Sau Khi Tôi Qua Đời, Thượng Tướng Mất Trí Nhớ Bỗng Phát Điên Vì Tôi - Chương 9: Hết
Cập nhật lúc: 22/07/2026 02:02
Tôi không biết nữa. Tôi mệt mỏi lắm rồi. Sau khi biến thành trạng thái này, tôi chưa từng được ngủ một giấc đàng hoàng. Cho dù nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể nhìn thấy bên ngoài qua lớp mi mắt nửa trong suốt.
Thật buồn cười làm sao, sao mọi chuyện lại biến thành nông nỗi này chứ?
Trình Khác gia nhập vào đội đào băng. Hành tinh này quanh năm tuyết phủ, chỉ cần qua một đêm, trận bão tuyết cuồng nhiệt đã có thể đóng băng toàn bộ những nơi họ đào ra ban ngày. Vì vậy, cho dù anh tôi trả tiền công hậu hình, vẫn liên tục có người bỏ chạy.
Đào đến cuối cùng, chỉ còn lại Trình Khác cùng vài ba người lơ thơ tiếp tục đào. Mà Trình Khác lại là kẻ liều mạng nhất trong số đó.
Tuyết lớn lấp đường, anh tự tay đào mở. Chỉ sau một đêm mọi thứ trở về vạch xuất phát, anh lại tiếp tục tự tay đào mở.
Cứ sau ba ngày, anh tôi lại ném cho anh một ống dung dịch dinh dưỡng. Anh uống vào là có thể đào tiếp ba ngày nữa.
Dần dần, tay chân Trình Khác bị đóng băng đến mức hoại t.ử. Anh quyết đoán c.h.ặ.t bỏ, lắp vào các khớp chi giả bằng chất liệu khác.
Đào suốt nửa tháng, trên người Trình Khác chẳng còn lại mấy mảng thịt lành lặn. Xấu xí đến c.h.ế.t mất.
Đào suốt một tháng, cơ năng cơ thể anh cũng sắp chạm đến giới hạn. Cuối cùng, vào khoảnh khắc một nhát cuốc hạ xuống, khối băng bọc lấy tôi chậm rãi lộ ra.
Tôi bị đóng băng bên trong, nét mặt điềm tĩnh, khóe miệng vương một nụ cười dường như có dường như không.
Trình Khác vươn ngón tay bằng sắt thép màu đen ra, cách khối băng xoa xoa gò má tôi. Anh vừa cười vừa khóc: "Thẩm Chi Ngang, anh đến đưa em về nhà đây."
Anh đục đẽo từng nhát từng nhát lớp băng xung quanh tôi. Vừa đục vừa cười, vừa đục vừa khóc, "Xin lỗi em, cơ thể anh bây giờ trở nên rất xấu xí, mặc đồng phục chắc cũng không còn đẹp như trước nữa nhỉ?"
"Thẩm Chi Ngang, anh mua phi thuyền rồi, chúng ta có thể về nhà bất cứ lúc nào, về nhà em cũng được, về nhà anh cũng xong. Tích góp tiền lâu như thế, vốn dĩ muốn dành cho em một sự bất ngờ, kết quả là..."
"Em yên tâm, họ không dám đuổi em ra ngoài nữa đâu. Thẩm Chi Ngang, em còn nhớ không? Chúng ta từng bảo sau khi giải nghệ sẽ cùng nhau đến hành tinh bốn mùa như Xuân đó."
"Anh mua lại cả hành tinh đó rồi, trồng đầy hoa phượng tím mà em thích nhất. Thẩm Chi Ngang, kiếp sau... em còn yêu anh nữa không?"
Động tác của Trình Khác càng lúc càng chậm lại. Tôi đứng giữa không trung, khóc không thành tiếng.
Cần gì phải thế chứ? Sao phải khổ thế chứ?
Tại sao chúng ta lại biến thành như thế này?
Kiếp sau, chúng ta đừng yêu nhau đến mức này nữa có được không…?
Có người hỏi Thẩm Thiếu Khâm: "Có cần can thiệp không?"
Anh tôi lắc đầu: "Đó là lựa chọn của chính cậu ta."
Trình Khác cuối cùng cũng dừng lại, chậm rãi khép mi mắt. Tựa vào tôi, ôm lấy tôi, biến thành một pho tượng băng khác.
[Ngoại truyện: Lời tự thuật của Trình Khác]
Cả đời này của tôi đã phạm phải quá nhiều sai lầm.
Cái sai thứ nhất: Tôi vô năng.
Tôi đã hại c.h.ế.t một cậu thanh niên vô tội. Sau khi Chu Ngôn c.h.ế.t, Thẩm Chi Ngang luôn bảo tôi nghi ngờ em ấy.
Thật ra không phải đâu. Tôi chưa từng nghi ngờ em ấy. Tôi chỉ là tự trách bản thân mình. Chu Ngôn c.h.ế.t vì tôi, cái c.h.ế.t của cậu ấy như một cục đá lớn, lúc nào cũng đè nặng trong lòng tôi.
Tôi cứ tưởng mình gánh vác việc lớn lao, hóa ra ngay cả một người vô tội mà tôi cũng chẳng bảo vệ được. Tôi thường xuyên suy nghĩ, liệu mình ngồi ở vị trí Thượng tướng này có xứng với đức độ hay không?
Vì lẽ đó, tôi đã phạm phải cái sai thứ hai: Liên lụy.
Nỗi niềm tự bản thân không thể tiêu hóa được, tôi lại đẩy sang cho người yêu của mình, bắt em ấy phải chịu đau đớn cùng tôi.
Tôi luôn cho rằng, yêu là nhìn vào tấm lòng chứ không nhìn vào hành vi. Chỉ cần tôi xác định mình yêu em ấy, bao nhiêu vấn đề cũng chẳng còn là vấn đề nữa, thời gian có thể xóa mờ tất cả.
Cho đến khoảnh khắc cuối cùng, tôi mới nhận ra mình đã sai rồi, sai đến mức nực cười.
Yêu, là cần cả tấm lòng lẫn hành động.
Thời gian không thể chữa lành vết thương, nó chỉ giấu vết thương đi rồi lén lút làm vết thương lở loét. Những lời tự cho là giấu kín để bảo vệ đối phương, thực chất chỉ làm gia tăng sự nghi ngờ và rạn nứt.
Cuối cùng, tôi phạm phải cái sai thứ ba: Trốn tránh.
Tôi đã quên mất người yêu của mình, lý do lại là cái cơ chế tự bảo vệ nực cười nào đó. Tôi chỉ là một kẻ hèn nhát.
Bây giờ thì tôi đã hiểu rồi. Vị trí Thượng tướng này, tôi không xứng.
Tình yêu nồng cháy chân thành của Thẩm Chi Ngang, tôi lại càng không xứng đáng có được.
Thế nên tôi dùng tính mạng chẳng đáng giá này của mình để chuộc tội, cầu mong kiếp sau Thẩm Chi Ngang vẫn còn nguyện ý liếc nhìn tôi một lần.
[Hết]
