Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 372: Đêm Đó Tôi Không Dùng Biện Pháp...
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:59
Không lẽ những lời cô nói lần trước, cậu ta thật sự tin hết rồi sao?
Tô Bình không ngờ cậu ta lại thật sự ngây thơ như vậy, mình nói gì cũng tin.
Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa của dì Mai.
"Tiểu thư, cháo hâm xong rồi."
Tô Bình thu lại ánh mắt, đi ra mở cửa.
Ngoài cửa, dì Mai đang bưng một bát cháo nóng hổi trên khay.
Thấy Tô Bình định đưa tay ra bưng, dì Mai vội ngăn lại: "Tiểu thư, cháo mới nấu xong, cẩn thận bỏng tay, hay là để tôi mang vào cho cô."
Tô Bình nhìn bát cháo, đang định đến bàn lấy vài tờ khăn giấy để lót thì Tống Kỳ ngồi trên ghế phía sau đã đứng dậy.
"Để tôi."
Thấy có người không sợ bỏng, Tô Bình cũng mặc kệ cậu ta.
Tống Kỳ bưng bát cháo lên dưới ánh mắt nghi ngờ của dì Mai.
Vừa chạm vào quả nhiên rất nóng.
"Có nóng không? Mau đặt lên bàn đi, đừng làm vỡ."
Tô Bình thấy cậu nhíu mày, vội vàng bước sang bên cạnh hai bước nhường đường để cậu có thể nhanh ch.óng quay người đi về phía bàn.
Tống Kỳ lắc đầu, bát cháo nóng trong tay quả thật rất nóng, nhưng suy nghĩ vô thức trong lòng cậu lại là may mà mình cầm.
Nếu là cô cầm, chắc chắn sẽ nóng đến mức không giữ nổi mà làm rơi xuống đất.
Khi bát cháo được đặt lên bàn, Tô Bình cúi đầu nhìn, ngón tay vừa tiếp xúc với bát của Tống Kỳ đã bị bỏng đỏ.
Ngón tay cậu trắng nõn thon dài, lúc này đầu ngón tay hơi ửng đỏ, trông lại có cảm giác tác động thị giác, khiến người ta không nhịn được mà nghĩ đến những chuyện khác.
Tô Bình vội vàng dời mắt đi, đè nén khóe miệng đang muốn nhếch lên.
Lấy hai tờ khăn ướt bên cạnh nhét thẳng vào tay cậu: "Cảm ơn, cậu lau ngón tay đi."
Tống Kỳ nhìn tờ khăn ướt bị nhét vào tay mình, cả người như bị sét đ.á.n.h.
Khoảnh khắc đầu ngón tay của Tô Bình chạm vào mình, đầu óc cậu bỗng trống rỗng, lại là cảm giác kỳ lạ đó.
Cảm giác không muốn bị cô chạm vào nhưng lại thấy chưa đủ.
Mâu thuẫn.
Tống Kỳ cụp mắt xuống, từ từ vò nát tờ khăn ướt trong lòng bàn tay.
Tô Bình vừa ngẩng lên đã thấy cảnh này, chớp chớp mắt.
Không phải chỉ nhờ cậu ta bưng một bát cháo thôi sao? Có cần phải bị bỏng đến mức tức giận như vậy không.
Hơn nữa cô cũng đã cảm ơn cậu ta rồi, đồ keo kiệt.
Nghe thấy tiếng thìa va vào bát, Tống Kỳ nhìn sang.
Bên kia, Tô Bình đã ngồi xuống trước bàn, đang múc một thìa cháo thổi cho nguội.
Đôi môi vốn không có huyết sắc sau khi tiếp xúc với hơi nóng trở nên hồng hào mềm mại, như thể đã thoa son.
Rõ ràng mình đã ăn trưa rồi, lúc này nhìn thấy hành động của cô, Tống Kỳ vẫn không nhịn được mà yết hầu chuyển động.
"Cô..."
Tô Bình vừa mở miệng định đưa thìa cháo vào miệng thử độ nóng thì nghe thấy giọng Tống Kỳ, vô thức ngẩng đầu nhìn sang.
Vì động tác ngẩng đầu, cháo trong miệng trực tiếp trôi xuống cổ họng.
Lập tức, bát cháo còn hơi nóng làm cô bỏng đến mức phải há to miệng hà hơi, ngay cả nước mắt cũng bị bỏng mà chảy ra.
"Sao vậy?"
Tô Bình vừa lè lưỡi dùng tay quạt gió vừa nhìn Tống Kỳ đột nhiên im lặng, hỏi.
"Cô, có ổn không?"
Nhìn đuôi mắt cô hơi ửng đỏ, Tống Kỳ bất giác hỏi câu đã làm cậu băn khoăn hai ngày nay.
Sau khi hỏi xong, trong lòng bỗng nhẹ nhõm đi nhiều.
