Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 363: Cậu Tự Đi Được Không?
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:57
Theo phản xạ, cô men theo khuôn mặt cậu từ từ đi lên, cuối cùng dừng lại trên đôi mắt đang nhắm của cậu.
Nhìn như vậy, quả thật rất đẹp.
Đang nghĩ ngợi, mũi Tô Bình đột nhiên ngứa ngáy, không nhịn được hắt xì một cái thật to.
Tống Kỳ đang ngủ nghe thấy động tĩnh, theo phản xạ nhíu mày, nhưng không tỉnh lại.
Tô Bình cúi đầu nhìn tình trạng của hai người lúc này, thật sự có chút t.h.ả.m hại...
Quần áo của Tống Kỳ đã bị cậu tự cởi gần hết, ánh mắt Tô Bình rơi vào một nơi nào đó đột nhiên đỏ mặt, vội vàng dời đi.
Cảnh tượng không lâu trước đó lại hiện lên trong đầu, nghĩ đến việc mình lại làm chuyện như vậy với một người đàn ông không thân quen, chính cô cũng không dám tin.
Lại hắt xì một cái, cô sờ sờ cánh tay lạnh ngắt của mình, bước ra khỏi bồn tắm.
Cứ ngâm mình trong nước lạnh thế này, cô sợ ngày mai người vào viện chính là mình.
Lúc này chiếc váy trên người đã ướt sũng, dính c.h.ặ.t vào người, thậm chí không cần cúi đầu nhìn kỹ, đường cong cơ thể đã lộ ra không sót gì.
Nghĩ đến việc vừa rồi trong bồn tắm chắc chắn đã bị nhìn thấy, Tô Bình chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào.
Nhưng lúc đó Tống Kỳ thần trí không rõ, chắc cũng không nhìn rõ gì đâu nhỉ?
Nghĩ vậy, trong lòng cô đột nhiên thoải mái hơn một chút, quay người lấy chiếc áo choàng tắm sạch sẽ bên cạnh, đi ra sau cửa để thay.
Khi cô thay xong đi ra, Tống Kỳ vẫn giữ tư thế đó, nằm trong bồn tắm không nhúc nhích.
Trông có vẻ mệt lử.
Rõ ràng toàn là cô bận rộn, cậu ta có gì mà mệt?
Nghĩ đến việc tay mình vừa thắt dây áo choàng còn đang run rẩy, Tô Bình tức không chịu nổi.
Đi ra ngoài phòng tắm được hai bước, cuối cùng vẫn không chịu nổi sự c.ắ.n rứt của lương tâm, Tô Bình thở dài, quay lại phòng tắm nhìn Tống Kỳ đang ngủ say.
Đúng là nợ cậu ta từ kiếp trước, dù sao cũng đã giúp cậu ta nhiều như vậy rồi, cũng không ngại dìu cậu ta từ bồn tắm ra đặt lên giường.
Tô Bình cúi người lại gần cậu, kết quả tay vừa chạm vào cánh tay cậu, đã bị cậu đẩy ra.
Đồng thời, đôi mày đẹp của cậu đã nhíu lại, miệng lẩm bẩm gì đó.
Tô Bình lại gần, khó khăn lắm mới nghe rõ cậu đang nói gì.
"Đừng chạm vào tôi..."
Sắc mặt cô lập tức sa sầm, cái tên đàn ông qua cầu rút ván này, vừa rồi thái độ đâu phải thế này.
Khi sợi tóc của cô lướt qua sống mũi, ngửi thấy mùi hoa dành dành quen thuộc, Tống Kỳ vừa rồi còn đang kháng cự đột nhiên thả lỏng.
Chưa đợi Tô Bình phản ứng, đã bị cậu ôm chầm lấy cổ.
Hành động của cậu rất đột ngột, Tô Bình giật mình, vội vàng gỡ tay cậu ra.
Cô không muốn chiếc áo choàng tắm vừa khó khăn thay vào lại bị ướt.
Nhưng Tống Kỳ không biết đã mơ thấy gì, lúc này không những không chịu buông tay, ngược lại còn ôm c.h.ặ.t hơn.
"Đừng bỏ rơi em..."
Đây là mơ thấy Tống Nhất Phi hay mơ thấy ai vậy, lúc này giọng điệu toàn là dựa dẫm, dường như còn mang theo vẻ làm nũng.
Tô Bình đột nhiên hối hận vì không mang điện thoại vào, nếu không cô thật sự muốn ghi lại dáng vẻ này của cậu, để sau này khi bị cậu chọc tức, sẽ lấy ra uy h.i.ế.p cậu.
"Học tỷ..."
Nghe thấy hai chữ cậu nói sau đó, tai Tô Bình theo phản xạ rung lên, giật mình cúi đầu nhìn.
Vì vừa rồi ở trong bồn tắm, cô bị hai chữ này hành hạ không ít.
