Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 378: Chị, Chị Có Tin Vào Thế Giới Song Song Không?
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:59
Tô Bình sững sờ, chưa kịp mở miệng, Hứa Dịch Thầm đã quay người rời đi với vẻ mặt phức tạp.
Không phải, anh ta có hiểu lầm gì không vậy?
Trên tàu điện ngầm, thỉnh thoảng có người lấy điện thoại ra lén chụp về phía cậu.
Tống Kỳ có chút bất lực thở dài, chỉ có thể cúi đầu giả vờ xem điện thoại để trông mình có vẻ bận rộn.
Cho đến khi cậu mang khuôn mặt đầy vết vẽ về nhà, Tống Nhất Phi nghe thấy tiếng cậu mở cửa quay đầu nhìn ra cửa, ánh mắt không kiểm soát được dừng lại trên mặt cậu, sững sờ.
"Tiểu Kỳ? Mặt em..."
Tống Nhất Phi có chút không kìm được khóe miệng.
Em trai từ nhỏ đến lớn đều rất sạch sẽ, chưa bao giờ vẽ bậy lên mặt như vậy.
Hơn nữa, những thứ vẽ trên mặt này, chẳng lẽ công việc làm thêm mới nhất của em trai là dạy kèm cho trẻ con sao?
Nghĩ đến việc em trai lạnh lùng xa cách lại có thể cho phép trẻ con vẽ những thứ này lên mặt mình, cô nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Xem ra gần đây Tiểu Kỳ thay đổi thật sự rất lớn, rất nhiều việc trước đây cậu không làm, bây giờ dần dần bắt đầu chấp nhận và thay đổi.
"Chị, em đi rửa mặt trước."
Tống Kỳ cũng lười giải thích nhiều, che mặt đi vào phòng tắm bên kia.
Bật đèn, Tống Kỳ nhìn khuôn mặt mình trong gương, nhất thời tức đến bật cười.
Tính cách của cô ta thật đúng là có thù tất báo, xem ra tối nay oán khí quả thật rất lớn.
Nếu không cũng sẽ không nhân lúc cậu ngủ mà lén vẽ những thứ này lên mặt cậu.
Tống Kỳ làm ướt khăn mặt, sau đó dùng một ít sữa rửa mặt để rửa mặt.
Sau khi rửa vài phút, vết mực trên mặt vẫn còn một chút, có lẽ chỉ có thể đợi nó tự mờ đi.
Cuối cùng cậu bỏ cuộc, cùng lắm ngày mai ra ngoài hỏi chị gái mượn kem che khuyết điểm che đi, thật sự không được thì đeo khẩu trang cũng được.
Tống Nhất Phi thấy Tống Kỳ từ trong đi ra, vẫy tay với cậu: "Tiểu Kỳ, em qua đây, chị có chuyện muốn nói với em."
Lông mày Tống Kỳ giật giật, trong lòng đột nhiên có một dự cảm không lành.
Vì giọng điệu của chị gái là đi lên, từ sau khi chia tay với Hứa Dịch Thầm đó, cậu đã rất lâu không nghe thấy giọng nói vui vẻ như vậy của chị.
Cậu lắc lắc nước trên tóc mái, đi về phía Tống Nhất Phi.
"Em ăn tối chưa?"
Tống Nhất Phi nói, vẻ mặt bí ẩn đứng dậy lấy từ trong tủ lạnh ra một hộp bánh kem được gói đẹp mắt.
Là của tiệm bánh mà chị gái thích nhất.
Tống Kỳ sờ sờ bụng, thực ra cậu vừa ăn no ở nhà họ Tô, nhưng để không phụ lòng chị gái, cậu vẫn lắc đầu.
"Chưa ạ, bây giờ cũng hơi đói rồi."
Tống Nhất Phi nghe vậy, nụ cười trên mặt càng tươi hơn, đặt hộp bánh trong tay lên bàn.
"Vậy thì tốt quá, hôm nay chị đi ngang qua tiệm bánh, thấy có bánh kem em thích ăn, nên mua cho em một cái."
Tống Nhất Phi vừa nói, vừa mở hộp ra, bên trong là một chiếc bánh kem dâu tây.
Vì để trong tủ lạnh, nên lúc này kem không bị chảy, trông rất ngon miệng.
Tống Kỳ sững sờ, tại sao cậu lại nghĩ kem sẽ chảy?
"Nếm thử đi."
Tống Kỳ gật đầu, cầm lấy chiếc thìa chị gái đưa cho.
Thực ra cậu vẫn luôn không thích đồ ngọt lắm, vì biết chị gái thích, nên cậu nói mình cũng thích ăn.
Chỉ có như vậy chị gái mới tin là cậu mua cho mình rồi tiện thể mua cho cô một phần.
