Sau Khi Tôi Rút Lại 30 Triệu, Bố Mẹ Phát Điên - Chương 3
Cập nhật lúc: 20/09/2026 10:01
Nhưng sắc mặt tổng giám đốc Vương vẫn lập tức trở nên khó coi.
“Tổng giám đốc Vương, ông…”
Ông ấy trực tiếp ngắt lời tôi.
“Có vẻ công ty của cô Tống vẫn còn một số tranh chấp cần giải quyết. Khi nào xử lý xong, chúng ta hãy nói tiếp chuyện hợp tác.”
Nói xong, ông ấy dẫn người quay lưng rời đi.
Nhìn chiếc xe chạy khỏi cổng công ty, tôi quay đầu, lạnh lùng nhìn gia đình kia.
“Tôi đã đồng ý đoạn tuyệt quan hệ rồi. Rốt cuộc mọi người còn muốn gì nữa?”
Anh trai đắc ý nhếch môi.
Không nói thêm lời nào, anh ta lại lấy từ trong túi ra một tờ giấy.
“Chỉ đoạn tuyệt quan hệ thôi thì chưa đủ.”
“Sau này nếu cái công ty rách nát của em làm ăn thua lỗ, chủ nợ tìm đến bọn anh thì sao?”
“Ký vào bản cam kết nợ nần này. Nếu không, hôm nay bọn anh sẽ khiến em không thể tiếp tục làm ăn.”
“Không có bản lĩnh thì đừng cố làm chuyện vượt quá khả năng. Đâu phải ai khởi nghiệp cũng có thể thành công!”
Tôi liếc nhìn tờ giấy.
Trên đó viết rất rõ ràng rằng mọi khoản nợ của Tống Nguyệt đều không liên quan đến bất kỳ ai trong nhà họ Tống.
Tôi tức đến bật cười.
“Được thôi, tôi ký.”
“Nhưng bản cam kết này viết chưa đủ rõ.”
“Nếu đã muốn phủi sạch trách nhiệm về nợ nần thì phải phủi cho sạch sẽ hoàn toàn.”
Nói xong, tôi bảo người in lại một bản cam kết mới.
Ngoài việc ghi rõ mọi khoản nợ của tôi không liên quan đến nhà họ Tống, phía sau còn bổ sung thêm một điều.
Mọi khoản nợ của bất kỳ ai trong nhà họ Tống cũng không liên quan đến tôi.
Anh chị dâu đọc xong lập tức bật cười khinh miệt.
“Cô thật sự nghĩ mình quan trọng lắm đấy.”
“Lương tháng của anh những mười hai nghìn tệ, bố mẹ lại có hai căn nhà. Bọn anh có thể mắc nợ gì chứ?”
Bố tôi cũng nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi hừ lạnh.
“Con cứ yên tâm. Cho dù sau này chúng ta thật sự gặp khó khăn, cũng không bao giờ tìm đến con cầu cứu.”
Bốn người không ai do dự, lần lượt ký tên rồi điểm chỉ lên bản cam kết.
Tôi cất tài liệu đi, trong lòng cũng chẳng còn chút lưu luyến nào.
“Sau này nợ của ai, người đó tự chịu trách nhiệm.”
“Bây giờ, mời mọi người rời khỏi công ty của tôi.”
Trước khi đi, chị dâu vẫn không quên quay đầu lại mỉa mai:
“Đợi đến ngày công ty phá sản, cô đừng có khóc lóc chạy về cầu xin bọn tôi!”
Sau khi trở về văn phòng, tôi lập tức cho người gửi toàn bộ giấy tờ chứng minh tài sản của công ty cho tổng giám đốc Vương, đồng thời tự mình gọi điện giải thích.
May mà tình hình kinh doanh của công ty vốn đã có số liệu rõ ràng.
Sau khi xem tài liệu, tổng giám đốc Vương cũng hiểu chuyện vừa rồi chỉ là mâu thuẫn gia đình của tôi.
Ngay chiều hôm đó, chúng tôi ký lại hợp đồng.
Tiễn tổng giám đốc Vương đi, tôi nhìn bản cam kết nợ nần trong ngăn kéo.
Không hiểu sao trong lòng lại thấy yên tâm hơn rất nhiều.
