Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 90: Lên Xe Của Tôi Rồi, Là Phải Chịu Trách Nhiệm Với Tôi Đấy Nhé
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:14
Ở góc độ mà mọi người không nhìn thấy, Vân Kỳ khẽ móc ngón út của Tô Bình.
Động tác của Tô Bình cứng lại, không thể tin nổi nhìn Vân Kỳ đối diện.
Trước mặt bao nhiêu người, sao cậu ta dám!
“Học tỷ, em nhớ chị lắm, đừng không để ý đến em được không?”
Vân Kỳ dùng giọng nói chỉ cô nghe được để nói những lời tình tứ ngọt ngào.
Thẩm Gia Dục ở không xa chú ý đến động tĩnh bên này, thu hết hành động của hai người vào mắt, cũng không bỏ qua bàn tay Vân Kỳ đưa về phía Tô Bình.
Thật chướng mắt, muốn c.h.ặ.t đi quá.
Vốn tưởng những lời nói tối hôm đó có thể khiến cậu ta tự biết mình, không ngờ người này lắc mình một cái đã trở thành tiểu thiếu gia nhà họ Vân.
Chuyện này có chút khó giải quyết rồi.
[Ký chủ, Thẩm Gia Dục đang nhìn về phía này, giá trị hắc hóa đang ở bờ vực d.a.o động, xin hãy chú ý.]
Nghe thấy lời nhắc nhở của Hồ Lô Oa, Tô Bình hoàn hồn, động tác dứt khoát đứng dậy, không nhìn vào ánh mắt tổn thương của Vân Kỳ.
Thấy cô tránh né, tâm trạng Thẩm Gia Dục tốt hơn một chút, nhìn người đàn ông kia như cà tím bị sương đ.á.n.h mà xìu xuống, tự nhiên thấy sảng khoái.
Bình Bình của anh, bây giờ chỉ thuộc về một mình anh.
Sau khi tặng hoa xong, là đến phần chụp ảnh.
Vân Kỳ nhìn Tô Bình đang đứng bên cạnh mình, lấy hết can đảm dựa sát vào cô.
Khoảnh khắc máy ảnh được bấm, ý nghĩ trong lòng cậu càng lúc càng mãnh liệt, cậu phải đẩy nhanh tốc độ thâm nhập vào Vân thị.
Để có thể trở thành người đứng kề vai bên cạnh học tỷ.
Khi đi ngang qua Thẩm Gia Dục, Tô Bình thấy anh liếc nhìn mình một cái.
Không hiểu sao cô có chút chột dạ, tăng tốc bước chân rời đi.
Tạo nghiệt mà!
Lúc xuống khỏi sân khấu, chân cô đều mềm nhũn.
“Sao vậy? Sắc mặt cậu trông không tốt lắm.”
Lớp trưởng đi tới, quan tâm hỏi.
Tô Bình lắc đầu, lúc này bên ngoài đã bước vào phần kết thúc rồi.
Cô phải nhanh ch.óng thay đồ chuồn đi, nếu không lát nữa bị tóm được thì không giải thích rõ được.
Tô Bình chạy vào phòng thay đồ, nhanh ch.óng cởi lễ phục ra thay quần áo của mình, toàn bộ quá trình chưa đến một phút.
Khiến lớp trưởng bên ngoài ngây người.
Thấy đã có người vén rèm đi về phía này, Tô Bình chào tạm biệt lớp trưởng rồi nhanh ch.óng rời đi theo hướng khác.
Khó khăn lắm mới ra khỏi cổng trường, Tô Bình vừa định gọi điện cho chú Phùng, thì thấy cửa sổ chiếc xe đỗ trước mặt hạ xuống.
“Chị dâu sao vội vàng thế, như thể đã làm chuyện gì khuất tất vậy.”
Sau cửa sổ xe, Đồ Tư Quân cười rất vui vẻ.
Thay bộ trường sam, mặc một bộ vest, anh ta trông tinh xảo như một thực tập sinh thần tượng.
Thấy cô nhìn mình chằm chằm, nụ cười trên mặt Đồ Tư Quân càng lúc càng lớn: “Chị dâu, em đẹp trai không?”
[Ký chủ, Thẩm Gia Dục và Vân Kỳ đang ở cách đây một trăm mét, rẽ một cái là có thể thấy cô rồi.]
Vãi chưởng!
“Giang hồ cứu giúp, giang hồ cứu giúp.”
Tô Bình khom người chạy sang phía bên kia xe, muốn kéo cửa xe vào, lại phát hiện Đồ Tư Quân lòng dạ xấu xa này dường như đã đoán trước được cô sẽ làm vậy, đã khóa xe từ trước.
Thằng nhóc con này!
[Ký chủ, bảy mươi mét, sắp thấy hai người rồi.]
“Chị dâu, lên xe của em rồi, là phải chịu trách nhiệm với em đấy.”
“Được được được, đều nghe theo cậu, đều nghe theo cậu.”
Đại trượng phu co được duỗi được, trước mắt cứ dỗ dành cho qua chuyện đã.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, cửa xe bỗng nhiên được Đồ Tư Quân mở ra từ bên trong.
Tô Bình còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh ta nắm lấy cổ tay, khẽ kéo một cái, cả người cô không kiểm soát được mà lao về phía anh ta.
