Sau Khi Tôi Không Còn Chuyện Gì Cũng Bàn Bạc Với Bạn Trai Nữa - Chương 2

Cập nhật lúc: 12/08/2026 14:02

Tôi từng nghĩ, Hạ Dụ Thanh chỉ là người có bản tính xa cách.

Còn tôi, thông qua nỗ lực, sẽ là ngoại lệ đó.

Cho đến khi Lâm Yên Yên xuất hiện.

Cô ta là con gái của bạn cũ bố mẹ Hạ Dụ Thanh, được gửi gắm nhờ anh ta chăm sóc.

Tôi tưởng anh ta sẽ thấy phiền phức nhưng anh ta lại đồng ý rất dứt khoát.

Càng không ngờ tới, cô ta mới là ngoại lệ đó.

Hạ Dụ Thanh đáp lại từng câu khi cô ta than phiền về bạn cùng phòng.

Khi cô ta muốn ăn đồ ngọt nổi tiếng vào ngày làm việc, anh ta lái xe đi mua cho cô ta.

Khi cô ta thực tập ở bệnh viện, anh ta chủ động giới thiệu với bạn bè:

"Đây là học muội của tôi, mọi người giúp đỡ cô ấy nhé."

Mỗi khi tôi vì chuyện này mà cãi nhau với Hạ Dụ Thanh.

Anh ta sẽ thất vọng nhíu mày:

"Cô ấy là trẻ con, em cũng là trẻ con à?"

"Anh chăm sóc cô ấy chỉ là vì trách nhiệm, đến loại giấm này mà em cũng ăn sao?"

"Cô ấy bao nhiêu tuổi, em bao nhiêu tuổi? Sao em không so đo với đứa trẻ mới sinh luôn đi?"

Nhưng đứa trẻ trong miệng anh ta, cũng chỉ kém tôi ba tuổi.

Những cái cớ mà tôi từng tìm cho anh ta, nào là do tính cách, công việc quá bận, ghét sự bám người...

Đều tan tành trước sự kiên nhẫn mà anh ta dành cho người khác.

Cũng tốt.

Đợi ngày mai tôi làm phẫu thuật xong rồi rời đi, Hạ Dụ Thanh sẽ không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Bạn thân Tiểu Thu biết tôi sắp làm phẫu thuật, đặc biệt xin nghỉ để ở bên tôi.

"Mau dọn dẹp phòng khách đi, cung nghênh bảo mẫu vàng này đây!"

Tôi cười nói:

"Phòng khách đã dọn hai lần rồi, mua cho cậu bộ chăn ga mới, đảm bảo cậu ở sẽ..."

Khoảnh khắc mở cửa, lời tôi nói bỗng chốc nghẹn lại.

Bộ chăn ga mới tinh mà tôi cất công chuẩn bị, bị vò nát vứt dưới đất.

Trong phòng khách nhét đầy những món đồ lạ hoắc, con gấu bông cao nửa người nằm chềnh ềnh trên giường.

Như thể đang công khai tuyên bố chủ quyền.

Tiếng mở cửa lại vang lên.

Tiếng cười mềm mại truyền đến.

"Bác sĩ Hạ, cảm ơn anh đã đi ăn cùng em ở nhà hàng đó, ngon thật đấy."

"Tâm trạng tồi tệ vì bị bạn cùng phòng cô lập đều được đồ ngọt chữa lành cả rồi!"

Hạ Dụ Thanh nhìn thấy tôi, bình thản giải thích.

"Lâm Yên Yên mâu thuẫn với bạn cùng phòng, không ở ký túc xá được nữa, định chuyển ra ngoài ở."

"Nhà chưa tìm được, nên tạm thời ở trong phòng khách."

Tôi cười lạnh:

"Hạ Dụ Thanh, tôi đã nói với anh từ một tuần trước là Tiểu Thu sẽ đến đây ở."

Hạ Dụ Thanh sững người.

Biểu cảm trong khoảnh khắc đó đã nói lên tất cả.

Anh ta quên rồi.

Khi tôi hỏi anh ta, giọng anh ta đầy vẻ thiếu kiên nhẫn:

"Chuyện nhỏ thế này em tự quyết đi, đừng cái gì cũng hỏi anh, phiền lắm."

Hạ Dụ Thanh mím môi, giọng trầm xuống: "Xin lỗi..."

Anh ta giơ túi đồ ngọt trong tay lên, giọng điệu dịu lại.

Như đang dỗ dành đứa trẻ đang giận dỗi:

"Nhà hàng hôm nay đi chắc là kiểu em thích, cuối tuần này anh đưa em đi."

Tôi liếc nhìn logo trên túi giấy.

Là nhà hàng mà trước đây tôi từng nài nỉ Hạ Dụ Thanh đưa đi ăn.

Chỉ là anh ta luôn nói công việc bận quá không có thời gian đi cùng tôi.

Tôi nhận lấy túi giấy, tiện tay ném vào thùng rác.

