Sau Khi Tôi Hẹn Hò Với Sếp Của Anh Trai - Chương 2
Cập nhật lúc: 19/08/2026 22:01
Chương 2
Nói xong, anh rùng mình, sởn tóc gáy hỏi:
"Em nói xem, trước kia hắn chỗ nào cũng nhằm vào anh, chẳng lẽ là muốn thu hút sự chú ý của anh? Không lẽ hắn thích anh thật chứ!?"
Tôi suýt nghẹn thở.
"Xì, chắc đơn giản là anh ta thấy anh ngứa mắt thôi!"
Tôi không quản nữa.
Buổi tối.
Tôi theo thói quen tìm Quý Chi Nghiêu để than thở:
【Anh nói xem, lãnh đạo ở chỗ làm của anh trai em cứ nhằm vào anh ấy, không phải thật sự thích anh ấy đấy chứ?】
【Anh trai em là trai thẳng đó!】
Tin nhắn gửi đi chưa đến hai giây, Quý Chi Nghiêu đã trả lời ngay.
【……】
【Không đến mức đó chứ.】
【Em không thấy cái gọi là “nhằm vào” thật ra là vì lãnh đạo coi trọng anh trai em sao?】
Tôi cười khổ: 【Ha ha ha.】
【Có lẽ vậy.】
【Nhưng trước đây lãnh đạo của anh ấy đúng là luôn đè anh ấy một đầu, bây giờ còn thành cấp trên của anh ấy, nghiêm với anh ấy lắm, nếu là em thì em đã nhảy việc từ lâu rồi!】
【…… Thôi, không nhắc anh ấy nữa. Chẳng phải anh cũng vừa thăng chức sao? Đừng quá nghiêm với cấp dưới, lỡ bị người ta ghi hận thì không hay, đâu phải ai cũng giống anh trai em, là quả hồng mềm cho người ta bóp!】 Tôi lo xa nói.
Quý Chi Nghiêu vẫn trả lời rất nhanh: 【Ừ. Anh sẽ chú ý.】
Sau đó là một đoạn thoại dài một giây. Tôi chưa chuẩn bị tinh thần đã bấm mở, âm thanh như bong bóng nổ trong loa.
【Bé cưng.】
Ờ.
Vẫn chưa quen lắm với chuyện mình đã có bạn trai.
Da gà nổi hết lên.
04
Mấy ngày nay, anh tôi hình như càng bận hơn, nhưng lại vui vẻ chịu đựng, âm thầm ôm một hơi quyết tâm, ngày nào cũng đi sớm về khuya, đến thời gian ăn cơm cũng không chen ra nổi.
Miệng lẩm bẩm nào là ràng buộc, nào là dũng khí, ngậm một túi bánh mì rồi chạy đi làm.
Sau khi về nhà, ngoài tổng kết lại công việc, anh chỉ còn lải nhải lãnh đạo lúc đi làm đã nói gì với mình, sắp ám ảnh đến nơi.
Mẹ tôi nhìn không nổi nữa, buổi trưa cố ý hầm cả một bình canh lớn rồi sai tôi chạy một chuyến.
Vừa đến dưới lầu công ty anh, tôi đã nhắn tin cho anh.
Tôi: 【Anh, mẹ bảo em mang canh cho anh, công ty anh ở tầng mấy ấy nhỉ?】
Chưa đến nửa phút, anh gửi lại tin nhắn thoại, giọng đầy vội vàng:
【Không kịp rồi em, anh sắp họp, em để đồ ở quầy lễ tân là được, tầng tám.】
Nhìn tin nhắn, tôi đành thôi, ngoan ngoãn xách bình cơm đi đăng ký, còn dặn lễ tân nhất định phải giao tận tay Tạ T.ử Ngao.
Đúng lúc nghỉ trưa, tôi tìm một quán cà phê định nghỉ chân rồi mới về, người ra vào đều là dân công sở quanh đây.
Lúc tôi ra quầy lấy cà phê, phía sau đột nhiên có một bóng người phủ xuống, giọng nói quen thuộc vô cùng: "Người đẹp, trùng hợp ghê, em cũng đến uống cà phê một mình à?"
Tôi cảm thấy ánh mắt xung quanh đồng loạt dồn tới.
Tôi quay người đ.ấ.m người phía sau một cái, đ.ấ.m chỗ nào chỗ nấy cũng căng cứng, cứng đến mức tay tôi đau, thật sự tức đến bật cười.
