Nhưng lần này e là không thể như ý nguyện của hắn rồi.
Trưởng ấu có tôn ti trật tự, cho dù Bình Bình là do hắn đưa về thì sao?
Chỉ cần anh kiên quyết, thế nào cũng không đến lượt Đồ Tư Quân hắn.
Tài sản trong nhà bố phân chia thế nào anh một chút cũng không quan tâm, nhưng Đồ Tư Quân dám ra tay với người bên cạnh anh, thì đừng trách anh.
Mấy năm nay hắn âm thầm nhắm vào anh làm mấy trò vặt vãnh anh vẫn luôn không so đo với hắn, lại khiến hắn dần dần bay bổng quên mất mình địa vị gì rồi.
Vì trời mưa, hành trình kéo dài thêm gần một tiếng, mãi đến trưa mới tới nhà cổ họ Đồ.
Đây là lần thứ hai Tô Bình đặt chân đến đây, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ là lần đầu tiên tới.
Rất nhanh có người giúp việc che ô đi tới, Đồ Tư Quân xuống xe, nhận lấy ô đi sang bên kia mở cửa xe cho Tô Bình.
Dáng vẻ ân cần hoàn toàn khác với người vừa nãy trên xe, người này đúng là nói trở mặt là trở mặt, Tứ Xuyên thiếu hắn đúng là một sự tiếc nuối.
"Chị, chúng ta đến rồi."
"Đây là đâu?"
Tô Bình có chút cục súc che n.g.ự.c nhìn ra bên ngoài.
Đều tại hắn mua quần áo nhỏ quá, cô bây giờ ngồi thẳng dậy cũng thấy tức n.g.ự.c.
Đồ Tư Quân thấy cô không có động tác, cúi người đưa tay ra trước mặt cô để cô có thể mượn lực xuống xe.
Tô Bình nhìn chiếc ô xương tre trong tay hắn, ngẩn người.
Cảnh tượng trước mắt dường như có chút quen thuộc, giống như quay lại lần đầu tiên gặp hắn.
Lần đó chắc để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc lắm.
Nghĩ đến lần đầu gặp mặt, Tô Bình không nhịn được phì cười một tiếng.
Đồ Tư Quân đ.á.n.h giá cô, phát hiện giữa lông mày cô đều là ý cười không kìm được.
Mình đưa cô về nhà cô vui vẻ thế sao?
Nhìn thế này cô có vẻ thuận mắt hơn không ít.
Tô Bình không biết hắn đang nghĩ gì, nhưng cô đã nhìn thấy Đồ Linh đang đứng ở cửa ngóng về phía này.
Không biết có phải Đồ Văn đặc biệt dặn dò không, lần này Đồ Linh không đưa Thời Tự về, cho nên lúc này đang rảnh rỗi buồn chán đang sầu không có người tiêu khiển.
Như cảm nhận được ánh mắt của cô, Đồ Linh nhìn xuyên qua màn mưa, Tô Bình sợ tới mức vội vàng quay đầu đi.
Khoảng cách hơi xa, Đồ Linh chỉ lờ mờ nhìn thấy một bóng người mặc sườn xám.
Nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng người cô thướt tha.
Đáng ghét, biết thế lúc ra cửa cô đã đeo kính áp tròng vào rồi!
Dáng người cô gái kia thật sự đẹp quá, cô chỉ nhìn từ xa thôi đã muốn chảy nước miếng vì ghen tị rồi.