Tuy biết cô không phải lần đầu, nhưng dưới sự khống chế của t.h.u.ố.c, cậu cũng không biết mình có biết nặng nhẹ hay không...
Không phải, cậu bị điên à?
Sớm không hỏi muộn không hỏi, lại cứ nhằm lúc cô định thử độ nóng mà hỏi câu khó hiểu này.
Cô rất khó để không nghi ngờ cậu ta cố ý.
Vì biết cháo này nóng đến mức nào, nên cố tình gọi cô vào lúc này để cô bị bỏng.
"Cậu thấy tôi bây giờ giống ổn không? Cậu nuốt thử một ngụm cháo nóng xem..."
Không nói thì thôi, vừa nói Tô Bình đã cảm thấy lưỡi đau rát.
Tống Kỳ nhìn đầu lưỡi hồng hào mềm mại hơi thè ra của cô, ánh mắt bỗng có chút không tự nhiên.
Ho nhẹ một tiếng, cậu hạ thấp giọng nói: "Không phải, tôi không hỏi cái này..."
Tô Bình cầm ly nước bên cạnh uống một ngụm, mới cảm thấy cảm giác nóng rát trong miệng không còn rõ rệt nữa, nhưng vẫn hơi đau.
"Cậu muốn nói gì?"
Tống Kỳ đi tới mở cửa phòng, xác nhận bên ngoài không có ai khác rồi vội vàng đóng cửa lại.
Tô Bình nhìn cậu ta lén lén lút lút quay lại trước mặt mình.
"Ý tôi là, mấy ngày nay cơ thể cô có khó chịu gì không?"
"Ví dụ như ăn nhiều hơn, khẩu vị tăng lên..."
Tô Bình nghĩ đến hai ngày nay mình vì sốt mà chẳng ăn được gì, lúc này nghe cậu ta nói vậy, càng cảm thấy cậu ta cố ý.
"Không có, hai ngày nay tôi không có khẩu vị."
Không có khẩu vị sao?
Tống Kỳ cúi đầu nhìn mặt cô, quả thật cảm thấy như nhỏ đi một vòng.
"Vậy những phương diện khác thì sao?"
Phương diện khác nào?
Tô Bình nhíu mày nhìn cậu, bực bội nói: "Hai ngày nay tôi ăn gì nôn nấy, cậu thấy tôi sẽ ổn không?"
Nghe thấy chữ "nôn", Tống Kỳ cả người đều không ổn.
Cậu không thể tin được mà cúi đầu, nhìn vào bụng Tô Bình.
Bên trong đó không lẽ thật sự đã có...
Tô Bình nhìn theo ánh mắt kinh ngạc của cậu, trong lòng dần dần hiểu ra.
Cô đã nói sao Tống Kỳ này từ lúc vào cửa đã kỳ lạ, cứ nói những lời cô không hiểu, hóa ra là có ý đồ này.
Cậu ta rất sợ mình có t.h.a.i sao?
Nghĩ đến việc cậu ta vừa hại mình bị bỏng như vậy, Tô Bình cong môi cười, quyết định trêu chọc cậu ta một phen.
"Đúng vậy, tôi cũng không biết sao nữa, lúc thì muốn ăn lúc thì không, đôi khi khẩu vị sẽ tăng lên, nhưng ăn vào lại muốn nôn..."
Sắc mặt Tống Kỳ theo lời cô nói càng lúc càng khó coi, cuối cùng ngồi xổm xuống trước mặt cô.
"Cô..."
Hành động đột ngột của cậu ta làm Tô Bình giật mình, lời thoại tiếp theo cũng bị kẹt lại quên mất.
"Hôm đó tôi không dùng biện pháp, cô có mua t.h.u.ố.c uống không?"
Tô Bình sững sờ, lắc đầu nói thật: "Không có."
Tống Kỳ cảm thấy cả người mình đều không ổn, chỉ có thể ép mình bình tĩnh lại nói: "Hay là hôm nay tôi đi cùng cô đến bệnh viện đăng ký khám xem sao?"
Tô Bình bật cười thành tiếng, ngược lại khiến Tống Kỳ có chút không hiểu.
Đêm đó cậu không dùng biện pháp, ngày hôm sau cô cũng không mua t.h.u.ố.c uống, bây giờ lại có triệu chứng như vậy, cậu rất khó không nghĩ đến phương diện đó.
Chưa nói đến mối quan hệ khó xử của hai người họ bây giờ, cậu cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng để làm cha.
"Cô cười cái gì?"
Tô Bình cười đến ôm bụng, cơ thể hơi run rẩy.
"Không cần đến bệnh viện, tôi không sao."
"Không phải cô nói thỉnh thoảng sẽ muốn nôn sao? Vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra đi."
Tống Kỳ không đồng tình nhìn vào mắt cô nói.
Cái hố do mình đào ra, nói thế nào cậu cũng có trách nhiệm đi cùng cô đến bệnh viện xem sao.
