Sau Khi Tôi Thôi Đeo Bám Anh - Chương 6

Cập nhật lúc: 08/07/2026 09:05

Lục Căng Dã nghe xong lời tôi nói, biểu cảm trên mặt lại một lần nữa biến sạch sành sanh.

Anh hỏi một cách bình thản đến đáng sợ.

"Tại sao?"

Tôi chân thành đáp.

"Em lớn rồi, mấy chuyện vặt vãnh như rửa mặt đ.á.n.h răng em có thể tự làm được."

Haiz, không cần phải bị ép phục dịch tôi nữa.

Chắc Lục Căng Dã đang mở cờ trong bụng ấy chứ.

Thế nhưng người trước mặt cứ đứng cứng đờ ra đó rất lâu, chần chừ mãi không chịu cất lời.

Cuối cùng, Lục Căng Dã cúi gằm mặt nhìn tôi chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi rít lên.

"Em gái, em muốn ép anh c.h.ế.t mới vừa lòng sao."

9

Thế là ngày hôm sau, Lục Căng Dã bắt đầu chiến tranh lạnh với tôi.

Cụ thể thể hiện ở chỗ, khi tôi đang đau đầu vì bài tập nhóm, anh đứng bên cạnh khoanh tay đứng nhìn, rồi buông một câu.

"Chút chuyện cỏn con này, chắc chắn em tự mình làm được đúng không."

Lúc tôi ra ngoài đi chơi với bạn, anh bảo.

"Đi đi, em lớn rồi mà, chút chuyện này anh trai làm sao mà quản được."

Khi tôi đang nhăn nhó vì đống hành lá trong bát mà mình không thích ăn, anh nói.

"Ăn đi, người lớn cả rồi, sao có thể kén ăn được cơ chứ."

Tình trạng này cứ thế kéo dài cho đến vài ngày sau.

Sau khi tan học về nhà, tôi ngạc nhiên phát hiện bố mẹ lại đang ở nhà.

Họ cùng Lục Căng Dã ngồi trên sô pha, sắc mặt vô cùng trầm trọng.

Đạn mạc trước mặt lóe lên.

[Á á á tuyệt quá đi, nữ chính cuối cùng cũng được nhận lại gia đình hào môn rồi!]

[Haiz, bố mẹ biết con gái ruột của mình phải lưu lạc bên ngoài lâu như vậy, chắc chắn là đau lòng muốn c.h.ế.t rồi.]

[Mau đón nữ chính về nhà đi! Chỉ là không biết họ sẽ xử lý nữ phụ thế nào thôi.]

[Dù bây giờ có mềm lòng, không nỡ đuổi nữ phụ đi, thì đợi sau này nữ phụ tự tìm đường c.h.ế.t, bọn họ cũng sẽ đuổi cô ta đi thôi.]

Quả nhiên, đợi sau khi tôi bước vào, bố mẹ liền uyển chuyển kể lại chuyện bế nhầm con cho tôi nghe.

Nói xong, bọn họ cũng chìm vào im lặng.

Dường như đang do dự không biết nên thu xếp chuyện đột ngột này ra sao.

Lúc này, Lục Căng Dã lên tiếng.

Anh liếc nhìn tôi một cái, tiếp tục giọng điệu mỉa mai chua ngoa.

"Dù sao thì em gái cũng nói nó lớn rồi, người ta biết đâu lại có dự tính riêng ấy chứ."

Nghe vậy, bố mẹ liền quay sang hỏi tôi: "Sênh Sênh, con có dự định gì về chuyện này không?"

Ngày này cần đến cuối cùng cũng đã đến.

Tôi không hề hoang mang hay khóc lóc ầm ĩ như trong tưởng tượng, mà từ đầu đến cuối đều rất đỗi bình tĩnh.

Chỉ đứng dậy nói.

"Bố, mẹ, cảm ơn hai người đã quan tâm chăm sóc con suốt những năm qua."

"Nếu như cô ấy đã trở về rồi, vậy đương nhiên con cũng nên quay về một gia đình khác."

Lời vừa dứt.

Lục Căng Dã ở bên cạnh ngay lập tức mặt mày trắng bệch.

Cốc nước trong tay rơi "choang" một tiếng xuống sàn nhà.

Vỡ tan tành.

10

Bố mẹ bàn bạc hồi lâu, cuối cùng vẫn không vội vàng đồng ý với đề nghị này.

Rất nhanh ch.óng, chuyện nhà họ Lục tìm được thiên kim thật, còn Lục Vãn Sênh có thể sẽ bị trả về gia đình gốc đã lan truyền khắp giới thượng lưu.

Hội anh em của Lục Căng Dã nghe được chuyện này, thi nhau chạy đến an ủi anh.

"Haiz, đúng là tạo hóa trêu ngươi, cô em gái mà chúng ta nhìn lớn lên từ nhỏ, vậy mà lại là con bế nhầm."

"Anh Lục, biết đâu em gái chỉ đang nói lẫy thôi, con bé chắc chắn cũng không nỡ xa anh đâu."

"Cậu nói xem xảy ra chuyện lớn như vậy, em gái thế mà lại không khóc không nháo, nói đi là muốn đi luôn... Chẳng lẽ con bé đã muốn rời đi từ lâu rồi?"

"Nói bậy bạ gì thế! Tình cảm giữa em gái và anh Lục trước giờ vẫn luôn rất tốt."

Còn Lục Căng Dã khi nhớ lại tất thảy những biểu hiện khác thường của Lục Vãn Sênh dạo gần đây, cùng với chiến tranh lạnh mấy ngày qua.

Lại lặng lẽ nhấp thêm một ngụm rượu.

Đám anh em nhất thời cũng chẳng biết phải làm sao.

Cuối cùng không biết ai bị chập mạch, lỡ miệng thốt ra một câu.

"Anh Lục, nếu anh đã không nỡ để em gái đi như vậy, thì em còn một cách này."

Lục Căng Dã rốt cuộc cũng chịu nhấc mắt lên nhìn cậu ta.

Người nọ liền nói: "Anh cưới cô ấy luôn đi, thế là không phải xa nhau nữa."

Lục Căng Dã nghe xong, cười lạnh một tiếng: "Tôi có phải súc sinh đâu!"

Người đó im lặng hai giây, sau đó đổi một cách nói khác, tiếp tục hỏi.

"Anh Lục, vậy em hỏi anh."

"Anh có nguyện ý ở bên em gái cả đời, che chở cô ấy, bao dung cô ấy, dù nghèo khó hay giàu sang, dù khỏe mạnh hay ốm đau, cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời không?"

Giây tiếp theo, Lục Căng Dã không hề do dự mà đáp ngay.

"Tôi vốn dĩ đã định như vậy rồi mà."

Đám anh em: "?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Tôi Thôi Đeo Bám Anh - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD