Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 312: Cậu Ta Không Muốn Để Chị Đau Lòng
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:49
Tô Chí Nam tượng trưng tiễn vài bước, xoay người lại phát hiện con gái đang cúi đầu ngẩn người.
Nghĩ đến việc con gái hồi nhỏ đúng là từng bị ch.ó dọa một lần, chẳng lẽ vừa rồi lại nhớ ra rồi?
Lập tức trong lòng ông dấy lên một trận áy náy, lần sau ông nhất định sẽ treo một tấm biển cấm ch.ó trưởng thành đi vào ở ngay cổng.
"Bình Bình, không sao không sao, ch.ó đi rồi, không cần sợ, có ba ở đây."
Tô Bình vỗ n.g.ự.c thở hổn hển, vừa rồi cô cũng không biết mình bị làm sao, không chỉ chân run rẩy, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
Chẳng lẽ thực sự là vì trước đây cô bị ám ảnh với ch.ó nên lần này mới sợ hãi như vậy?
Hay là vì cái gì khác...
Nghĩ đến người đàn ông kia, Tô Bình quyết định hỏi Tô Chí Nam.
"Ba, người đàn ông vừa rồi là ai vậy ạ? Trước đây con từng gặp anh ta chưa?"
Tô Chí Nam không ngờ cô lại hỏi như vậy, cười lắc đầu.
"Trước đây lúc cậu ta gặp khó khăn ba từng giúp một tay, lần này cũng là nghe nói ba đã về nên qua thăm hỏi một chút."
Thấy Tô Bình nghe xong lộ ra vẻ mặt đăm chiêu, Tô Chí Nam khựng lại, giọng điệu bỗng trở nên có chút nghiêm túc.
"Bình Bình, Thẩm Gia Dục tuổi còn trẻ mà đã có thể đi đến vị trí hiện tại, chứng tỏ con người cậu ta không đơn giản, con đừng tò mò về cậu ta."
Tô Bình gật đầu, trong miệng lẩm bẩm mấy tiếng ba chữ Thẩm Gia Dục, có loại cảm giác không nói nên lời.
Nhưng khi biết anh ta là lần đầu tiên đến nhà, nghĩ lại chắc trước đây mình chưa từng gặp, lần này cũng là lần đầu tiên gặp, nên không nghĩ nhiều nữa.
Có lẽ đúng là do cô sợ ch.ó thật.
"Ba, ba gọi con qua tìm ba là có chuyện gì sao?"
Nhớ tới lời dì Mai nói với mình, Tô Bình hỏi.
Tô Chí Nam như mới nhớ ra chính sự, trên mặt dần hiện lên vẻ bất mãn, đang định nói chuyện thì Tô Bình nghe thấy phía sau cách đó không xa truyền đến một giọng nói có chút quen tai.
"Chú Tô."
Tô Bình xoay người, nhìn Hứa Dịch Thầm đứng cách đó không xa.
Sao anh ta lại tới đây?
Hứa Dịch Thầm khi nhìn thấy cô, ánh mắt nhanh ch.óng dời đi, biểu cảm trên mặt cũng có chút khó coi.
Không phải chứ, cô là thứ bẩn thỉu gì sao?
Nhìn thấy Hứa Dịch Thầm, sắc mặt Tô Chí Nam mới tốt hơn một chút, sau đó nắm tay Tô Bình đi về phía anh ta.
"Hôm nay không phải cuối tuần sao, Bình Bình nói ở bệnh viện chán đến mốc meo rồi, bảo cháu đưa nó ra ngoài chơi một chút, không biết cháu có rảnh không."
Tô Bình nghe Tô Chí Nam nói, trừng lớn hai mắt.
Ông bố này của cô đúng là c.h.é.m gió thành thần mà, cô nói chán muốn đi chơi với Hứa Dịch Thầm bao giờ?
Hứa Dịch Thầm vẻ mặt khó hiểu nhìn cô một cái, cuối cùng vẫn không nói gì.
Tô Chí Nam nhìn con gái đang điên cuồng nháy mắt với mình, có chút bất lực thở dài.
Trước khi xảy ra chuyện kia, chỉ cần nơi nào có Hứa Dịch Thầm là con gái đều dính lấy cậu ta, bây giờ mất trí nhớ ngược lại còn rụt rè.
Hết cách rồi, con gái mình thì mình chiều thôi.
Tô Chí Nam bước lên một bước kéo tay Hứa Dịch Thầm, sau đó đặt lên mu bàn tay Tô Bình.
Dọa Tô Bình sợ đến mức hất ra ngay tại chỗ.
Cô không quên Hứa Dịch Thầm này thích Tống Nhất Phi, tuy rằng không biết có phải mẹ anh ta đã nói gì với anh ta khiến anh ta biến thành như vậy hay không, nhưng chàng trai trong lòng không thích mình thì cô cũng không muốn dán lên tìm khó chịu.
Động tác của Tô Bình hơi quá khích, so với hành vi trước kia của cô có thể nói là phản ứng cực lớn, Hứa Dịch Thầm và Tô Chí Nam đều ngẩn người.
Nghĩ đến nhiệm vụ Chân Hương giao cho mình, Hứa Dịch Thầm có chút đau đầu, chỉ đành nắm lấy tay Tô Bình.