Ngay lúc cô tưởng Tống Kỳ đã tỉnh, thì phát hiện mắt cậu vẫn nhắm, nhưng không tiếp tục nói mơ nữa.
Đây là tỉnh hay chưa tỉnh?
Tô Bình đưa tay vỗ vỗ mặt cậu, Tống Kỳ thuận theo lực của cô cọ cọ vào lòng bàn tay cô.
Giống như một chú ch.ó lớn.
Tô Bình đột nhiên không nỡ đ.á.n.h cậu nữa, ho một tiếng rồi nói: "Cậu buông tôi ra trước đi, ở đây lạnh lắm sẽ bị cảm, tôi dìu cậu lên giường ngủ..."
Không biết có phải lời nói của cô có tác dụng không, Tô Bình nghe thấy Tống Kỳ khẽ hừ một tiếng, lực ôm cổ cô quả nhiên không còn nặng như vậy nữa.
Tô Bình thử cử động, vẫn không thể thoát ra khỏi vòng tay cậu.
Cuối cùng cô cũng mặc kệ, c.ắ.n răng một tay ôm lấy vòng eo săn chắc của cậu, một hơi dìu cậu đứng dậy.
Khi cậu đứng dậy, chiếc quần jean vốn treo ở eo cũng tuột thẳng xuống.
Tô Bình cố nén không nhìn về phía đó, lại vỗ vỗ mặt cậu: "Nhấc chân lên, chúng ta phải ra ngoài rồi."
Tống Kỳ trong mơ dường như có thể nghe thấy lời cô nói, gật đầu ngoan ngoãn nhấc một chân lên.
Tô Bình thấy vậy, nhanh tay lẹ mắt kéo ống quần cậu xuống.
Rất tốt, cởi ra rồi.
Tuy cố gắng không nhìn về phía đó, nhưng khóe mắt vẫn liếc thấy.
Khó khăn lắm mới dìu Tống Kỳ ra khỏi bồn tắm, Tô Bình đã mệt đến không đứng thẳng lưng nổi.
Tống Kỳ rất gầy, lại cao, Tô Bình cảm thấy mình đang vác một bộ xương, cấn vào vai đau điếng.
Bình thường cậu ta không ăn cơm sao? Gầy như vậy.
Tay Tô Bình véo véo eo cậu, được rồi, cảm giác cơ bụng cũng khá tốt.
Cảm nhận được tay cô đặt trên eo mình, Tống Kỳ nhắm mắt chuẩn xác sờ lên tay cô, theo phản xạ hỏi: "Đừng sờ chỗ đó, nhột..."
Bây giờ mới biết nhột à?
Tô Bình không thèm nói cậu ta, không biết lúc ở trong thang máy, ai là người chỉ muốn nắm tay cô đưa vào trong vạt áo.
"Được, không sờ cậu nữa, cậu buông tôi ra trước được không, cậu như vậy tôi không đi được."
Sau mấy lần, Tô Bình cũng nắm được tính khí của cậu, bèn kiên nhẫn dỗ dành.
Tống Kỳ này trông như đang ngủ, nhưng chưa ngủ say hẳn, vẫn có thể nghe thấy động tĩnh bên ngoài.
"Không được, lát nữa chị lại lừa em."
Nhưng lần này rõ ràng cô đã đoán sai, Tống Kỳ không nghĩ ngợi mà từ chối thẳng, đồng thời lực nắm tay cô cũng tăng thêm.
Như thể chỉ cần buông ra, cô sẽ sờ mó lung tung trên eo cậu.
Cuối cùng Tô Bình chỉ có thể ôm c.h.ặ.t eo cậu hơn, bước đi khó khăn về phía giường.
Lúc này tấm kính trong phòng đã tự động biến thành hiệu ứng gương, Tô Bình nhìn mình trong gương bị Tống Kỳ đè vai từ từ di chuyển, đột nhiên cảm thấy số mình thật khổ.
Rốt cuộc là ai thiết kế bố cục này? Tại sao từ phòng tắm đến giường lại cách xa như vậy!
Tô Bình c.ắ.n răng im lặng đi một lúc lâu, cảm thấy eo mình sắp gãy rồi.
Kết quả ngẩng đầu lên, phát hiện vẫn còn hơn nửa quãng đường.
"Cậu tự đi được không?"
Tô Bình chỉ buột miệng phàn nàn một câu, không ngờ Tống Kỳ đang dựa vào người mình đột nhiên "ừ" một tiếng.
"Tiểu Kỳ lớn rồi, Tiểu Kỳ đương nhiên tự đi được..."
Tống Kỳ lẩm bẩm nói xong câu này, nhắm mắt nở một nụ cười, sau đó đứng thẳng người không thèm để ý mà kéo Tô Bình đi về phía trước.
Tô Bình thấy cậu nhắm mắt đi đường, giật nảy mình, vội vàng dùng cả hai tay ôm eo cậu muốn giảm tốc độ của cậu.
