Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 419: Mặt Chị Sao Lại Đỏ Thế?
Cập nhật lúc: 01/02/2026 19:08
"Mặt chị sao lại đỏ thế?"
Tống Kỳ nhìn khuôn mặt ngày càng đỏ của cô, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t.
Nghĩ đến việc hai người vừa rồi bị dính mưa, ánh mắt cậu dời xuống, thấy quần áo trên người Tô Bình quả nhiên có chút ướt.
Mái tóc thường ngày bồng bềnh lúc này cũng ướt, cả người trông có một cảm giác khác lạ.
Tô Bình ánh mắt có chút không tự nhiên nhìn trái nhìn phải, cười hì hì hai tiếng: "Có sao?"
Cô đương nhiên không thể nói mặt mình đỏ là vì trong đầu đang nghĩ đến tình tiết phim người lớn thì bị cậu nhìn chằm chằm nên xấu hổ thành ra thế này.
Giây tiếp theo, mu bàn tay lạnh lẽo của Tống Kỳ áp lên trán cô.
Hành động này rất tự nhiên, như thể đã từng làm như vậy.
Tống Kỳ không nhận ra sự bất thường của cô, cảm nhận được trán cô có chút nóng, mím môi vặn tay nắm cửa bên cạnh.
Vì tham gia hội sinh viên, đôi khi sẽ đến đây dọn dẹp vệ sinh, nên cậu có quần áo thay đổi khẩn cấp ở đây.
Không gian bên trong rất chật hẹp, hai người đi song song vào cũng đã thấy chen chúc.
Tô Bình được Tống Kỳ dắt vào trong, đi vào một đoạn, đồ đạc lộn xộn xung quanh không còn nhiều nữa, có một khoảng trống nhỏ.
Nhưng được che bằng một tấm rèm vải, không nhìn rõ phía sau là gì.
"Học tỷ, đợi em một chút."
Tống Kỳ nói xong, trực tiếp quay người từ trên kệ bên cạnh ôm xuống một thùng giấy.
Thùng giấy mở ra, bên trong là một số vật dụng khẩn cấp, Tống Kỳ lôi ra chiếc áo phông trắng mình mang theo để phòng hờ.
Nhìn cậu đưa chiếc áo phông đến trước mặt mình, Tô Bình có chút nghi hoặc ngẩng đầu nhìn qua.
"Đây là?"
Tống Kỳ có chút không tự nhiên ho một tiếng, nói: "Váy trên người học tỷ bị ướt rồi, hay là thay ra đi, đừng để bị cảm."
Thấy Tô Bình không có động tĩnh, môi cậu mấp máy, bổ sung: "Yên tâm, quần áo em giặt rồi, sạch sẽ."
Váy trên người bị mưa ướt, một số loại vải cứ thế dính vào người, rất khó chịu.
Tô Bình cứng rắn nhận lấy, lại thấy cậu đứng đó không động, hoàn toàn không có ý định đi ra ngoài.
Thấy cô nhìn qua, thậm chí còn có chút vô tội chớp chớp mắt.
Thằng nhóc này cố ý phải không!
Tô Bình lập tức tức đến bật cười, quyết định trêu cậu.
Trước mặt cậu từ từ cởi cúc áo trên người, phát hiện cậu vẫn đứng đó, thậm chí ánh mắt cũng không dời đi.
Không phải chứ, cậu ta thật sự không định tránh mặt mà cứ thế nhìn cô cởi đồ sao?
Quan hệ của hai người họ vẫn chưa thân đến mức có thể thẳng thắn với nhau như vậy đâu nhỉ?
Cuối cùng Tô Bình chịu thua, cam chịu vén tấm rèm sau lưng lên, đi vào.
Nghe thấy tiếng sột soạt sau tấm rèm, Tống Kỳ cong môi, cơ thể căng cứng cũng thả lỏng.
Vừa rồi cậu cũng không biết mình bị làm sao, lý trí nói với cậu con gái thay đồ thì nên đi ra ngoài, nhưng trong lòng lại có một con quỷ nhỏ xúi giục cậu ở lại đây.
Cuối cùng suy nghĩ kỳ lạ trong lòng đã chiến thắng lý trí.
Không gian sau tấm rèm không lớn lắm, Tô Bình giơ tay lên cũng cảm thấy tấm rèm đó sắp bị mình vén lên.
Váy trên người vừa cởi ra, chưa kịp thay đồ, bỗng nghe thấy một giọng nói từ rất xa vọng lại.
"Bên trong có ai không?"
Động tác thay đồ của cô đột nhiên cứng đờ, nuốt nước bọt không dám động đậy.
"Đừng sợ, em qua đó xem."
Tống Kỳ nói xong, Tô Bình nghe thấy tiếng bước chân từ từ rời đi.
