Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 1
Cập nhật lúc: 20/01/2026 17:14
Chương 1: Ác nữ trùng sinh
"Đệ nhất ác nữ thành Trường An — Giang Triều Hoa c.h.ế.t rồi!"
"Kẻ sát huynh, g.i.ế.c mẫu, hạ độc phu quân như Giang Triều Hoa đã bị Tân đế một tên b.ắ.n c.h.ế.t rồi!"
Ký ức tựa như thủy triều tràn về, Giang Triều Hoa cảm thấy một luồng nghẹt thở bủa vây.
Đầu nàng đau như b.úa bổ, l.ồ.ng n.g.ự.c tựa hồ bị ép đến nổ tung.
Làn nước hồ lạnh lẽo kéo nàng chìm xuống sâu thẳm, nàng bỗng trợn trừng mắt, dùng hết sức bình sinh trồi lên mặt nước!
"Khụ khụ khụ..."
Tháng ba đầu xuân, khí trời se lạnh, Giang Triều Hoa nằm bên bờ hồ, ho đến mức tưởng như phổi cũng muốn văng ra ngoài.
"Oa oa, tiểu thư, Người đừng dọa Phỉ Thúy mà. Đang yên đang lành, sao Người lại ngã xuống hồ thế này? Lão phu nhân mà biết được chắc chắn sẽ xót xa lắm."
Giọng nữ quen thuộc vang lên bên tai, Giang Triều Hoa ngẩng đầu. Qua làn sương mù mờ ảo, nàng nhìn thấy một gương mặt thân thuộc.
Đó là nha hoàn thân cận của nàng — Phỉ Thúy.
Nhưng Phỉ Thúy chẳng phải vì bảo vệ nàng mà đã c.h.ế.t từ lâu rồi sao?
Bị Giang Uyển Tâm hại c.h.ế.t.
"Phỉ Thúy?"
Giọng Giang Triều Hoa khàn đặc, ánh mắt m.ô.n.g lung. Phỉ Thúy gật đầu, vội vàng cởi áo ngoài của mình muốn khoác lên cho Giang Triều Hoa, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ sợ hãi.
"Tiểu thư, hay là Người mặc tạm y phục của nô tỳ đi. Hôm nay là lễ sinh thần của Người, tiền viện vẫn còn quan khách đấy ạ."
Giọng Phỉ Thúy nhỏ dần. Ánh mắt Giang Triều Hoa nhìn chằm chằm khiến nàng không kìm được mà rùng mình một cái. Nhưng Phỉ Thúy từ nhỏ đã theo hầu Giang Triều Hoa, một lòng vì chủ t.ử, vừa nghĩ đến nhân vật chính của tiệc sinh thần hôm nay rõ ràng là tiểu thư nhà mình, vậy mà lại bị vị biểu tiểu thư ký dưỡng trong phủ cướp mất hào quang, nàng liền lấy can đảm nói tiếp:
"Tiểu thư, Người có ổn không? Hôm nay là tiệc sinh thần của Người mà, nhưng biểu tiểu thư lại cứ như thể nữ chủ nhân mà đón tiếp khách khứa, thật là chẳng ra làm sao cả. Mà nói đi cũng phải nói lại, sinh thần của Người và biểu tiểu thư sao lại trùng vào cùng một ngày cơ chứ."
Thấy Giang Triều Hoa không nói lời nào cũng không bị thương, Phỉ Thúy nhất thời không nhịn được cục tức, bắt đầu lầu bầu.
"Phỉ Thúy, bây giờ là giờ nào?"
Giang Triều Hoa nhận lấy y phục từ tay Phỉ Thúy, đột nhiên đứng bật dậy, ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời trên không trung.
Nàng chẳng phải đã c.h.ế.t rồi sao? Chẳng phải bị Tân đế một tên b.ắ.n c.h.ế.t rồi sao? Chẳng lẽ, nàng đã trọng sinh? Trở về đúng ngày đại thọ mười lăm tuổi?
"Tiểu thư, Người sao vậy? Hôm nay là ngày mười tám tháng hai, là sinh thần của Người mà."
Thấy thần sắc Giang Triều Hoa quái dị, Phỉ Thúy trong lòng cũng phát hoảng. Nghĩ đến những thủ đoạn hành hạ người của Giang Triều Hoa, nàng không nhịn được mà co rúm người lại.
"Ta hỏi ngươi, hiện giờ là năm nào, tháng nào."