4
Sáng thứ Hai, tôi dậy từ rất sớm, chuẩn bị đầy đủ giấy tờ cần thiết để chuyển hộ khẩu.
Nhưng vừa định ra khỏi nhà, mẹ đã gọi điện.
Giọng bà ở đầu dây bên kia cứng nhắc:
“Trưa nay về nhà ăn cơm trước đi.”
“Ăn xong rồi chúng ta cùng đến đồn công an.”
Tôi cứ nghĩ đây là bữa cơm cuối cùng trước khi đoạn tuyệt quan hệ.
Trong lòng dù có chút khó chịu nhưng sau một thoáng do dự, tôi vẫn đồng ý.
Thế nhưng khi về đến nhà, tôi phát hiện bên bàn ăn còn có một người đàn ông trung niên xa lạ.
Người đàn ông trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, trên đầu chẳng còn lấy một cọng tóc, bóng loáng đến mức có thể soi gương.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy ông ta nhìn tôi từ đầu xuống chân.
Tôi cau mày, quay sang nhìn bố mẹ.
“Ông ta là ai?”
Mẹ vội kéo tôi đến bên bàn ăn.
“Đây là anh Trần, do chị dâu giới thiệu cho con. Anh ấy tự mở một cửa hàng vật liệu xây dựng, điều kiện cũng khá tốt.”
“Mẹ với bố con đã bàn bạc rồi. Cho dù đã quyết định đoạn tuyệt quan hệ, chúng ta cũng không thể cứ trơ mắt nhìn con tiếp tục đi sai đường!”
Chị dâu cũng cười một tiếng bên cạnh.
“Anh Trần từng ly hôn một lần rồi, còn có một đứa con trai nhưng người ta có nhà có xe.”
“Quan trọng nhất là người ta không chê con, còn đồng ý cho mười vạn tệ tiền sính lễ.”
“Điều kiện tốt như vậy, con còn tìm đâu ra người thứ hai?”
Tôi đứng im tại chỗ, nhất thời không biết nên tức giận hay bật cười.
“Mười vạn tệ tiền sính lễ?”
“Tiền sính lễ thuộc về ai?”
Tôi vừa dứt lời, bố đã đập mạnh tay xuống bàn.
“Còn phải hỏi à? Chúng ta nuôi con bao nhiêu năm, đương nhiên là tiền của gia đình!”
“Coi như trước khi đoạn tuyệt quan hệ, con làm chút gì đó cuối cùng cho gia đình đi!”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, người đàn ông kia đã tự nhiên hỏi tôi:
“Hôm nay cô đến đây bằng gì?”
“Taxi.”
Ông ta lập tức lộ vẻ khinh thường.
“Lớn từng này tuổi rồi mà ngay cả một chiếc xe cũng không có?”
Nói rồi, ông ta cầm chìa khóa xe trên bàn lên lắc lắc.
“Tôi lái BMW đến đấy. Biết BBA là gì không?”
“Cô khởi nghiệp kiểu gì mà vất vả cả năm chỉ kiếm được ba nghìn tệ? Thà sớm tìm một người đàn ông tốt rồi lấy chồng còn hơn.”
Ông ta tưởng tôi đã bị dọa cho khiếp vía, giọng điệu càng lúc càng kẻ cả.
“Hoàn cảnh nhà cô, tôi đã nghe chị dâu cô kể hết rồi.”
“Loại con gái như cô, tôi gặp nhiều rồi.”
“Đáng tiếc là tâm cao hơn trời nhưng mệnh mỏng hơn giấy.”
“Sau khi kết hôn, cô cứ ở nhà nấu cơm, chăm con cho tôi. Mỗi tháng tôi cho cô 2.000 tệ tiền sinh hoạt, đủ để cô tiêu thoải mái rồi.”
Chị dâu cũng ghé lại.
“2.000 tệ một tháng đấy! Cô biết nó có ý nghĩa thế nào không? Cả năm cô mới kiếm được 3.000 tệ!”
“Theo tôi thì cứ quyết định vậy đi. Ông chủ Trần đã mang cả tiền sính lễ đến rồi, hôm nay hai người đi đăng ký kết hôn luôn. Đăng ký xong thì chúng ta đến đồn công an chuyển hộ khẩu!”