Lập tức cô có chút muốn khóc mà không có nước mắt, chính vì cậu rời đi cô mới có chút sợ hãi.
Nơi này lối vào và lối ra ở cùng một chỗ, nếu có người vào cô cũng không có chỗ nào để chạy.
Hoảng loạn khiến cô bất giác tăng tốc động tác trên tay, kết quả càng vội càng dễ sai.
Lần đầu tiên không lộn ngược được quần áo, lần thứ hai không phân biệt được mặt trước mặt sau, ngay lúc cô vừa cởi ra chưa kịp tròng vào đầu, thì nghe thấy tiếng bước chân từ xa đến gần.
Người đó không nói gì, chỉ từ từ tiến lại gần đây.
Thời tiết vốn đã oi bức, lại ở trong phòng chứa đồ chật hẹp này, Tô Bình cảm thấy sau lưng mình đã đổ mồ hôi.
Thấy bước chân của người đó ngày càng gần mình, Tô Bình vội vàng tròng áo phông lên đầu, kết quả lúc đưa tay ra không cẩn thận kéo phải tấm rèm trước mặt.
Khi tấm rèm bị vén lên, cô và Tống Kỳ bên ngoài bốn mắt nhìn nhau.
Ánh mắt Tống Kỳ không kiểm soát được dời xuống, rơi trên bụng phẳng lì và đôi chân thon dài thẳng tắp của cô.
"Cậu mau quay đi!"
Tô Bình vội vàng kéo tấm rèm xuống che mình lại, đồng thời lại phát hiện trong lòng mình thở phào nhẹ nhõm.
Cô cảm thấy mình ít nhiều có chút không bình thường, suýt nữa bị người ta nhìn thấy hết, cô vậy mà còn mừng vì may mà người bên ngoài là Tống Kỳ chứ không phải ai khác?
Nghe thấy giọng cô, Tống Kỳ muộn màng quay người đi.
Nhưng đầu ngón tay hơi run rẩy bên cạnh vẫn để lộ suy nghĩ không bình tĩnh trong lòng cậu lúc này.
Cảnh tượng vừa rồi không kiểm soát được mà lặp đi lặp lại trong đầu cậu, cậu vậy mà bắt đầu có chút khô miệng khô lưỡi.
Cúi đầu nhìn, không nhịn được véo mạnh vào đùi mình một cái.
Giây tiếp theo, cảm giác đau đớn khiến những suy nghĩ khác trong lòng cậu tạm thời tan biến.
Lúc Tô Bình vén rèm ra ngoài, thì thấy Tống Kỳ đang quay lưng về phía mình, và với một tư thế kỳ lạ.
Hơi khom lưng, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng rên rỉ của cậu, hai tay cậu đặt phía trước, động tác đó giống như đang...
Mặt Tô Bình lập tức đỏ bừng, cô không ngờ Tống Kỳ này biết người biết mặt không biết lòng, vậy mà lại làm ra chuyện như vậy.
Nghĩ đến sự cố vừa rồi, cô cũng có chút xấu hổ, nhẹ nhàng ho hai tiếng muốn nhắc nhở cậu mình đã thay đồ xong rồi.
Quả nhiên, Tống Kỳ nghe thấy tiếng động liền thẳng lưng.
Sau đó Tô Bình thấy cậu làm bộ làm tịch che đùi quay người nhìn qua.
Biết cậu che đùi mình chắc chắn là để che giấu hành vi vừa rồi, Tô Bình cảm thấy mặt mình càng nóng hơn.
Dưới ánh đèn sợi đốt, Tống Kỳ nhìn khuôn mặt trắng hồng của Tô Bình, ánh mắt long lanh, như một yêu ma quyến rũ.
Cô mặc áo phông của cậu, cô không thấp, nhưng xương người gầy, vạt áo được cô nhét vào trong váy xếp ly.
Cậu không nhịn được nhẹ nhàng nuốt nước bọt, bỗng cảm thấy chỗ đùi vừa bị mình véo đau lúc nãy lập tức không còn đau nữa.
"Cậu..."
Hai người đồng thời lên tiếng, sau đó lại ăn ý không ai nói gì.
"Vừa rồi tôi hình như nghe thấy có người nói chuyện bên ngoài, có chuyện gì sao?"
Nghĩ đến giọng nói mình nghe thấy lúc thay đồ, Tô Bình vội vàng hỏi.
Nếu không tìm chủ đề gì đó để nói, cô cảm thấy mắt mình cũng không biết đặt vào đâu.
"Không có chuyện gì."
Tô Bình phối hợp gật đầu, chưa kịp thở phào, đã nghe cậu tiếp tục nói: "Chỉ là ông ấy hình như đã khóa cửa bên ngoài rồi."
Câu này như một tiếng sét, đ.á.n.h cho Tô Bình ngây người tại chỗ.
"Cậu nói gì?!"