Hơi thở mà Hạ Dụ Thanh chưa kịp thả lỏng lại cứng đờ.

Lâm Yên Yên chen lên trước, nhỏ nhẹ lên tiếng:

"Chị Giang Doanh, đều tại em không tốt, em có thể ở ghép với bạn chị, em không ngại đâu ạ."

Tôi cười lạnh một tiếng, túm lấy ga giường và con gấu bông của Lâm Yên Yên, đá thẳng ra ngoài hành lang.

Lâm Yên Yên sững sờ, mắt phủ một tầng hơi nước:

"Chị Giang Doanh, những thứ đó tối nay em phải dùng mà, chị vứt đi rồi em phải làm sao?"

Tôi liếc nhìn phòng ngủ chính, mỉm cười:

"Cô có thể ở ghép với Hạ Dụ Thanh, tôi không ngại đâu."

Mặt Lâm Yên Yên đỏ bừng:

"Chị Giang Doanh, chị không chào đón em thì cứ nói thẳng! Cần gì phải làm nhục người khác như vậy?"

Cô ta như thể chịu phải nỗi nhục nhã tột cùng, hốc mắt đỏ hoe, xoay người chạy mất.

Hạ Dụ Thanh lại không đuổi theo, nhíu mày nhìn tôi:

"Giang Doanh, cô ấy vốn dĩ hậu đậu, có chút trẻ con, không phải cố ý làm loạn đồ đạc của em đâu."

"Nếu em không muốn cho cô ấy ở, cứ nói thẳng là được, anh có thể đặt khách sạn cho cô ấy, không cần thiết phải cố tình nhắm vào cô ấy hai lần liên tiếp như vậy."

Tôi thu lại nụ cười:

"Đây là nhà của chúng ta, anh đưa người ngoài về, chẳng lẽ không nên bàn bạc với tôi sao?"

Hạ Dụ Thanh nhíu mày càng sâu, cứ như tôi đang vô lý gây sự:

"Lâm Yên Yên ở trường bị bạn học cô lập, tâm trạng rất kém, anh tưởng em ít nhất cũng có chút lòng đồng cảm, phản ứng đầu tiên của em lại là so đo chuyện anh không bàn bạc với em."

"Hơn nữa, cô ấy chỉ tạm trú hai ngày, chuyện nhỏ tạm thời như thế này, có cần thiết phải đặc biệt bàn bạc không?"

"Giống như Tiểu Thu mấy ngày tới ở nhờ, em cũng đâu cần bàn bạc với anh."

Tôi của trước kia nghe thấy những lời này, đại khái sẽ kích động gọi một người bạn nam đến ở ngay tối hôm đó, xem Hạ Dụ Thanh phản ứng thế nào.

Nhưng bây giờ tôi chỉ bình tĩnh gật đầu.

"Anh nói đúng, quả thực không cần bàn bạc."

Suy bụng ta ra bụng người.

Vậy việc dọn khỏi thành phố này, chia tay với Hạ Dụ Thanh, phỏng chừng cũng chẳng cần bàn bạc với anh ta nữa.

"Anh đi đặt khách sạn cho Lâm Yên Yên đi."

Tôi ân cần mở cửa giúp Hạ Dụ Thanh, sau đó mở vali thu dọn quần áo.

Nhưng anh ta dường như không hài lòng với phản ứng của tôi, giật phắt cổ tay tôi lại.

"Cô ấy là người trưởng thành, tự đặt được."

"Còn em, đột nhiên thu dọn hành lý làm gì? Em muốn đi đâu?"

Tôi hất tay anh ta ra:

"Anh chẳng lẽ không có việc của mình để bận sao? Tại sao lúc nào cũng kè kè nhìn lịch trình của tôi?"

Hạ Dụ Thanh khựng lại.

Đại khái nhớ ra đây là lời anh ta từng nói với tôi, trầm mặc một lát:

"Lần trước đi công tác không báo với em là lỗi của anh. Sau này anh sẽ báo cáo lịch trình với em."

"Ngày mai anh phải đến trường một chuyến. Mâu thuẫn giữa Lâm Yên Yên và bạn cùng phòng làm lớn chuyện, cố vấn gọi phụ huynh, bố mẹ cô ấy có việc không đến kịp, anh đi thay một chuyến."

"Em đổi lịch phẫu thuật sang ngày kia đi, anh đi cùng em."

Xem ra trong danh sách ưu tiên của Hạ Dụ Thanh, tôi vẫn xếp ở vị trí cuối cùng.

Tôi bình tĩnh mở lời:

"Không cần, có anh hay không cũng thế cả."

Hạ Dụ Thanh dường như thật sự tưởng rằng tôi không hiểu sự khác biệt giữa hai việc, kiên nhẫn giải thích:

"Anh có thể giúp em liên hệ chuyên gia, đọc kết quả kiểm tra. Ít nhất cũng có thể xếp hàng thay em, lấy số khám cho em."

Lời từ chối của tôi lại bị tiếng chuông điện thoại của anh ta cắt đứt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.