Mứt dâu tây hòa quyện với mùi thơm của kem, Tống Kỳ múc một thìa cho vào miệng.
Kem tan ngay trong miệng, Tống Kỳ sững sờ, trong đầu nhanh ch.óng lóe lên một hình ảnh.
Cậu dường như đang đứng dưới gốc cây nhìn một cô gái ăn một chiếc bánh kem tương tự, vì trời quá nóng đợi quá lâu nên kem còn bị chảy.
Cô gái đó là ai?
Tống Kỳ nhíu mày muốn nhìn rõ mặt cô gái đó, nhưng phát hiện đầu óc trống rỗng, không nhớ ra được gì.
Dường như cảnh tượng vừa rồi cũng chỉ là ảo giác của cậu.
Khi muốn nhìn rõ hơn thì đầu đột nhiên hơi đau, Tống Kỳ có chút không thoải mái xoa xoa thái dương.
"Sao vậy Tiểu Kỳ, không ngon à?"
Tống Nhất Phi nhìn vẻ mặt có chút đau khổ của cậu, lo lắng hỏi.
Khi kem từ từ tan trong miệng, Tống Kỳ ôm n.g.ự.c, há to miệng thở dốc.
Cậu cảm thấy tim mình như bị một bàn tay nắm c.h.ặ.t, đang từ từ co thắt đau đớn.
Cậu dường như đã quên một số chuyện rất quan trọng, nhưng cậu không nhớ ra được gì.
Tống Nhất Phi nhìn bộ dạng khó thở của cậu, giật mình, vội vàng cầm ly nước trên bàn, tay kia vuốt lưng cho cậu.
"Tiểu Kỳ, em sao vậy? Đừng dọa chị."
Cô nhớ nửa năm trước mới đi khám sức khỏe, tim của em trai không có vấn đề gì, tại sao bây giờ lại khó thở như vậy?
Cho đến khi một giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt cậu, phản ứng của Tống Kỳ mới dần dần không còn dữ dội nữa, nhưng cơ thể vẫn không nhịn được mà phập phồng.
"Chị..."
Tống Kỳ không thể tin được lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt, cảm thấy trái tim như thiếu đi một mảnh.
Tống Nhất Phi không biết cậu sao vậy, thấy cậu dần dần bình tĩnh lại vẫn không yên tâm giúp cậu vuốt lưng.
"Chị, chị có tin vào thế giới song song không?"
Nghĩ đến những chuyện bất thường xảy ra với mình gần đây, trong đầu Tống Kỳ đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.
Liệu có phải cậu thật sự đã quên một số chuyện?
Liệu có phải cậu thật sự có duyên nợ gì đó với Tô Bình, nhưng không phải ở thế giới này.
Mà là ở một thế giới song song khác.
Cậu vốn không tin những thứ này, nhưng nếu đem những đoạn phim kỳ lạ đó vào lời giải thích này, dường như mọi thứ đều có vẻ hợp lý.
Tống Nhất Phi không biết tại sao Tống Kỳ đột nhiên nói đến chuyện thế giới song song, sững sờ không nói gì.
Cô không biết nên trả lời câu hỏi của cậu thế nào, vì cô cũng không biết thế giới song song có thật sự tồn tại hay không.
Nghĩ đến cảm giác đau đến không thở nổi vừa rồi, Tống Kỳ vẫn có chút không thể thoát ra khỏi cảm xúc.
Sau khi bình tĩnh lại cảm xúc của mình, cậu mới nhìn Tống Nhất Phi.
"Chị, vừa rồi chị nói muốn nói với em chuyện gì?"
Vẻ mặt lo lắng ban đầu của Tống Nhất Phi sau khi thấy em trai không sao thì dần dần thả lỏng, nghe cậu nói vậy, trên mặt không nhịn được lộ ra nụ cười e thẹn.
"Hôm nay Dịch Thần đến tìm chị, chị và anh ấy đã gặp nhau, cũng đã nói rõ một số chuyện."
"Hóa ra thời gian qua đều là chị hiểu lầm anh ấy, anh ấy cũng không dễ chịu gì."
Quả nhiên đã hòa giải.
Tống Nhất Phi thấy cậu không nói gì, tưởng cậu không vui, giải thích: "Lần này chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều, giải quyết hết hiểu lầm rồi."
"Dịch Thần hứa với chị, sau này có chuyện gì sẽ cùng chị bàn bạc, sẽ không tự mình gánh vác như lần trước nữa."
Tống Kỳ mím môi, phát hiện trong lòng mình lại không có gợn sóng lớn.
Chỉ cần chị gái vui vẻ hạnh phúc là được, không phải sao?
Vậy còn cậu thì sao?
Tống Kỳ ôm lấy trái tim mình, cảm thấy bên trong trống rỗng.