“Chị dâu nhiệt tình như vậy, em có chút ngại ngùng rồi đấy.”
Đồ Tư Quân ôm eo cô, cười khẽ thành tiếng.
Nghe xem, đây là lời người nói sao?
Tô Bình vừa định đứng thẳng người lên tát cho anh ta một cái, thì nghe thấy Hồ Lô Oa báo Thẩm Gia Dục đã đến gần, có thể nói chỉ cần cô ngẩng đầu là có nguy cơ bị bắt quả tang.
“Nhanh nhanh nhanh, đóng cửa sổ và cửa xe lại.”
Tô Bình nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, vội vàng rúc mặt vào lòng Đồ Tư Quân.
“Chị dâu, chị đang sợ gì vậy?”
Đồ Tư Quân nhìn người đàn ông đang đi về phía này, đóng cửa xe lại, biết rõ còn cố hỏi.
“Cậu im đi!”
Thẩm Gia Dục không thấy người phụ nữ kia, nhưng lại thấy Đồ Tư Quân ngồi trong xe và người phụ nữ đang nằm trên eo anh ta ở ghế phụ, hừ lạnh một tiếng.
“Tiểu thiếu gia nhà họ Đồ đúng là biết chơi.”
Đồ Tư Quân một tay ôm vai Tô Bình, khởi động xe không những không tức giận, ngược lại còn cười rất vui vẻ với anh: “Thẩm tổng đừng ghen tị, dù sao ai mà chẳng có lúc tuổi trẻ bồng bột chứ?”
Thẩm Gia Dục nhìn Đồ Tư Quân không chút để ý đến hình tượng giữa chốn đông người, xác định Tô Bình không ở gần đó liền quay người bỏ đi.
Không còn động tĩnh gì, Tô Bình giọng ồm ồm mở miệng: “Anh ta đi chưa?”
Đồ Tư Quân nhanh ch.óng trả lời: “Chưa.”
Nhận được câu trả lời khẳng định của Hồ Lô Oa, Tô Bình trực tiếp giãy ra khỏi lòng anh ta, tát vào đầu anh ta một cái.
Vừa rồi nhân lúc cô không để ý, bàn tay của thằng nhóc này đặt trên eo cô không hề ngoan ngoãn chút nào.
Cái tát này vẫn còn nhẹ.
“Chị dâu, chị định qua cầu rút ván à?”
Đồ Tư Quân kéo cửa sổ xe lên, áp sát cô.
“Là cậu lừa tôi trước.” Tô Bình sau lưng là ghế ngồi, không thể lùi được nữa.
Đồ Tư Quân nhìn cô hai giây, bỗng nhiên cười.
Nắm lấy tay cô: “Nếu em không đoán sai, người đàn ông vừa rồi là đến tìm chị phải không.”
“Để em nghĩ xem, hình như không chỉ có người đàn ông này, còn có người nhà họ Vân kia…”
“Xì… Chị dâu, chị câu dẫn nhiều đàn ông như vậy, anh trai em có biết không?”
Tô Bình chỉ cảm thấy thái dương giật thon thót, nếu cho cô một con d.a.o, cô thật sự muốn xiên c.h.ế.t thằng nhóc này.
“Ai nói, tôi không quen họ.”
Tô Bình dứt khoát phủ nhận, c.ắ.n c.h.ế.t không nhận.
Đồ Tư Quân này dù sao cũng không có bằng chứng, hơn nữa anh ta và Đồ Hàng Xuyên không hợp nhau, Đồ Hàng Xuyên tin ai còn chưa chắc.
“Yên tâm đi chị dâu, em sẽ không nói cho anh trai em biết đâu, còn nữa…”
Đồ Tư Quân ghé sát vào trước mặt Tô Bình, nhìn thẳng vào cô, giữa hai người chỉ còn khoảng cách chưa đến một nắm đ.ấ.m.
“Cậu muốn nói gì?”
Tô Bình không có tiền đồ mà nuốt nước bọt, luôn cảm thấy anh ta không có ý tốt gì.
“Chị dâu vừa nói phải chịu trách nhiệm với em, định chịu trách nhiệm thế nào đây?”
Đồ Tư Quân nói, từ từ nhắm mắt lại áp sát Tô Bình, môi hai người sắp chạm vào nhau.
Tô Bình vội vàng dùng tay che miệng mình, đôi môi có chút lạnh của Đồ Tư Quân rơi trên mu bàn tay cô.
“Ủa, không hôn được à?”
Đồ Tư Quân mở mắt, có chút không vui nhìn Tô Bình.
“Tôi nói phải chịu trách nhiệm với cậu khi nào, tôi có nói sao?”
Tô Bình ngửa cổ ra sau, định ăn vạ.
Như đã đoán trước được cô sẽ nói vậy, Đồ Tư Quân trước mặt cô mở màn hình điện thoại.
Thời gian ghi âm trên đó hiển thị đã có mười phút.
Không phải chứ, còn có thể như vậy sao?
Đồ Tư Quân cười như một con cáo, giơ điện thoại lên: “Chị dâu, bằng chứng xác thực, chị muốn ăn vạ cũng vô dụng thôi.”
“Cậu muốn thế nào?”
Vừa dứt lời, điện thoại trong túi Tô Bình reo lên.
Màn hình hiển thị người gọi là Thẩm Gia Dục.