Thần tình Giang Triều Hoa khó đoán, giọng nói u uẩn, duy chỉ không còn vẻ thô bạo và hung dữ thường ngày. Phỉ Thúy sợ hãi quỳ sụp xuống:
"Hiện giờ là... là năm Trinh Quán thứ mười tám đời Thịnh Đường ạ!"
"Năm thứ mười tám? Trinh Quán? Ha ha ha... Ta đã trở lại, thật sự đã trở lại rồi."
Giang Triều Hoa lẩm bẩm tự nhủ, quấn c.h.ặ.t y phục trên người, đột ngột nhắm nghiền mắt lại. Thủy triều ký ức dường như muốn nhấn chìm nàng lần nữa.
Nàng là đích nữ của Binh bộ Thị lang Giang Hạ thành Trường An đời Thịnh Đường, sinh mẫu Thẩm thị là con gái độc nhất của Trung Dũng Hầu.
Giang Hạ xuất thân bần hàn, một lần thi khoa cử trúng Thám hoa, được Thẩm thị nhìn trúng rồi gả cho ông ta. Vì ông ta, bà không tiếc đoạn tuyệt quan hệ với phủ Trung Dũng Hầu.
Là con gái duy nhất của Trung Dũng Hầu, Thẩm thị từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên cạnh Thái hậu, vốn là đệ nhất quý nữ thành Trường An. Mọi người đều nghĩ khi lớn lên bà sẽ gả cho Thái t.ử, trở thành Hoàng hậu, nhưng bà lại vì một học t.ử hàn môn mà đắc tội với mẫu tộc, gả thấp vào nhà nghèo.
Sau khi thành thân, chưa đầy một năm Thẩm thị đã sinh hạ trưởng t.ử Giang Vãn Phong, năm sau sinh thứ t.ử Giang Vãn Ý, năm thứ ba sinh tam t.ử Giang Vãn Chu, sau cùng mới sinh ra con gái Giang Triều Hoa.
Trong mắt người ngoài, Thẩm thị có hôn nhân viên mãn, con cái đề huề, Giang Hạ không nạp bất kỳ thê thiếp nào, chỉ thủ lễ với một mình Thẩm thị, cũng được coi là một giai thoại tại Trường An.
Nhưng có lẽ ông trời không muốn thấy cuộc đời Thẩm thị quá mức hoàn mỹ, người con gái duy nhất của Thẩm thị là Giang Triều Hoa từ nhỏ đã khét tiếng ác độc. Tuổi còn nhỏ đã thường xuyên đ.á.n.h c.h.ử.i nô bộc trong phủ, điêu ngoa khắc nghiệt, lại còn thích hạ độc người khác. Nếu không phải kiêng dè thế lực nhà ngoại của nàng, ngay cả con ch.ó cũng muốn nhổ nước bọt vào mặt nàng.
Thẩm thị ngày đêm u sầu, sức khỏe ngày một sa sút. Nhưng họa vô đơn chí, trưởng t.ử Giang Vãn Phong rõ ràng là kỳ tài luyện võ nhưng lại bị tàn phế đôi chân; thứ t.ử Giang Vãn Ý học vấn uyên bác nhưng lại bị một trận sốt cao làm hỏng đại não, trở thành kẻ ngốc.
Tam t.ử Giang Vãn Chu vì một kỹ nữ chốn lầu xanh mà đoạn tuyệt với Thẩm thị rồi bỏ nhà đi bụi, một đi là ba năm ròng.
Tất cả những đòn công kích đó khiến Thẩm thị nhanh ch.óng già đi, dần dần héo úa.
Người ngoài chỉ than thở Thẩm thị mệnh khổ, lâm vào cảnh ngộ như ngày nay, cũng may phu quân không rời không bỏ, luôn ở bên cạnh chăm sóc, khiến người dân Trường An ai nấy đều khen Giang Hạ là một người chồng nhân nghĩa.
"Hừ."
Giang Triều Hoa mở mắt, không ngừng cười lạnh. Người chồng nhân nghĩa? Đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ!
Tất cả những bất hạnh của mẫu thân, của nàng và các ca ca đều do một tay Giang Hạ gây ra. Ông ta nuôi một ngoại thất ở bên ngoài, ả ngoại thất đó sinh hạ một đứa con gái, đứa con gái đó chính là Giang Uyển Tâm — kẻ đang ký dưỡng trong phủ dưới danh nghĩa biểu tiểu thư!