Tôi nhỏ giọng mắng: "Đồ làm màu."
Đợi ngồi xuống đối diện tôi, Quý Chi Nghiêu mới chỉnh lại sắc mặt, như thể người vừa rồi bị ma nhập: "Vừa họp xong, hôm nay nhiều việc lắm, có lẽ không ở với em được lâu."
Tôi cụng cốc cà phê với anh: "Hiểu mà, mấy hôm nay anh trai em cũng bận. Hai người đều làm ở công ty công nghệ, bên trên có động thái lớn, bận qua đợt này là ổn."
Hai chúng tôi chỉ yên lặng uống cà phê, thỉnh thoảng nhìn nhau một cái cũng cảm thấy rất dễ chịu.
Ngoài cửa sổ, dòng người qua lại.
Tôi âm thầm nghĩ, nếu có thể gặp anh tôi thì tốt, thuận tiện giới thiệu anh với Quý Chi Nghiêu, hai người chắc chắn sẽ có rất nhiều chủ đề chung.
Đang nghĩ, Quý Chi Nghiêu đột nhiên hỏi tôi: "Em với anh trai trông không giống nhau lắm đúng không?"
Đây là lần đầu anh hỏi về anh trai tôi. Tôi không biết sao anh đột nhiên hỏi vậy, chỉ nghe anh nói thêm để chữa lời: "Nghe nói con gái thường giống bố hơn, con trai giống mẹ hơn một chút."
Tôi cười gật đầu, thuận miệng đáp: "Đúng thật, em giống bố nhiều hơn, anh trai giống mẹ nhiều hơn. Nếu nhất định phải nói hai đứa giống nhau chỗ nào thì chắc đường nét khuôn mặt có hơi giống."
Nghe xong, Quý Chi Nghiêu vuốt vành cốc cà phê, giọng bình thản: "Bảo sao."
Tôi chỉ lo ríu rít nên không nghĩ sâu về hai chữ ấy: "Nói thật nhé, anh với anh trai em đều làm việc quanh đây, biết đâu thật sự từng gặp nhau rồi!"
Nói xong, tôi còn cố ý ngẩng đầu nhìn về phía lối ra tòa nhà văn phòng.
Vẫn không thấy bóng dáng Tạ T.ử Ngao.
Chắc cuộc họp còn chưa kết thúc.
Tôi thở dài: "Tiếc thật."
Vừa nói xong, anh đã gửi tin cho tôi: 【Canh anh uống hết rồi. À đúng, em đang ở quán cà phê đối diện công ty à? Anh thấy một người rất giống em.】
【A, anh họp xong rồi à, có qua đây không?】
Anh vẫn hào phóng như thường: 【Anh có thẻ thành viên ở đó, em thanh toán cứ dùng thẻ của anh. Đuôi số điện thoại em biết rồi đấy.】
Sợ anh đổi ý, tôi lập tức gọi hai phần bánh matcha mà hai anh em thích nhất, tiện thể chờ anh.
Quý Chi Nghiêu không hiểu gì: "Đói à?"
Tôi lắc đầu: "Không, anh trai em có thể sẽ qua. Anh ấy giống em, đều thích matcha vị đắng."
Không biết có phải ảo giác của tôi không, cơ thể Quý Chi Nghiêu vốn đang tựa vào lưng ghế lập tức ngồi thẳng dậy.
Tôi nhìn quanh không thấy anh trai, nhưng hình như anh đã thấy tôi, cũng thấy đối diện tôi còn có một người, liền hỏi: 【À đúng rồi, người ngồi đối diện em là ai? Ghép bàn à?】
Tôi lập tức trả lời: 【Anh có qua không?】
Bên kia lại nhắn: 【Không, anh ra ban công hít thở thôi, không xuống nữa, hôm nay nhiều việc.】
【Vậy thôi, cho anh xem em ăn gì.】
Không biết Quý Chi Nghiêu đã nhìn tôi bao lâu, anh vắt chân chữ ngũ, giọng nhàn nhã: "Em yêu, bận thế, đang nói chuyện với ai vậy? Tiểu tam à?"
Tôi thở dài, không để ý lời trêu ghẹo của anh, chuẩn bị chụp ảnh gửi anh trai.
Vừa mở camera, chỉnh xong góc.