Tô Bình không thể tin nổi nhìn Hứa Dịch Thầm, trong lòng khó chịu không thôi, lại muốn hất ra thì phát hiện Hứa Dịch Thầm đã nắm c.h.ặ.t.
"Ra ngoài trước rồi nói."
Hứa Dịch Thầm đi về phía Tô Bình hai bước, ghé vào tai cô nói.
Thái độ việc công xử theo phép công này ngược lại làm cho trong lòng cô thoải mái hơn không ít, vừa khéo cô cũng có một số việc cần nói rõ ràng với anh ta.
Tô Chí Nam nhìn thấy hai người thân mật, trong lòng có chút ghen tị, nhưng chỉ cần con gái vui là được.
Tô Bình đi theo Hứa Dịch Thầm ra khỏi cửa, thấy cô đi về phía ghế sau, Hứa Dịch Thầm vội vàng ho khan một tiếng.
Tô Bình hậu tri hậu giác rụt tay về, khóe mắt quả nhiên nhìn thấy Tô Chí Nam đang nhìn chằm chằm mình ở cách đó không xa.
Thật phục luôn.
Nhìn thấy con gái như nguyện ngồi lên ghế phó lái, Tô Chí Nam mới cười đi tới gõ gõ cửa sổ xe, nói.
"Người trẻ các con chơi vui vẻ nhé, chơi thật vui vào."
Tô Bình gật đầu, cười vẫy tay tạm biệt ông.
Cuối cùng khi kính chiếu hậu không còn nhìn thấy Tô Chí Nam nữa, Tô Bình thở phào nhẹ nhõm, vội vàng quay đầu nhìn về phía Hứa Dịch Thầm đang chuyên tâm lái xe.
Lại phát hiện quai hàm anh ta căng c.h.ặ.t, vẻ mặt đừng ai chọc vào tôi.
"Cái đó..."
Tô Bình không biết trước kia mình xưng hô với anh ta như thế nào, đang nghĩ xem nên nói rõ với anh ta chuyện hiện tại mình đã không còn thích anh ta nữa ra sao.
Hơn nữa lần trước ở bệnh viện cô nhìn ra được anh ta và Tống Nhất Phi đã tỏ rõ tình cảm, bây giờ như vậy, đối với cả ba người đều không tốt.
Cô vẫn rất thích cô gái nhìn thấy ở bệnh viện lần trước, tuy rằng cậu em trai kia của cô ấy có vẻ hơi hung dữ.
"Cô uống coca không?"
Hứa Dịch Thầm cắt ngang lời cô, hỏi một câu không đâu vào đâu.
Tô Bình sửng sốt một chút, thành thật gật đầu, nước ngọt của niềm vui ai mà chẳng thích?
Đợi đến khi Hứa Dịch Thầm đưa cô đến máy bán vé lấy vé, Tô Bình mới biết tại sao vừa rồi anh ta lại hỏi câu đó.
Nhưng quan hệ hiện tại của bọn họ, thật sự thích hợp để đi xem phim sao?
"Tôi không muốn xem lắm, hay là chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng đi, vừa khéo tôi có chút chuyện muốn nói với anh."
Nhịn cả một đường Tô Bình đã rất khó chịu rồi, nếu lại ngồi với anh ta trong rạp chiếu phim hai tiếng đồng hồ, cô nghĩ mình sẽ nghẹn c.h.ế.t mất.
Không ngờ Hứa Dịch Thầm lại làm như không nghe thấy, đưa vé xem phim cho cô bảo cô đứng tại chỗ đợi mình, sau đó xoay người đi sang bên kia mua đồ.
Tô Bình nhìn vé xem phim trong tay, sẽ không phải như cô nghĩ chứ?
Sẽ không giống như trong phim truyền hình và tiểu thuyết, tên Hứa Dịch Thầm này sẽ không phải bây giờ lại đột nhiên tỉnh ngộ, phát hiện người mình thích là cô chứ?
Tô Bình vội vàng lắc đầu, quyết định đợi anh ta quay lại sẽ nói rõ ràng với anh ta.
Bên kia, Tống Kỳ đang đeo khẩu trang chuẩn bị qua đổi ca nhìn thấy một bóng dáng có chút quen mắt, bước chân khựng lại.
Sau đó nheo mắt, sao cô ta lại ở đây?
Tiếp đó ánh mắt cậu rơi vào hai tấm vé xem phim cô đang cầm trên tay, thì ra là đi xem phim với người khác.
Tống Kỳ hừ lạnh một tiếng, vừa định thu hồi tầm mắt thì phát hiện Hứa Dịch Thầm đang ôm bỏng ngô và coca đi về phía Tô Bình ở bên kia.
Nghĩ đến dáng vẻ ảm đạm đau thương của chị gái tối hôm qua, trong lòng Tống Kỳ bỗng nhiên dâng lên một ngọn lửa vô danh.
Người đàn ông này miệng nói thích chị gái cậu, bây giờ lại giấu chị gái đi xem phim với thanh mai, sao hắn dám chứ.
Tống Kỳ theo bản năng muốn lấy điện thoại chụp lại cảnh này, nhưng nghĩ đến việc chị gái nhìn thấy chắc chắn sẽ càng đau lòng hơn, mới hận hận nhét điện thoại trở lại túi.
Cậu không muốn để chị đau lòng.
